Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Khiến cho Từ Thiến vừa không biết ý nghĩa của những gì người nước ngoài đó nói. Chà, Từ Thiến có thể hiểu một chút nhưng cô không rõ hàm nghĩa trong đó. Càng không biết biểu hiện của Tề Lỗi đây là gì.Làm sao? Bàn tay của tớ có thô ráp không? Cậu đang cau mày cái gì vậy?Trên thực tế điều Tề Lỗi lo lắng chính là: "Hắn biết công ty này không phải đang làm chuyện gì tốt. Nhưng bây giờ ... Hắn không thể làm gì được."Mặc dù đất nước hiện tại có khái niệm về an ninh lương thực, nhưng nó vẫn chưa mở rộng đến mức độ tỉ mỉ như ở đời sau. Mà hành động của Mạnh Sơn là hợp lý và hợp pháp, hắn không có biện pháp gì.Nói trắng ra cho dù Tề Lỗi nói với bố vợ hay thậm chí là Lão Tần thì chưa chắc đã gây ra sự chú ý. Lần này không giống như lần trước. Một nhà sinh vật thu thập hàng mẫu. Hơn nữa còn là công ty nước ngoài, người ta chắc chắc đã có báo cáo với các ban ngành lien quan.

Ngay cả khi Tề Lỗi kể rõ tình huống của đời sau, người ta cùng lắm cũng chỉ là hơi liên tưởng một chút mà thôi.

Huống hồ chuyện này còn dẫn trước mười mấy năm lận.

Nhưng lần này bọn họ lại để cho hắn gặp phải.

Nếu hắn không làm bất cứ điều gì khác thì sẽ khiến mọi người chịu thiệt ở trên phương diện đậu nành như đời trước. Nên dù không mua đậu nành biến đổi gen của bọn họ, hắn cũng phải nghĩ ra cách ngăn chặn chúng.

Nhưng bây giờ, vào thời điểm này, có lẽ đậu nành của người ta đã được nghiên cứu phát minh thành công. Lúc này dù hắn có làm gì cũng đã quá muộn.Bởi vì việc này nằm ngoài tầm tay của hắn, kể cả là của quốc gia.

Thực sự thì quốc gia đã làm rất tốt công việc của mình. Thậm chí sau 20 năm vẫn không cho hạt giống đậu nành biến đổi gen tiến vào.Tuy nhiên sự gia tăng lượng tiêu thụ đậu nành như vậy là không thể kiểm soát được. Họ có thể là người duy nhất trên thế giới không trồng nó, nhưng họ không thể ngăn cản người khác trồng nó!Dù không muốn mua nó đều không được!- Aiz!

Từ từ thở dài, Tề Lỗi cảm thấy rất khó chịu.Nhưng bên kia, Trợ lý Văn và Mã Khuê Nhĩ không biết Tề Lỗi đang làm gì. Họ vẫn tiếp tục làm việc và nói chuyện phiếm.Rõ ràng là Trợ lý Văn không hiểu rõ công việc của Mã Khuê Nhĩ, tạm thời hắn ta chỉ được đưa vào làm phiên dịch để đối phó với những vị khách bất ngờ như Tề Lỗi.

- Tiến sĩ Mã Khuê Nhĩ, tại sao ông lại cống hiến cho loại công việc máy móc này? Theo quan điểm của chúng tôi về tài chính, lợi nhuận của cái này quá thấp.

Mã Khuê Nhĩ mỉm cười:- Có thể đây là sự khác biệt giữa tài chính và nghiên cứu khoa học.- Mấy người trung thành với mưu lợi. Giống như hiện tại, cậu cùng tổng giám đốc Đổng hợp tác. Muốn giành lấy quyền xuất nhập khẩu gạo của Thượng Bắc. Chỉ là quanh quẩn trên biển, thu lợi nhuận cao. Cái này trong mắt các nhà nghiên cứu khoa học của chúng ta, không có giá trị!Khi Trợ lý Văn nghe thấy điều này, hắn ta không hề cảm thấy bị xúc phạm mà ngược lại còn cười. Thanh âm không lớn lại mang theo đắc ý:- Tiến sĩ Mã Khuê Nhĩ, loại chuyện vô nghĩa thế này mà Mạnh Sơn cũng nhúng tay vào! Tổng giám đốc Đổng định dùng nhãn hiệu của Mạnh Sơn để đóng gói gạo Thượng Bắc.

Từ Thiến:

"..."Tề Lỗi:

"..."Mặc dù Trợ lý Văn nói rất nhanh và cố ý để giọng thấp nhưng trong khung cảnh yên tĩnh sâu trong khu rừng như thế này, ở trên đỉnh núi vẫn có thể nghe thấy đại khái gì đó. Hai người đều cảm thấy đột nhiên bừng tỉnh nhận ra.Thì ra Đổng Chiến Lâm định kiếm tiền nhanh theo cách như vậy. Chẳng trách!Từ Thiến nhìn Tề Lỗi không chút lưu tình:- Tớ muốn đi nói cho bố tớ biết!!Tề Lỗi khẽ lắc đầu, siết chặt tay Từ Thiến:- Không vội, lại nghe một chút.Lúc này Trợ lý Văn cũng vô thức liếc nhìn đình hóng mát bên kia. Thấy hai người đã ôm nhau rồi, hoàn toàn quên họ, nên trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.Trong lòng vẫn đang cười thầm, quay đầu lại nghĩ thật ra có thể cùng Đổng Chiến Lâm lợi dụng một chút quan hệ giữa hai đứa trẻ này.Ngừng nói về các vấn đề kinh doanh. Tiếp tục nói với Mã Khuê Nhĩ:- Hãy tiếp tục nói.Mã Khuê Nhĩ lắc đầu:- Tài chính chính là sâu mọt, tôi thật sự không thích hành vi mưu lợi. Mà nghiên cứu khoa học lại không giống nhau. Cần thiết có một bước chân thăm dò. Chỉ cần có kho hàng mẫu gen phong phú, chúng ta mới có thể từ giữa chỗ đó tìm được càng nhiều tư liệu sống, nghiên cứu tốt hơn. Trợ lý Văn gật đầu. Mã Khuê Nhĩ là một kỹ thuật viên tiêu chuẩn với chỉ số IQ cao và chỉ số EQ thấp. Không thể so đo quá nhiều với ông ta.- Có thể ngài nói đúng. Nhưng thế giới này cần tài chính cũng cần các nhà khoa học.Mã Khuê Nhĩ gật đầu đồng ý, rồi nói thêm: - Nhưng khoa học phải quan trọng hơn tài chính! Sắc mặt trợ lý Văn tối sầm lại, quyết định không nói chuyện với tên này nữa. Con m* nó, quá khó nghe!Tuy nhiên, hắn ta không nói, nhưng Mã Khuê Nhĩ còn chưa nói đủ. Ông ta vẫn luôn coi thường đám doanh nhân kia.- Văn à, những gì tôi nói là sự thật. Không có chúng tôi, cậu không thể kiếm tiền. Mạnh Sơn có thể có được ngày hôm nay, dựa vào công nghệ, không phụ thuộc vào chi phí đầu tư công nghệ. Chúng tôi đầu tư 3 triệu đô la vào nghiên cứu và phát triển công nghệ mỗi ngày!Trợ lý Văn:

"..."