Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hơn nữa, sở dĩ có rất nhiều tác giả tụ tập ở Gốc cây đa chính là bởi vì tình hình ở đây còn tương đối tốt.
Giống như một số diễn đàn văn học khác có phần không chính thống, các tác giả tụ tập ở đó đều viết về võ thuật, thần thoại và giả tưởng.
Nghe nói một vài người còn tạo ra một thể loại tên là Huyền huyễn?
Những nhà văn như vậy không được các tạp chí, báo chí ưu ái, đời sống lại càng khó khăn hơn. Thậm chí có người còn phải dựa vào nghề khác để hỗ trợ việc viết lách.
Mọi người đều là cơ sở vì vậy chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân có thể nhận được thu nhập trực tiếp từ trang web. Lại còn có thể nhận được nhiều như vậy.
Tề Lỗi cách màn hình cũng có thể cảm nhận được sự phấn khích của Quản trị viên Ninh.
Chỉ có thể thở dài:
"Việc này cũng quá khó khăn."
Nói lời thật lòng những người viết văn trên mạng dù ở hiện tại hay tương lai, cuộc sống của họ đều không quá tốt đẹp.
Quả thật, bất kể là thời đại nào, những tác giả đứng đầu đều có “Tiền đồ”, nhưng suy cho cùng thì con số đó cũng chỉ là 1%. Thậm chí 1% đều không đến.
Hầu hết các nhà văn tầng chót thậm chí không thể duy trì ấm no. Thực sự chính là "dùng tình yêu phát điện".
Vì vậy, nên ủng hộ bản gốc thôi?
Thiện cảm của Quản trị viên Ninh đối với ông chủ mới cũng cải thiện rất nhiều.
Chịu chi tiền. Hình tượng làm việc quả quyết đột nhiên sinh ra!
Nói với Tề Lỗi:
"Vậy bên tổng công ty cử người tài vụ tới đây đi!"
Tề Lỗi:
“Cử đến làm gì?”
Cười giảo hoạt, không nhịn nổi:
“Tuy rằng anh đền luôn cả quần nhưng tôi tin tưởng nhân phẩm của anh.”
Quản trị viên Ninh:
"..."
Trong lòng nghĩ, không thể bỏ qua chuyện này à??
Nghẹn nửa ngày nói:
"Khi nào thì ông chủ tới Thượng Hải? Rốt cuộc tôi còn không biết mình làm việc cho ai."
Tề Lỗi:
"Không có thời gian."
Quản trị viên Ninh:
"Bỏ ra hai ngày là đủ rồi, phải không?"
Tề Lỗi:
"Tôi một ngày cũng không có để nghỉ."
Quản trị viên Ninh:
"????"
Xin phép? Cậu là sếp, Cậu xin nghỉ với ai?
Thấy Tề Lỗi trả lời:
"Tôi còn đang đi học."
Phốc!
Quản trị viên Ninh hộc máu. M* nó lại lòi ra một người còn đi học? Hiện tại các học sinh đều điên cuồng như vậy sao?
Không kìm lòng được hỏi một câu:
"Trường đại học nào?"
Tề Lỗi:
"Nhị Trung Thượng Bắc."
Quản trị viên Ninh:
"..."
Quản trị viên Ninh đột nhiên muốn đi tìm Chu Uy Liêm một lần nữa.
……
——————
Sau khi trò chuyện với Quản trị viên Ninh đã là giữa trưa, Từ Thiến, Ngô Ninh, Dương Hiểu và Trình Nhạc Nhạc đến quán Internet còn mang theo hộp cơm trưa đến.
Khuôn mặt Ngô Ninh đầy vẻ khổ đại thâm cừu:
- Người lúc sáng tìm mày là ai?
Tề Lỗi cầm lấy hộp cơm, mở ra đôi đũa dùng một lần:
- Một người đáng tôn kính.
