Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Fuck! Không phải thu điểm sao? Mày làm gì đấy?
Vừa muốn tăng tốc đuổi theo, Tề Lỗi ở bên cạnh nói một câu:
- Nó cũng không chạy 1500m với 5000 mét, vậy không liều mạng sao?
- Fuck! Vậy nó nói bảo tồn thể lực?
Đường Tiểu Dịch mắng to, chung quy là không có tăng tốc.
- Nhường mày một lần!
Đi theo tốc độ Tề Lỗi tìm nhịp điệu, tốc độ từ từ cũng tăng, bỏ lại đội quân đằng sau.
Về phần Ngô Tiểu Tiện, tên này đã dẫn đầu nửa vòng, đuổi theo hắn ta thì quá không có lợi rồi.
Hạng nhất cho hắn ta thôi, có thể làm gì nữa?
Đường băng của nhị trung là 330 mét, 800 mét là khoảng 2 vòng rưỡi, nói ngắn cũng không ngắn, nói dài cũng không dài.
Thời gian còn lại nửa vòng cuối cùng, Đường Dịch bắt đầu chầm chậm tăng tốc, hạng nhất để cho Ngô Tiểu Tiện lấy, hạng hai hắn ta vẫn có niềm tin, dù sao trong 3 anh em trình độ của Tề Lỗi là kém nhất.
Thế nhưng là, Đường Tiểu Dịch lại bất cẩn, hắn lần này vừa mới bắt đầu điều chỉnh lại nhịp thở, tăng tốc theo nhịp, Tề Lỗi đột nhiên khẽ cong eo, trọng tâm hướng xuống phóng, đây là dấu hiệu của tăng tốc mạnh mẽ.
- Này, này này!?
Đường Dịch sắp phát điên:
- Không cho bọn mày chơi như vậy!!
Bây giờ làm gì mà không nhìn ra nữa, hai thằng cháu trai này đang đâm sau lưng.
Đáng tiếc, muộn rồi!
Tề Lỗi và hắn ta cũng không kém nhau bao nhiêu, đoạt tốc độ, lại nghĩ đuổi theo khó rồi.
Cuối cùng chỉ có thể... trong sự reo hò vang dội của lớp 14, và tiếng thở dài tiếc nuối của lớp 7, ôm hận hạng 3.
Đến điểm kết thúc, Đường Tiểu Dịch bám lấy đầu gối thở mạnh, muốn khóc!
- Lão tiền xu! Hai bọn mày vẫn là người?
Ngô Ninh và Tề Lỗi cũng bám lấy đầu gối, cười gian khà khà.
Lúc này, mấy người Từ Tiểu Thiến, Dương Hiểu vội vã chạy vọt tới điểm đích để đón người.
Nhìn Đường Dịch xui xẻo vẫn không quên thêm nhát dao, Dương Hiểu:
- Mày đã làm chuyện này, cảm ơn nha!
Lớp 7 đến đón người đều giật mình:
- Cảm ơn cái gì? Điên à, m* không phải mày nhường đấy chứ?
- Tao nhường cụ mày!
Đường Dịch nghẹn mà chết , chỉ vào Tề Lỗi và Ngô Ninh:
- Hai bọn mày đợi đấy, tí nữa 1500m gặp.
Bên kia, Chiêm Tiểu Thiên muốn phát điên rồi.
Lớp 14 một người hạng nhất, một người hạng nhì, 15 điểm đến tay!
- Cảm giác thế nào... bi kịch chưa!?
---
Chiêm Tiểu Thiên thật sự cảm thấy không quá ổn.
Tuy rằng lớp 8 của bọn họ đúng là rất mạnh, nhưng mà cũng chỉ có thể đảm bảo, mỗi hạng mục đều có một người có thể đạt được điểm cao.
Nhưng mà lớp 14 có một đám năm sáu bảy tám tên, không đỡ được nhiều người như thế!
Hơn nữa, hạng mục chạy cự li dài, Đường Dịch của lớp 7 lại càng héo, chớp mắt đã tặng không cho lớp 14, 15 điểm, thế này thì làm sao mà chỉnh lại được đây?
Mà Đường Dịch bên kia còn đang nghẹn khuất đây này, mẹ nó, ông đây bị hai thằng ôn con kia đùa giỡn!!
Buổi chiều, hạng mục 1500 mét cuối cùng, Đường Dịch cũng đã học được một bài học rồi, chúng bây có nói gì thì tao cũng không tin đâu, không chơi chết chúng bây, ông đây không làm người nữa!
Tuy nhiên, tiếng súng vừa mới vang lên, Đường Dịch lại trợn tròn mắt.
Bên cạnh có một bóng người lao như tên bắn, cậu ta còn tưởng rằng đó là Ngô Ninh! Kết qua khi liếc mắt nhìn qua thì lại thấy đó là Tề Lỗi.
Tốc độ của Tề Lỗi tăng nhanh, lao vút về phía trước.
Đường Dịch vừa thấy liền hiểu, hai người chúng bây đang thay phiên nhau chơi tao đây đúng không?
Nhất thời không quan tâm đến gì khác, dồn toàn bộ sức lực ra ngoài, so đua với Tề Lỗi, nói cái gì cũng không thể bị rơi lại.
Vì thế, vòng chạy 1500 mét lần thứ nhất, hai thằng lao đi chẳng khác nào như đang chạy 100 mét cả.
Chính là lao thẳng tới!
Lao hết một vòng, cuối cùng thì tốc độ của Tề Lỗi cũng chậm lại, không thể lao thêm được nữa.
Thở hổn hển, trừng mắt với Đường Dịch đang chạy song song:
Đường Dịch trừng mắt, cũng thở hổn hển:
Thứ non nớt, còn muốn diễn kịch với tao hả?
Tề Lỗi lại có cảm giác bất lực vì bị nhìn thấu:
Không thể không hồi phục lại tốc độ bình thường, chạy cùng Đường Dịch.
Không cần nhìn phía sau cũng biết, hai người bọn họ đã cắt đuôi, không còn bóng dáng nào.
Nói thật, lần chạy 1500 mét này, chắc chắn là lần chạy khó chịu nhất của hai thằng bọn chúng.
Tề Lỗi không nói đến võ đức, chưa gì đã xông lên trước, khiến cho Đường Dịch cũng phải tăng tốc theo, tiết tấu cũng trở nên rối loạn, càng về sau lại càng mệt, hơi thở cũng hổn hển không đều.
Tổng cộng năm vòng chạy, chạy xong ba vòng, Đường Dịch có cảm giác không ổn lắm, tay chân nhũn ra, không bình thường một chút nào. Có thể dùng tốc độ như thế mà chạy được đến đây cũng đã là không tồi rồi, một vòng cuối cùng chắc chắn không còn sức để tiếp tục lao tới nữa.
Đường Dịch tức đến điên người:
- Đầu Đá, sao mày có thể làm ra loại chuyện hại người hại mình như thế được chứ?
Kết quả Tề Lỗi lại cười hì hì, quay đầu lại liếc mắt nhìn cậu ta một cái:
Đường Tiểu Dịch đột nhiên có cảm giác không đúng lắm, theo bản năng quay đầu lại.