Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cứ như vậy, những lớp khác ở bên ngoài phơi nắng khổ luyện, lớp thứ 14 yên ổn ở trong phòng tự học, không cần quá thoải mái.

Lão Lưu vốn dĩ đang ở phòng làm việc bí mật quan sát, nhưng tìm cả nửa ngày, hoàn toàn không phát hiện ra bóng hình của lớp mình đâu.

Trong lòng rất khó hiểu, người đâu? Coi lời của tôi như cái rắm rồi à?

Giả vờ đi dạo, trở về lớp học xem thử.

Kết quả ngược lại tốt rồi, đám oắt con này đều ở lại trong phòng, không có chút lo lắng nào.

Lão Lưu không kiềm chế được:

Tề Lỗi liền đem suy nghĩ của mình nói cho lão Lưu, nói rằng hắn có thể mượn được trang phục hoạt hình.

Lão Lưu nghe xong, hình như cũng không tệ lắm! Tương đối mới lạ, khá vượt trội đó!

Xụ mặt, giả bộ miễn cưỡng gật gật đầu:

Đổi phong cách nói chuyện:

Tháng trước, thành tích bình quân của lớp thứ 14 là hạng 8.

Vỗ tay một cái:

“......”

“......”

Cả lớp đều trợn mắt trắng, trong lòng mắng chửi, thầy có thể làm con người chứ!?

Đợi lão Lưu rời đi, Tề Lỗi suýt chút nữa bị oán giận.

......

......

......

Tề Lỗi: “......”

Mẹ nó lão Lưu không phải là người, có quan hệ cái rắm gì với tao?

......

Sự đe dọa của Lão Lưu, mọi người không có chút thủ đoạn nào, bị chèn ép cho đến chết.

Thật ra, đừng nhìn bọn họ thường xuyên ở sau lưng lấy lão Lưu ra trêu đùa, không có một câu nào dễ nghe, nhưng khi đến một thời điểm, lớp thứ 14 vẫn nghe lời lão Lưu.

Ít nhất ai là người đối xử tốt với bạn, mọi người không ngốc, đều phân rõ ràng.

Nhưng mà, bây giờ, ngoại trừ chuẩn bị đại hội thể dục thể thao, còn phải cùng lúc quan tâm đến kỳ kiểm tra tháng, ngày tháng quả thật không dễ trôi qua rồi.

Nhưng mà Tề Lỗi không biết, hắn là một lòng yêu nước, hình phạt vứt bỏ việc học, vứt bỏ đám thanh niên 2 tháng, còn phiền phức hơn thế này nhiều.

Thời gian tự học buổi tối, Tài Vĩ tới.

Gọi Tề Lỗi ra ngoài:

Lông mày Tề Lỗi nhíu lại, phát hiện sự việc không đơn giản như vậy.

Hai người đi trên hành lang trong khuôn viên trường tối tăm, Tề Lỗi nhịn không được:

Tài Vĩ lảo đảo một cái, quay đầu trừng mắt:

Tề Lỗi khoa trương lùi lại một bước:

Vĩ Ca không có chút khách khí nào, trực tiếp phun ra, ở trước mặt Tề Lỗi đã không còn chút hình tượng nào.

Bởi vì hắn ta phát hiện, không thể giải thích với Tề Lỗi, bằng không nhất định chịu thiệt thòi, thậm chí phá hủy tam quan.

Tề Lỗi cười khà khà:

Tài Vĩ bất lực lắc đầu, một chút hối lỗi cũng không có.

Trả lời:

Tốt thôi, rất có tinh thần an ủi bản thân, cho rằng rời khỏi nhị trung rồi, liền có thể thoát khỏi cái biệt hiệu Vĩ Ca này, nên đã hoàn toàn từ bỏ sự chống cự.

Nghiêm túc nói với Tề Lỗi:

Những chuyện này, trong học kì trước, Chương Nam, lão Lưu, Tài Vĩ đều đã từng nói qua với Tề Lỗi.

Chuyện Chương Nam nói với Tề Lỗi là hội học sinh. Tài Vĩ tốt nghiệp, Tề Lỗi thay ca, vẫn là sự rèn luyện đối với Tề Lỗi.

Mà trạm phát thanh thì càng không cần phải nói, Tài Vĩ đi rồi, thiếu một phát thanh viên nam, không ai phù hợp hơn Tề Lỗi.

Đối với chuyện này, Tề Lỗi cũng không chối từ.

Dù sao hai tháng nữa Vĩ Ca thi đại học rồi, cũng không thể để cho hắn ta tiếp tục ngồi trên bục sân khấu, đồng hành cùng cuộc diễu hành của đại hội thể thao, giữ lấy giọng nói và sử dụng âm thanh phát thanh:

“Bây giờ đang đi về phía chúng ta là lớp 10/14……”

“Trời xanh biển sạch, mặt trời chiếu rọi!”

“Các vận động viên của lớp thứ 14, tinh thần hăng hái, tràn đầy nhiệt huyết....”

Làm lỡ bao nhiêu là việc học chứ!

Hai người đi tới trạm phát thanh ở tầng 4, thấy một người đã đợi sẵn trong phòng phát thanh.

Tề Lỗi biết người này, lớp 11, tên Giang Dao, là nữa MC của trạm phát thanh.

Nhìn thấy Tề Lỗi, Giang Dao hào phóng đến chào hỏi:

Giang Dao và Tề Lỗi đã quen nhau trong buổi hợp xướng năm ngoái, làm tiết mục xuyên suốt, Giang Dao là đơn ca, mấy người Tề Lỗi đệm nhạc cho cô ta.