Ngô Ninh tưởng hắn nói đùa, trong lòng trở nên lo lắng:
- M* nó, mày có thể nghiêm túc hơn được không? Kẻ điên không có còn tâm tư đùa giỡn sao?
Sát! Tề Lỗi sắc mặt tối sầm lại:
- Mày có thể không dùng từ 'không có' sao?
Nghe hơi rùng rợn.
Thuận miệng nói:
- Đừng lo lắng, tao biết nó đã đi đâu. Đã có người tìm nó rồi.
- Ồ.
Ngô Ninh sắc mặt lập tức thay đổi:
- M*! Không nói sớm.
Đường Dịch chắc chắn sẽ rất thương tâm khi nhìn thấy một bộ dạng con trai mình có chết hay không cũng không có quan hệ tới hắn này.
Bên kia, đám người Từ Thiến, Dương Hiểu nghe nói có tin tức của Đường Dịch cũng thở phào. Mỗi người tìm một chiếc máy tính ngồi xuống vừa ăn cơm vừa làm việc khác.
Từ Thiến theo thói quen mở ra Gốc cây đa, liếc mắt nhìn vài cái lập tức bật cười.
- Ái chà! Tên ngốc này lại nhảy ra, phải mắng!
Dương Hiểu nhìn chung quanh:
- Là ai?
Từ Thiến:
- Bệnh tâm thần!
Dương Hiểu:
- Tớ giúp cậu!
Tề Lỗi:
"..."
……
Nhìn thấy Từ Tiểu Thiến và Dương Hiểu mắng bài đăng của [Bệnh tâm thần], Tề Lỗi đột nhiên mất hết cảm giác thành tựu?
Đúng vậy Lão Tần đã khiến Tề Lỗi nhận ra rằng kỳ thật hắn cũng không làm gì cả. Những người chân chính phụng sự là những anh hùng vô danh kia.
Còn Từ Tiểu Thiến thì cau mày, dưới ánh mặt trời nghiến răng nghiến lợi. Sườn mặt vừa trẻ con vừa hung dữ của cô khiến Tề Lỗi hiểu rằng dù ở bên ngoài hắn có hung tợn đến đâu nhưng ở Thượng Bắc ...
Hắn chỉ là một thiếu niên trong mắt một số người, bị mẹ cậu thu thập, bị Lão Lưu dọn dẹp, bị mấy người bạn nhỏ ngày ngày chèn ép. Cuộc sống như vậy dường như càng chân thật hơn một chút.
Ngô Ninh đang gắp đồ ăn đột nhiên ngẩng đầu lên:
Ngô Tiểu Tiện vẫn còn một chút lo lắng.
So với cậu ấy và Tề Lỗi thì tuổi Đường Dịch phải nhỏ hơn một chút. Hai anh em từ nhỏ đã luôn nhường nhịn hắn ta. Trong ba gia đình, Đường Tiểu Dịch cũng là người được sủng ái nhất.
Điều này vô hình chung cũng tạo nên tính cách coi thường, lá gan vô cùng lớn của Đường Dịch.
Trong ba anh em, Ngô Ninh là một lão âm điểu. Nếu không có mười phần nắm chắc hoặc không đem tiền căn hậu quả trong ngoài căn nhắc ba lần thì cậu ấy sẽ không làm.
Mà Tề Lỗi thuộc tuýp người gặp chuyện cũng cân nhắc trước, không sai biệt lắm, lợi nhiều hơn hại. Loại này có thể thử.
Chỉ có riêng Đường Dịch là người nghĩ đến đâu làm đến đó. Chưa bao giờ hoang mang do dự. Cậu ấy không biết cái gì gọi là sợ. Loại tính cách này thật sự làm người khác lo lắng.
Ngô Ninh:
Tề Lỗi quay lại nói:
Đường Dịch táo bạo nhưng không liều lĩnh.
