Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mười hai năm sau.
Tần Bàn Nhược lớn lên quyến rũ, tự tin và độc lập. Được vây quanh bởi nhiều người khác nhau theo đuổi.
Cô mở một quán cà phê ở Belgrade và sống một cuộc sống quá điềm đạm lại không mất đi tình cảm mãnh liệt. Nhớ nhà nhưng không có lý do gì để trở về nhà.
Một ngày nọ, một người đàn ông Trung Quốc trạc ba mươi mặc quần áo dân sự nhưng đầy khí chất quân nhân đến quán cà phê và gọi một cốc mocha Ý.
Chính là khi Tần Bàn Nhược nhìn thấy vết sẹo trên gương mặt và khuôn mặt giống như đã từng quen biết. Chỉ một cái liếc mắt đã nhận ra ngay anh ta là ai.
Bưng lên không phải là một ly mocha mà là một tách trà Trung Quốc.
Người đàn ông hơi khó hiểu, dùng tiếng Anh nói chuyện:
- Tôi muốn một ly mocha.
Cô gái ngồi trước mặt anh ta, chống cằm lên khuỷu tay, cười tươi với người đàn ông và nói một câu bằng tiếng Trung.
- Đây là Mông đỉnh trà đến từ quê hương của tôi.
Người nọ giật mình:
- Mông đỉnh trà... Mông Sơn.
Tần Bàn Nhược cười càng rạng rỡ:
- Quen thuộc sao? Có phải anh đã đi qua đó hay không. Còn làm một anh hùng!
Người đàn ông: "..."
.....
Chương 1 chỉ là hồi ức, là cuộc hội ngộ của nam chính và nữ chính.
Sau khi được đăng, các bình luận bùng nổ một cách tự nhiên.
Số lượng người trực tuyến Gốc cây đa, tỷ lệ nhấp vào bài đăng và số lượng trả lời tiếp tục tăng.
......
- Chà!! Thật là nông cạn! Là như vậy, rúc vào lồng ngực, ưng thuận lời hứa hay sao? Hoàn toàn không nghĩ tới!
......
- Mà này có phải là quá giả hay không? Đây là truyền thuyết Trâu già gặm cỏ non à?
......
- Lầu trên vô tri. Đây gọi là cây lê ép hoa hải đường!
.....
- Tôi cảm thấy vẫn tốt! Ba mươi tuổi nha! Có lẽ vẫn là một đặc vụ, điệp viên, v.v., mới tưởng tượng đã chảy nước miếng rồi!
......
- Tôi cảm thấy không ra sao. Trình độ ở mức trung bình!
......
- Lầu trên đừng quá gay gắt. Trước đừng nói đến nhân phẩm của tác giả như thế nào. Phần mở đầu này đáng giá để thưởng thức và chờ mong cốt truyện kế tiếp.
.....
- Mẹ nó mau đổi mới! Đội sản xuất lừa cũng không dám nghỉ như vậy!
.....
Lúc này trừ bỏ những người bình thường đọc thì những tác giả lớn cũng đang xem bài đăng.
Bé Annie liên tục gửi thư nội bộ cho Lý Tầm Hoan: "Làm sao? Tôi còn tưởng rằng cũng là nam si nữ oán đây? Mắng chửi người bản thảo đều viết tốt. Kết quả cốt cách thanh kỳ nha!"
Không thể nào hạ khẩu
Lý Tầm Hoan: “Cái này tốt hơn so với tôi sao? Cũng là hạng người hời hợt sao!"
Annie: “ Nói thật thực sự mạnh hơn một chút so với ngươi.”
Lý Tầm Hoan: “.....”
.....
Thái Trí Hằng bên kia.
Thật sự... Còn tốt!
Ừ thì mắng là mắng. Nhưng nói lời thật lòng, giới văn học mạng thời đại này vẫn đơn giản như vậy. Tuy rằng [Bệnh tâm thần] không phải người tốt, nhưng chỉ đọc chương đầu quả thực là đạt trên cả tiêu chuẩn.
