Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu như hỏi về đánh giá khách quan của Từ Văn Lương đối với Tề Lỗi, thì đó là thông minh, có mắt nhìn, một cậu thanh niên rất ưu tú.

Thậm chí Từ Văn Lương còn thật sự vô cùng coi trọng Từ Lỗi, dù sao thì người trẻ khiến cho Chương Nam phải để mắt tới, thật sự cũng không nhiều lắm.

Đừng thấy bà xã đại nhân bình thường dường như chướng mắt Tề Lỗi, nhưng mà, phận làm chồng, Từ Văn Lương có thể nhìn ra được Chương Nam cũng thật sự coi trọng Tề Lỗi từ việc Chương Nam ngày thường luôn nhắc đến Tề Lỗi vô số lần, còn cố ý bồi dưỡng nhân tài.

Tuy nhiên, con người không phải là một động vật khách quan, trong mắt của mỗi người làm cha, con rể đều bắt đầu từ mối quan hệ thù địch.

Huống chi, tên này còn chưa phải là con rể ông, chỉ là một tên heo con từ đâu đâu đến ăn trộm cải thảo trắng trẻo nhà ông trồng.

Nếu như nói về đánh giá chủ quan, vậy thì là… Sao mà trông chướng mắt thế không biết.

Gian xảo, hai mắt lúc nào cũng lập lòe nhấp nhánh, cả ngày không chịu làm chính sự, giống hệt tên oắt con đầu đường xó chợ đùa giỡn con gái nhà lành.

Càng đáng giận hơn chính là, mấy đứa tụi bay bày trò nghịch ngợm trong trường như nam nữ sinh bình thường thì thôi đi, Từ Văn Lương còn nhắm mắt làm ngơ, làm sao lại còn chạy tới tận chỗ này luôn rồi? Còn lôi lôi kéo kéo nữa chứ.

- Thiến Thiến? Sao con lại ở chỗ này?

Tuy rằng Từ Văn Lương vẫn còn bình tĩnh như thường, những rõ ràng cảm giác được từ sau khi cất tiếng thì giọng nói kèm theo âm rung. Hơn nữa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang lôi kéo Từ Tiểu Thiến của Tề Lỗi kia.

Thật là muốn băm nó thành trăm mảnh mà!

Mà Tề Quốc Quân…

Tề Quốc Quân không có suy nghĩ gì khác, chỉ có thể nói, gan thằng nhóc này to bằng trời! Còn chưa mau buông tay?

Còn chưa buông tay!

Theo ai đây?

Được thôi, thật ra là do Tề Lỗi đã quên mất việc buông tay.

Nếu như chỉ đụng trúng một mình Từ Văn Lương hoặc là cha ruột của cậu, cậu còn có thể bình tĩnh lại một chút. Điều quan trọng là, tại sao hai người lại đi chung với nhau vậy nè?

Đầu óc có chút mơ màng, không thể dùng được nữa, chỉ có thể máy móc chào hỏi.

- Bố…

- Chú Từ ạ…

Sắc mặt của Tề Quốc Quân bình tĩnh nhưng không đáp lời, nhưng ánh mắt thật ra lại kiềm chế không nổi mà bay về phía của Từ Văn Lương.

Con nhà ông là con trai, không chịu thiệt thòi gì.

Nhưng mà Từ Văn Lương chỉ “ừ” một cách đầy miễn cưỡng.

Dù sao thì cũng có người ngoài ở đây, Từ Văn Lương dường như cũng muốn phát điên, nhưng chỉ có thể nhìn chằm chằm hai đứa trẻ dắt tay nhau đi tới. Nhưng lại không để tâm đến lời chào hỏi của Tề Lỗi, nhìn Từ Thiến:

- Tại sao lại không đến trường?

Từ Tiểu Thiến mới phát hiện ánh mắt lúc này của bố yêu không đúng lắm, cũng cuối cùng phát hiện tay của Tề Lỗi đang đặt ở chỗ không nói đặt, vội vàng thoát ra, ngọt ngào cười nói:

- Xin nghỉ phép tháng rồi mà! Bố quên rồi sao?

- Ồ.

Từ Văn Lương… Cuối cùng cũng bỏ ra rồi!

- Vậy sao lại ở chỗ này?

Từ Tiểu Thiến vội nói:

- Có bạn học đến từ Cáp Nhĩ Tân, gọi bọn con đến đây ăn một bữa.

Từ Văn Lương gật gật đầu, nhẹ nhàng thở hắt ra, dặn dò nói:

- Vậy đừng về quá trễ, về sớm được thì càng tốt.

Nói dứt lời, ông liền chuẩn vị rời đi, dù sao thì lúc này ông còn tiếp khách!

Lại không nghĩ đến, một người trung niên trong đám người đột nhiên đi tới:

- Thư ký Từ, vị này là…

Chỉ thấy Từ Văn Lương lập tức cười lên:

- Khiến cho tổng giám đốc Đổng chê cười rồi, xin giới thiệu một chút, đây là con gái của tôi.

Lại nói với Từ Tiểu Thiến:

- Chào chú Đổng đi.

- Cháu chào chú Đổng ạ.

Từ Tiểu Thiến đã quen với trường hợp này, đương nhiên cũng không luống cuống:

- Xin lỗi mọi người, con với bạn học hẹn nhau tổ chức tiệc ở đây, đã quấy rầy đến mọi người rồi ạ.

- Đứa nhỏ này không tệ.

Chú gì đó họ Đổng lập tức thoải mái cười to:

- Biết nói chuyện, nhà thư ký Từ dạy con rất tốt!

Từ Văn Lương lại chỉ có thể cười xấu hổ, dạy dỗ tốt…

Dạy dỗ tốt thì đã không lăn lộn qua ngày cùng một chỗ với thằng oắt con hoang dã kia rồi.

Vốn dĩ nếu như không quản hai đứa nhỏ là đã dẫn khách vào thẳng trong phòng luôn được rồi, bây giờ tổng giám đốc Đổng đứng dậy, ông còn không tiện động.

Nhưng ông chủ Đổng quan tâm Từ Tiểu Thiến xong lại đặt ánh mắt lên người Tề Lỗi:

- Vậy vị này là…

Dường như cũng có vài phần hứng thú với thân phận của Tề Lỗi.

Từ Văn Lương đành phải đè tính tính đang sắp nổi nóng của mình để giới thiệu:

- Đây là bạn học của con gái tôi.

- Ồ.

Ông chủ Đổng gật gật đầu đầy thâm ý, ánh mắt không dấu vết mà liếc mắt nhìn qua Tề Quốc Quân một cái.

Dường như cũng không quá để ý nữa, hơn thế còn vẻ cùng săn sóc nói:

- Người trẻ tuổi ăn uống gặp mặt, mấy người cao tuổi chúng ta cũng đừng nên quấy rầy.

Sau đó lại nói với Từ Tiểu Thiến:

- Đám người già chúng ta nói chuyện công việc tiếp đây, chú không tiện mời mấy đứa qua chơi, mấy đám trẻ các cháu tự chơi đi!

Nói xong lời này lại nhường lại đường cho Từ Văn Lương, dưới sự dẫn dắt của người phục vụ, dẫn cả đám người vào trong phòng bao.