Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chỉ là đến trước cửa rồi, Quản Tiểu Bắc nói không bào:

- Fuck! Không đi quán này, đi chỗ khác đê.

Tề Lỗi nghi hoặc:

- Chỗ này làm sao?

Chỉ thấy Quản Tiểu Bắc một mặt tức giận:

- Mẹ nó ngu cực kỳ! Tầng 2 của hắn có căn phòng nhỏ, nghe nói rất được. Kỳ nghỉ tháng trước, Vĩ Ca và bọn tao đặc biệt chạy tới đây, muốn hưởng thụ một chút, nhưng quản lý quán web ngu ngốc kia nói gì mà không mở phòng. M*, mày nói xem anh là người thiếu tiền sao?

- Nói hắn hai câu, mẹ nó hắn còn cắt ngang tao!

Tề Lỗi nghe xong, biểu cảm có chút kỳ lạ:

- Căn phòng kia quả thật không cho thuê ngoài.

Lúc này, Tào Tiểu Hi cũng nói:

- ** như vậy, để hắn giữ một mình đi, đổi quán khác thôi!

Tề Lỗi: “......”

Vốn dĩ tâm trạng mọi người không mấy tốt, càng không muốn ở đây tìm sự khó chịu, Tài Vĩ đã tiếp tục đi về phía trước.

Tề Lỗi xem xét, thậm chí không giải thích, đẩy cửa tiến vào.

Vương Thành vừa thấy Tề Lỗi tới:

- Không đi học à?

Tề Lỗi gật đầu, quay đầu nói với mấy người kia:

- Đi vào đây! Cho mọi người ngắm căn phòng trông như thế nào.

Quản Tiểu Bắc nhất thời nhíu mày, ý gì đây? Tề Lỗi quen biết quán này à? Có thể vào?

Lúc này, Tề Lỗi đã nói với Vương Thành:

- Lấy cho mỗi người một ly trà sữa, qua quán bên cạnh mua 200 tệ thịt nướng, rồi mang 2 thùng bia lên đây.

Vương Thành đáp ứng, lấy tiền từ trong quần bar rồi đi ra ngoài.

Đi ngang qua Quản Tiểu Bắc đang đứng ở cửa, còn mỉm cười với Quản Tiểu Bắc, rõ ràng cũng nhớ Quản Tiểu Bắc.

Quản Tiểu Bắc theo bản năng trừng mắt nhìn Vương Thành, sau đó liền có chút ngơ ngác.

Đợi đến khi Vương Thành bước vào quán đồ nướng bên cạnh, lúc này mới cất bước tiến vào quán net, một mặt nghi hoặc:

- Quen biết à?

Những người khác cũng rất nghi hoặc:

- Chuyện gì vậy?

Dưới lầu có nhiều người, Tề Lỗi cũng không tiện nói thẳng, đưa mọi người lên lầu rồi nói sau.

Lên trên lầu, trực tiếp lấy chìa khóa ra cửa phòng ra.

Lúc này, căn phòng bí ẩn nhất của quán nét Tam Thạch cuối cùng đã được mọi người khám phá.

Quản Tiểu Bắc đứng ở cửa, thò đầu nhìn vào bên trong, Tề Lỗi thẳng thừng đẩy hắn một cái, cả người liền ngã đi vào.

- Shit!

Quản Tiểu Bắc quan sát bốn phía:

- Cái này phòng có chút bừa bộn đấy! Vãi c** quán net không biết dọn dẹp à?

Tốt thôi, quả thật có chút bừa bộn.

Đám Tề Lỗi đã coi chỗ này thành nhà rồi, trên bao cát có áo khoác của Ngô Ninh, trên mặt bàn có đủ loại vở bài tập và đề thi, còn có kem dưỡng da của Dương Hiểu, bình giữ nhiệt của Trình Nhạc Nhạc, dưới đất còn có tận mấy đôi giày thể thao.

Lúc bắt đầu, Từ Tiểu Thiến và Yến Linh còn siêng năng dọn dẹp. Lúc sau học tập càng ngày càng bận, Từ Tiểu Thiến cũng không thời gian, mà Yến Linh cũng không phải đứa trẻ chịu khó gì, thế là cuối cùng đã đến cái tình cảnh ai cũng lười nhác không muốn đụng.

Tề Lỗi có chút ngượng ngùng, nhanh chóng thu dọn ghế sôfa, lại thu dọn mấy thứ đồ linh tinh trên bàn máy tính cùng nhau.

Vừa dọn dẹp, vừa nói:

- Lên mạng, chơi game, ăn uống vui chơi, lát nữa kêu Vương Đông đến nhà lấy ghita qua đây, anh đây sẽ làm ca sĩ thường trú cho cái cưng nghe.

- Lần thư giãn này, có được không?

Được!

Quá được luôn!!

Chỉ có điều, mọi người đều vui vẻ không nổi? Đầu óc vẫn là trạng thái ngây ngốc.

Quản Tiểu Bắc cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống trước máy máy:

- Đầu đá, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?

Vĩ Ca vỗ vỗ lên ghế so fa:

- Cậu cả ngày không làm chuyện nghiêm chỉnh, lại quen với vẻ lộn xộn của quán nét như vậy? Chìa khoá cũng đưa cậu?

