Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ông Cảnh:
- Vậy thì đừng nói! Quên rồi sao? Cháu phải tìm đúng khe hở, dùng một cách khéo léo!
Tề Lỗi cười khổ:
- Củi lửa này có chút lớn, lại dùng khéo léo, cháu cũng tách không ra.
Ông Cảnh:
- Vớ vẩn! Đừng nói đến một khúc củi, cho dù là một cây đại thụ, chỉ cần cháu bỏ công sức ra, sớm muộn gì cũng nhét vào được trong lò!
- Ông đây vẫn là câu nói kia, lấy đâu ra nhiều chuyện không thể đều xảy ra với cháu như vậy? Hãy suy nghĩ nhiều lên, nói không chừng là do cháu vẫn chưa tìm được đúng chỗ.
Nói xong, ông lão Cảnh tự mình cúp điện thoại.
Không phải là không muốn giúp đỡ, cũng không phải không muốn nghe Tề Lỗi lải nhải, mà là ông Cảnh cảm thấy, số tuổi này của Tề Lỗi, không thể nâng đỡ quá nhiều, bằng không về sau sẽ không thể tự mình bước đi được.
Có thể kiểm soát một công ty lớn như vậy, vậy thì phải học cách tự mình giải quyết công việc đi.
Mà Tề Lỗi bên này, cầm điện thoại, nhai bánh quẩy, cứng đờ cả nửa ngày.
Chưa tìm được đúng chỗ sao? Mẹ nó thực sự là không có chỗ để hạ cái rìu xuống?
Ngây ngẩn hồi lâu, cuối cùng không hiểu lý do gì lại gọi điện thoại cho bố Đường.
Cuộc gọi vừa kết nối, giọng nói của Đường Thành Cương từ đối diện truyền tới:
- Sao vậy?
Lần này Tề Lỗi không còn do dự giống như với lão Cảnh nữa:
- Bố Đường, con thấy một chuyện không thuận mắt, có thể mở lời không?
Đường Thành Cương sững sờ:
- Muốn nói thì nói, đàn ông đàn ang rồi, do dự gì nữa?
Tề Lỗi:
- Nhưng mà chuyện này quá lớn.
Đường Thành Cương
- Lớn thế nào?
Tề Lỗi:
- Lớn đến mức con không nên mở lời đâu?
Đường Thành Cương sững sờ, trong long thầm nghĩ, có thể có lớn bao nhiêu chứ?
Bản năng nói câu:
- Ông bố vợ con, bố Thiến Thiến xảy ra chuyện?
Tốt thôi, Đường Thành Cương thả sức tưởng tượng, nghĩ thầm, cũng là Từ Văn Lương xảy thì chuyện thì ở chỗ Tề Lỗi mới tính là chuyện lớn.
Nhất thời cả kinh:
- Không phải ông ấy vi phạm kỉ luật đó chứ? Không phải sẽ đi xuống đó chứ?
Tề Lỗi: “......”
Cái sự tưởng tượng này cũng lố quá rồi.
Nhẫn nhịn cả nửa ngày:
- Còn lớn hơn vậy?
Đường Thành Cương:
“......”
Tim đập có chút nhanh đó?
- Lớn thế nào?
Tề Lỗi:
- Có chút không tự lượng sức mình, phù du hám thọ*.
*Đề cao bản thân quá mức, coi thường người khác, không tự lượng sức mình.
- Ồ.
Đường Thành Cương vừa nghe, ngược lại yên tâm.
Phù du hám thọ lớn như vậy, lẽ ra không nên có quan hệ gì với người nhà chúng ta.
Trầm ngâm một chút:
- Đầu đá à, con bao nhiêu tuổi rồi?
Tề Lỗi:
- Mười bảy a!
Tề Lỗi còn tưởng rằng bố Đường tiếp sau đó sẽ nói, con 17 tuổi bận tâm nhiều như vậy làm gì?
Lại không nghĩ rằng.
Đường Thành Cương:
- Con 17 tuổi thì suy nghĩ nhiều như vậy làm gì? Nếu con bằng tuổi như bọn ta, rụt rè cẩn thận còn chấp nhận được, con mười bảy tuổi suy nghĩ đến những tên lưu manh cặn bã kia làm cái gì?
Tề Lỗi:
- Cũng phải ha! Nhưng mà, con nói cũng vô dụng, ai chịu lắng nghe!
Đường Thành Cương:
- Đó là do phương pháp của con không đúng.
Tề Lỗi:
- Được rồi, con cúp máy đây!
Đường Thành Cương:
- Ăn cơm đừng chép miệng!
Tề Lỗi:
- Vâng.
- Tắt đi.
“Tút tút tút!!” Đường Thành Cương nghe tiếng âm thanh bận trong điện thoại, gần như phát điên, “Mẹ cái thằng ranh con! Con muốn nói chuyện gì vậy hả?”
Làm cho Đường Thành Cương không lên không xuống được, trong lòng ngứa ngáy vậy?
Thôi Ngọc Mẫn và Ngô Liên Sơn ở bên cạnh đưa mắt tới:
- Sao vậy?
Đường Thành Cương cầm điện thoại lên, khuôn mặt bất lực:
- Nói chuyện nói một nửa, cũng không biết học theo ai!
Hai người đều vui, nhưng không có tiếp lời.
Tề Lỗi bên này đặt điện thoại xuống, tâm trạng nhẹ nhõm không ít, cắn nửa cái bánh quẩy nhét vào trong miệng, trong lòng tự nhủ, xoẹt! Đây không phải nơi các người đóng khung, từng người nói đều có thể thoải mái!
......
Một mặt là là tình cảm gia đình, đất nước từ đáy lòng, vốn chỉ ngầm chôn dấu, nhưng lại bị ông lão Nam Quang Hồng kia móc ra từng chút.
Một mặt là đỉnh điểm tranh chấp của cường quốc.
Một mặt là học sinh cấp ba, mười bảy tuổi, tuổi tác và thân phận mà đánh một cái rắm đều không có tiếng.
Ba cái mâu thuẫn kẹp Tề Lỗi ở giữa, treo ngay chỗ đó, làm gì có chuyện nhẹ nhàng giống mấy người nói như vậy?
Cho dù là như vậy, Tề Lỗi cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Thế nhưng, thật sự chính là bí ẩn và không thể giải thích.
Bốn người cơm nước xong xuôi, đeo cặp xách đi ra ngoài, mới vừa ra đầu hẻm, liền thấy Chương Nam đạp xe đạp, đèo theo Từ Thiến từ xa xa tới.
Vốn dĩ chào hỏi là được rồi, thế nhưng, đột nhiên đầu óc Tề Lỗi co giật:
- Dì Chương ơi, có thể nói với dì một việc được không?
Chương Nam vốn là đã muốn đi qua , thậm chí còn không muốn để ý tới Tề Lỗi. Nghe hắn gọi mình, không tự chủ lông mày nhíu một cái, cuối cùng ngừng lại.
Sau đó, Từ Thiến và Đường Dịch, Ngô Ninh, còn có Yến Linh đi ở phía trước, Tề Lỗi niềm nở giúp Chương Nam đẩy xe đạp, hai người tụt lại cuối cùng.
- Nói đi, chuyện gì?
Tề Lỗi:
- Thật ra cháu có chút việc muốn thỉnh giáo dì, muốn nghe một chút ý kiến của dì.
Chương Nam nhíu mày, đây là lần đầu tiên Tề Lỗi chủ động xin thỉnh giáo bà.
Không khỏi có hứng thú:
- Nói nghe xem nào.