Lúc này, ít la mắng hơn, nhắc nhở nhiều hơn và đánh giá công bằng hơn.
Tuy nhiên vẫn không chịu nổi tác giả quá tiện.
Anh chàng này đã thêm một câu vào cuối chương đầu tiên.
Ps: Tất cả hãy đứng lên và hát "Chinh phục"!
"..."
"..."
"..."
Ta đi tổ tông mười tám đời nhà ngươi!
Chưa từng thấy qua chuyện như vậy. Bầu không khí vừa có chút hoà hoãn nháy mặt liền sụp đổ.
Mọi người bắt đầu chửi bới, mắng mỏ tên ngốc bệnh tâm thần này!
Mặc dù quản trị viên Ninh không thực sự tình nguyện nhưng cũng cảm thấy thứ này không thể cứu được. Quá mẹ nó tiện!
Tuy nhiên lại không thể không thừa nhận rằng tên gia hoả này viết cũng không tồi.
- Thôi! Phải có hành vi chức nghiệp như ngày thường vậy!
Trong lòng nặng nề kéo "Tình yêu ở Belgrade" lên trên cùng. Việc nào ra việc đó. Mở đầu thật sự rất tốt.
Kết quả là Tề Lỗi bên này vừa thấy, ôi chết tiệt! Ai bảo ngươi đặt lên hàng đầu? Có nhờ ngươi cho lên hàng đầu sao? Lượng truy cập như vậy có cần thiết phải làm thế không?
Tưởng là đưa bài lên trên đầu lại thêm điểm. Bài đăng đứng đầu thì sẽ có tính thời sự hơn!
Hơn nữa, Tề Lỗi phát hiện ra một vấn đề, trang web này quá cá ướp muối.
Không biết làm một bảng xếp hạng à?
Cái gì mà điểm đánh giá bảng xếp hạng, bảng xếp hạng lượt xem... Lung tung rối loạn. Cũng không có ai để phân cao thấp, trước sau.
Có bảng xếp hạng thật tốt nha? Hắn lập tức liền đồ bảng, xoát cũng muốn xoát đi lên.
Này không thể được!
Nghĩ đến đây, Tề Lỗi gửi cho Quản trị viên Ninh một tin nhắn nội bộ.
[Bệnh tâm thần]: Các người hoạt động thật rác rưởi. Mau để bộ phận kỹ thuật lập một cái bảng xếp hạng đi!
Tác giả không có cảm giác cạnh tranh, độc giả tìm sách lại càng khó. Nghĩ như thế nào? Thảo nào họ không kiếm ra tiền, xứng đáng nghèo!
Quản trị viên Ninh:
"..."
Trong lòng thầm nghĩ:
“Con mẹ nó, tên này còn rất hiểu biết! Nhưng mà không thể nói chuyện dễ nghe một chút hay sao?”
Nhưng khi nghĩ lại thì nó rất đúng! Nếu có một bảng xếp hạng hoặc chỉ có một cái mục lục cũng được!
Lập tức trả lời Bệnh tâm thần.
[Quản trị viên Ninh]:
"Đừng mẹ nó được tiện nghi còn khoe mẽ! Tôi muốn ngày đầu tiên liền cho cậu đầu bảng. Cậu đến lời cảm ơn còn không có lại còn tức giận như vậy? Đừng cho là tôi không biết cậu có cái tâm tư gì!
[Quản lý Ninh]:
"Đáng khinh! Thật sự dơ bẩn!"
[Bệnh tâm thần]:
“Một người buôn cổ phiếu dám nói tôi viết tin nhắn dơ bẩn? Hoặc anh là người dối trá. Hoặc anh xứng đáng đền tiền luôn cái quần cộc!”
Quản trị viên Ninh: "..."
Mẹ nó! Thế nhưng không nói được gì.
Cố nén cơn tức giận sắp bùng nổ. Thực sự tìm đến phòng kỹ thuật để nghiên cứu bảng xếp hạng.