Đây cũng chính là thói quen từ nhỏ. Ngô Ninh chơi xấu, Tề Lỗi nhận lỗi còn cậu ấy chỉ cần xông lên là xong.
Cậu ấy trông không được thông minh cho lắm trong số ba anh em. Nhưng thật ra, nếu không có ai ở bên Đường Tiểu Dịch sẽ không sao đâu!
Huống hồ lần này cậu ấy “cao chạy xa bay” thực sự là chuyện tốt.
......
————
Đường Dịch rời đi hôm qua, tức là mùng 9.
Sáng sớm tỉnh dậy, Tề Lỗi và Ngô Ninh phát hiện người đã đi rồi. Tìm không thấy đâu, gọi mãi cũng không thấy.
Ở kiếp trước, cảnh này thực sự được dàn dựng khiến cho hai anh em lo lắng. Thậm chí còn khiến cha mẹ hoảng hốt.
Cuối cùng lật tung cả Thượng Bắc cũng không thấy. Đường Thành Cương còn nghĩ là có chuyện gì xảy ra với cậu ấy. Thôi Ngọc Mẫn thì sợ hãi đến mức suýt chút nữa phải đến bệnh viện.
Kết quả là sau mấy ngày, khi cả ba nhà đều tuyệt vọng thì thằng cháu trai này tự mình trở về. Nói là chạy đi Bắc Kinh biểu tình.
Theo miêu tả của cậu ấy, khi vừa xuống tàu liền gặp được chiến hữu. Tình cờ thấy một số sinh viên năm nhất Đại học Bách khoa Bắc Kinh cũng xuống đường biểu tình. Cậu ấy đi sau những người khác và hùa theo đám đông.
Những sinh viên đó nhìn thấy cậu ấy đi một vòng lớn mới đến. Tuổi lại nhỏ nên buổi tối liền mang cậu ấy về ở ký túc xá.
Tên gia hoả này chẳng những tham gia biểu tình mà còn thể nghiệm môt chút sinh hoạt ở đại học.
Theo lời của Đường Dịch:
- M*! Cái chân hôi thối kia bốc mùi quá!
Dù sao sống ở đó bốn năm ngày. Ban ngày biểu tình, ban đêm trở về trường ngủ. Trong khi đó, những đứa trẻ lớn hơn còn nói với cậu ấy rằng, chính là vì bọn họ quá yếu nên mới bị bắt nạt.
Sau đó sự việc dần lắng xuống, các sinh viên đã mua cho Đường Dịch một vé tàu khứ hồi. Khi vẫy tay chào tạm biệt, cô sinh viên năm hai còn nói:
- Hẹn gặp lại trường Đại học Bách khoa Bắc Kinh!
Đời này, Tề Lỗi kỳ thực đã sớm biết cậu ấy muốn chạy trốn đến Bắc Kinh đập phá.
Nhưng hắn cũng không ngăn cản.
Bởi vì, giống như hắn, vì Chu Lôi mà hoàn toàn tỉnh ngộ. Chính vì chuyện này đã tác động đến Đường Dịch rất lớn.
Một cuộc biểu tình, bị mấy sinh viên nhiệt huyết hun đúc, Đường Tiểu Dịch vốn đã say mê, lại không kìm được, đầu óc nóng lên bị cuốn trôi.
Sau khi trở về đã thề với Bố Đường rằng cậu ấy muốn trẻ hóa đất nước bằng khoa học và công nghệ! Không để Tổ quốc phải chịu những tủi nhục như vậy một lần nữa.
Đường Thành Cương nghe vậy nói:
- Tốt! Bé ngoan! Có tham vọng!
- Nhưng nó không đủ để cứu con một trận đòn!
Nói xong vung lên cây gậy lớn, ba người cha cùng nhau đánh.
Vừa đánh vừa mắng:
- Thằng khốn nạn xem con doạ mẹ thành ra cái gì rồi?
Lần đó Đường Dịch bị đánh đòn đau đến nỗi cái mông cũng nở hoa.