Đón nhận ánh mắt của mọi người, Tề Lỗi lúng túng nở nụ cười:

- Quán net này, thật ra... thậy ra là của mấy đứa bọn em mở.

Két!?

Quản Tiểu Bắc suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Tài Vĩ, Lý Mân Mân, Vu Dương Dương vàTào Tiểu Hi cũng dừng lại, ngây người ra mà nhìn Tề Lỗi.

- Mấy…. mấy người các cậu mở?

Giọng điệu Vĩ Ca cũng thay đổi.

Tề Lỗi nhe rang:

- Đúng thế! Đường Dịch, Ngô Ninh, Từ Thiến, Dương Hiểu, năm người bọn em mở.

- Căn phòng này, ngoại trừ Trình Nhạc Nhạc và Yến Linh, mọi người là nhóm khách đầu tiên.

“......”

“......”

“......”

Vĩ Ca ngửa mặt ngồi phịch ở trên ghế sofa, nửa ngày phun ra một câu:

- Vãi Shit!

Một cú đấm nặng nề đập vào đệm ghế sofa:

- Vãi shit!

Tên cháu trai này sao lại toàn làm những thứ hắn nhìn không hiểu được vậy?

......

——————

Hôm nay, Vĩ Ca uống rất nhiều, uống hết chai này đến chai khác.

Những người khác mặc dù nói mạnh hơn Vĩ Ca một chút, nhưng cũng có hạn.

Năm lớp 12 này quả thật như một cơn ác mộng, đều chết ngạt rồi.

Lúc này, cửa của căn phòng vừa đóng lại, mọi người cũng hoàn toàn buông thả. Nếu đã thi hỏng rồi, vậy chẳng còn gì để mất nữa.

Đến cuối cùng, say rượu đến loạng choạng thành một mớ hỗn độn.

Vĩ Ca chui xuống gầm bàn phía phía trước, khoác vai Tề Lỗi mê sảng nói hết lần này đến lần khác:

- Cậu sống khôn ngoan hơn tôi!

Hình như tam quan của Vĩ Ca lại sập rồi......

Từ gần trưa, uống một mạch đến hơn hai giờ chiều, Tề Lỗi ở bên cạnh trò chuyện cùng bọn họ, hát cho bọn họ nghe.

Lý Mân Mân ôm chai bia, ngồi ở kia nhìn chằm chằm Tề Lỗi hát, nụ cười vô cùng xán lạn, cũng rất khó hiểu.

Đợi đến khi Ngô Ninh và Đường Dịch, cả một ngày này không thấy bóng dáng Tề Lỗi đâu, buổi tối liền chạy tới căn phòng xem xét, từng người từng người đều ngã nhào trên ghế sô pha hoặc ghế, say như là người chết.

- Omg!

Đường Tiểu Dịch trợn mắt:

- Mấy cái người này hoá ra là ở đây!

Đi lên làm một trận chà đạp:

- Tất cả đứng lên đứng lên!

Tề Lỗi ôm lấy cái đầu nặng trĩu ngồi thẳng dậy, ồn ào với Đường Tiểu Dịch:

- Đừng gọi bọn họ, đều thi hỏng hết, say một trận cũng tốt.

- Ha ha.

Tuy nhiên Đường Dịch cười lạnh một tiếng:

- Nói nhảm! Đề thi thử lần 3 của tam trung Cáp Nhĩ Tân mà, không hỏng mới là lạ!

- Hả!?

Tề Lỗi ngay lập tức lấy lại tinh thần, cũng tỉnh rượu một nửa:

- Cái gì mà của tam trung Cáp Nhĩ Tân?

Lúc này Vĩ Ca, Lý Mân Mân bọn họ cũng đều mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Đường Tiểu Dịch một tư thế cười trên nỗi đau của người khác:

- Các người tiêu rồi! Các người thật sự tiêu rồi! Buổi chiều lớp 12 mở đại hội, thiếu mất mấy người.

Tài vĩ không để ý:

- Thiếu thì thiếu thôi!

Xoa mi tâm, nửa ngày mới tỉnh lại, hỏi Đường Dịch:

- Cậu vừa nói cái gì mà tam trung Cáp Nhĩ Tân?

Đường Dịch cười:

- Nói đơn giản, tức là hiệu trưởng Chương đã đổi bộ đề thi thử lần 3 của toàn thành phố, và lấy bộ đề thi thử lần 3 từ trường tam trung Cáp Nhĩ Tân.

Lời vừa nói ra, mấy người lớp 12 toàn bộ đều lấy lại tinh thần:

- Cái quần què gì vậy?

Lúc này, Trình Nhạc Nhạc nói:

- Thật sự uống đến mơ hồ rồi à? Thi thử lần 3 không phải đồng bộ với thành phố, mà là đồng bộ với tam trung Cáp Nhĩ Tân. Buổi sáng phát điểm xong, buổi chiều liền mở đại hội!

- Nghe nói, dì Chương đã trực tiếp lấy thành tích thi thử lần 3 của tam trung Cáp Nhĩ Tân ra trên đại hội, thi thử lần 3 của người ta vốn dĩ rất khó, nếu như không tính lớp chọn, điểm trung bình của mấy người chỉ thấp hơn tam trung Cáp Nhĩ Tân 14 điểm!

“!!!”

“!!!”

“!!!”

Mấy người đều kinh ngạc.