Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 481. Không Được Làm Cán Bộ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Im lặng một lúc:

- Đợi mấy ngày nữa hết bận, chúng ta gặp mặt nói chuyện đi!

Tất nhiên quản trị viên Ninh không muốn đi đâu cả. Có nơi nào tốt hơn Thượng Hải? Nhưng suy cho cùng thì thành phố Thâm Quyến vẫn mạnh hơn một chút nhỉ?

Nói xong không có động tĩnh gì.

Mà Tề Lỗi thực sự cũng khó xử, trả lời:

- Tôi sẽ đợi anh.

Bản thân anh ta ở phía Đông Bắc, nhưng gốc lại là Thượng Hải, bất tiện cho việc ra quyết định hoặc việc khẩn cấp.

Thật ra kết quả tốt nhất là đến Cáp Nhĩ Tân. Hoạt động của một trang web, ở đâu cũng như nhau cả.

Chi phí của thành phố Cáp Nhĩ Tân còn có thể thấp hơn, không gian văn phòng và các vấn đề kỹ thuật có thể được giải quyết dễ dàng.

Hiện tại, ngôi nhà cũ ở phố Tùng Hoa Giang nhắm trúng trước giải phóng đã nằm trong tay công ty Tam Thạch và đang được sửa sang lại.

Lão Nam đích thân ra mặt, mọi việc diễn ra suôn sẻ.

Mà ba địa điểm rất lớn, cho Tam Thạch và phòng thí nghiệm hệ thống vào, cộng với một web gốc cây đa là quá đủ.

Về mặt kỹ thuật thì Lão Nam, Triệu Na, Trương Kiến đều ở đó, từ phần mềm đến vận hành máy chủ, mọi thứ đều dễ dàng giải quyết, Tề Lỗi cũng thuận tiện chỉ huy.

Nhưng, xét cho cùng thì nó quá xa vời.

Dù dời web gốc cây đa qua đây có rất nhiều lợi ích.

Dù thành phố Cáp Nhĩ Tân hiện tại không hề suy tàn như sau này mà còn là một đô thị sầm uất trong cả nước.

Dù đội ngũ nhân tài của thành phố Cáp Nhĩ Tân về văn hóa, IT và các khía cạnh khác không kém hơn ở phía nam.

Nhưng, những bất lợi về địa lý tự nhiên là không thể vượt qua.

Nhiều người hễ nghĩ đến Cáp Nhĩ Tân, không phải quá lạnh thì cũng quá xa, chẳng ai muốn đến.

Vậy chỉ còn một cách đơn giản nhất, vứt gốc cây đa đến thành phố Thâm Quyến và để Tiểu Mã ca trông coi.

Bằng không, bộ phận kỹ thuật của gốc cây đa, Tề Lỗi không muốn nói gì nữa.

Tóm lại, đợi quản trị viên Ninh đến rồi nói sau, cốt lõi của gốc cây đa bây giờ là quản trị viên Ninh, và hai người điều hành khác.

Đối với những nhà văn, họ không cần phải làm việc ở gốc cây đa.

Nếu quản trị viên Ninh đến Cáp Nhĩ Tân và thích nơi này, vậy tốt nhất là đặt gốc cây đa ở Cáp Nhĩ Tân.  Nếu anh ta thực sự không muốn, vậy thì hãy đến thành phố Thâm Quyến.

……

Sinh ra ở Đông Bắc, Tề Lỗi cảm thấy may mắn, chính đất và nước nơi này đã tạo nên tính cách của hắn, đồng thời cũng khiến những người xung quanh trở nên thô bạo và hào sảng như hắn.

Tuy nhiên, ở góc độ kinh doanh, sự suy giảm của Đông Bắc là một điều bất lợi và đáng buồn cho hắn và tất cả những người dân Đông Bắc.

——————

Chẳng mấy chốc, sau khi giải quyết những chuyện vụn vặt này đã hơn tám giờ tối.

Đường Dịch và Ngô Ninh đã thức dậy và đang chơi máy tính ở đó.