Tuy nhiên những gì Đường Tiểu Dịch nói là sự thật. Kể từ đó cậu ấy thực sự bắt đầu chăm chỉ, liều mạng học tập. Trong kỳ thi tuyển sinh đại học thật sự để cậu ấy trở lại Đại học Bách khoa Bắc Kinh.
Trận này thật sự là dốc lòng “Vì Trung Quốc quật khởi mà đọc sách”. Có thể so với việc Tề Lỗi bị trà xanh kích thích còn mạnh hơn nhiều.
Nói tóm lại đừng lo lắng cho Đường Dịch, thay vào đó nên mừng cho Đường Dịch.
Tuy nhiên, điều duy nhất mà Tề Lỗi không rõ là sự thức tỉnh của Đường Tiểu Dịch có phải do bị kích thích hay không? Hay là do bị Bố Đường đánh?
Lúc này, ba người bố bận quá không biết Đường Tiểu Dịch đã bỏ nhà đi.
Nhưng, nếu thiếu đi “tình yêu gấp ba” này mà cháu trai lại sa ngã thì sao? Có nên bí mật đi báo cáo hay không? Đánh đập này không nên cứu sao?
Trời! Thật rối rắm!
......
——————
Sau bữa tối, mọi người vốn định lướt Internet một lúc. Chơi một lúc rồi quay lại trường trước khi đi học.
Tuy nhiên hôm nay Tề Lỗi trở nên chủ động:
- Đi thôi.
Tất cả mọi người đều giật mình:
- Làm gì đi?
Tề Lỗi trợn to hai mắt, tư thế rất tự nhiên:
- Trở lại phòng học học bài!
Tất cả mọi người:
“...”
Bạn nhìn tôi, tôi nhìn bạn:
- Hắn bị động kinh sao?
Từ Thiến:
- Không giống, khóe miệng không nhếch.
Dương Hiểu:
- Tớ cảm thấy giống như tìm được lương tâm rồi?
Ngô Ninh:
- Không có khả năng, hắn không có lương tâm.
Từ Tiểu Thiến:
- Đồng ý!
Phải biết rằng, hai tháng qua, trong mắt mọi người Tề Lỗi hoàn toàn buông lỏng bản thân. Tự sa ngã. Giả vờ với danh nghĩa là viết bài theo yêu cầu, toàn bộ đều là trầm mê Internet.
Từ Tiểu Thiến thậm chí còn phát hiện hắn đang trò chuyện với một yêu tinh nhỏ miền nam tên là [Mỹ nhân Thất Thất] rất hăng hái, khá đáng ngờ!
Nói tóm lại tên này ngoại trừ thời điểm ở trường học còn tính là nghiêm túc, ra khỏi cổng trường chưa bao giờ đụng vào sách vở. Ngồi đây cả ngày không biết làm gì.
Thường xuyên muốn xin nghỉ học, bỏ tiết để lên mạng.
Lão Lưu hối hận đến thúi ruột. Sao lại gọi hắn viết văn cái gì chứ?
Hiện tại hắn lại nói cho mọi người là muốn học tập?
Dương Hiểu tiến lên, dùng mu bàn tay sờ lên trán Tề Lỗi:
- Không phát sốt sao?
- Bạn học Tề Lỗi, cậu có chắc là muốn học chăm chỉ không? Đừng nha? Ít nhất hãy cho 500 học sinh đứng đầu một cơ hội chứ?
- Hiện tại chỉ có 204 người đạt được thành tích [Dậm vị trí thứ nhất trong năm học trước phía dưới], phía sau vẫn còn rất nhiều người xếp hàng!
Trong kỳ kiểm tra hàng tháng vừa qua, Tề Lỗi xếp 22 của lớp, xếp thứ 205 toàn khối.
Hiện tại ở cuối học kỳ vừa rồi tổng thành tích của lớp thứ 14 đã vọt lên thứ 8.