Yến Linh cũng đã hoàn thành bài tập về nhà của mình.

Đường Dịch vẫn chưa bình phục lại, ném con chuột:

- Không được, tao phải về nhà ngủ!

Ngô Ninh cũng rất mệt:

- Bọn mình cùng nhau đi.

Yến Linh cũng thu dọn cặp sách để trở về nhà, còn Trình Nhạc Nhạc thì đã rời đi.

Sáu giờ hơn ăn tối xong, thấy mọi người đều đã ngủ thiếp đi, hôm nay Từ Thiến lại không muốn về nhà, cô cũng không muốn ở lại quá khuya nên đã tự mình rút lui.

Thấy mọi người đã rời đi, Từ Thiến trở nên lo lắng:

- Vậy tớ phải làm sao? Tớ vẫn nên về nhà thôi!

Cô nghĩ rằng mọi người lại thâu đêm, nhưng Yến Linh đã đưa ra một đề nghị:

- Hay là chị Từ Thiến ngủ với em đi!

Giường sưởi trong phòng cô còn chưa kịp phá bỏ, hai người ngủ không vấn đề.

Cuối cùng chỉ còn lại Dương Hiểu, vốn dĩ ý của Yến Linh là chị cũng đi đi, ngủ được.

Nhưng, Dương Hiểu nghĩ thôi bỏ đi.

Lắc đầu đi về:

- Ủa, sao lại đi ngủ nhà người ta?

Khuôn mặt của Từ Thiến đỏ bừng, muốn bóp chết cô ta.

Về điều này, Tề Lỗi lại thấy không có gì.

Một là hắn mặt dày.

Hai là chính Yến Linh đã gọi đi chứ không phải hắn.

Về đến nhà còn chưa đến chín giờ, Yến Linh rửa chân rồi về phòng đi ngủ, Tề Lỗi và Từ Thiến lại ngồi trong phòng khách, mỗi người tự ngâm chân trong chậu của mình.

Thực lòng mà nói, cảm giác đó rất lạ, tuy mới lạ nhưng lại rất tự nhiên.

Trong khoảng thời gian đó, cả hai vô thức trò chuyện:

- Tại sao dạo này bố cậu về quê nhiều thế?

Hắn đã nghe Từ Thiến nói rất nhiều lần rằng sau Tết, Từ Văn Lương luôn luôn vắng nhà.

Từ Thiến dựa vào ghế sofa:

- Nhiều việc để làm quá ấy mà! Ở trên có nhóm nghiên cứu, hình như còn có một công ty hoặc công ty nước ngoài nào đó. Tớ không chắc, dù sao cũng rất bận.

Lúc này Từ Thiến đột nhiên trở nên nghiêm túc, trịnh trọng nói với Tề Lỗi:

- Tương lai cậu làm gì cũng được nhưng không được phép làm chính trị! Bằng không, tớ sẽ bỏ cậu đấy!

Tề Lỗi khó hiểu:

- Tại sao?

Hắn thấy Từ Thiến nhíu mày, bĩu môi:

- Xem bố tớ làm cán bộ kìa, ngạt thở muốn chết, tớ còn khó chịu thay ông ấy!

Tề Lỗi không tiếp lời, chỗ nào cũng giống nhau! Làm gì cũng giống nhau!

Thực ra Từ Thiến cũng hiểu đạo lý này, nhưng dù sao thì đó cũng là bố của cô, cô không muốn nhìn thấy bố mình như thế này cũng là điều bình thường.

Chỉ là Tề Lỗi thấy hơi lạ là công ty nước ngoài đến Thượng Bắc để làm gì?

Thầm nghĩ, có lẽ Từ Thiến đã nói nhầm rồi.

Trên thực tế, Từ Thiến thực sự không nói nhầm, quả thật có một công ty nước ngoài đã đến Thượng Bắc.

Hơn nữa, đó không phải là một công ty nhỏ, mà là một tập đoàn lớn đa quốc gia.

……