Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thành tích dạy học của nhị trung như thế nào, còn cần phải giám định, nhưng mà thu nhập của một bộ phận thầy cô trong nhị trung, đã khiến mọi người đỏ mắt .
Tề Lỗi cầm bản phô tô quay trở lại nhị trung, đi thẳng đến phòng làm việc của hiệu trưởng ở tầng 4.
Gõ cửa, nhận được phản hồi, đẩy cửa tiến vào.
Phòng làm việc của Chương Nam vẫn y bộ dạng cũ, trong ấn tượng, Tề Lỗi mới chỉ tới một lần vào năm ngoái lúc còn chưa khai giảng.
Có điều, trên tường ngược lại có không ít dấu tích của cậu, cờ thi đua của tổng đội cảnh sát vũ trang tỉnh, thanh thiếu niên ưu tú của tỉnh, còn có bằng khen huy chương bạc của lần thi viết luận vừa qua.
Chương Nam nói lời giữ lời, mỗi lần Tề Lỗi thu được một hạng mục vinh dự, bà liền đem chúng treo lên trên tường.
Chỉ là điều khiến Tề Lỗi bất ngờ là, trong văn phòng ngoại trừ Chương Nam thì lão Đổng hiệu trưởng và chủ nhiệm phòng giáo vụ cũng có mặt, 3 người dường như đang bàn luận chuyện gì đó.
Thấy Tề Lỗi đi vào, lão Đổng hiệu trưởng cau mày:
- Cậu tới làm gì? Đem mấy cái kia về đi?
Tề Lỗi: “????”
Một đầu đầy dấu chấm hỏi.
Nhưng lão Đổng trừng mắt:
- Giả bộ ngu ngốc cái gì? Các cậu lang thang ở cổng trường, tưởng tôi ở phòng bảo vệ không thấy à? Lại còn đi quán net, nghĩ thế nào vậy? Sắp thi đại học rồi, gan lớn rồi đấy!
Tề Lỗi nhất thời lúng túng, lão Đổng này nhìn thấy ở đâu vậy, lại còn nghe thấy hết.
Cười đùa tí tửng nịnh nọt:
- Đều suy sụp cả, em dẫn họ đi thư giãn tí thôi mà.
Chỉ nghe chủ nhiệm phòng giáo vụ nói:
- Thà suy sụp bây giờ còn hơn suy sụp trong phòng thi hả, em tọc mạch cái gì?
Tề Lỗi nhất thời chịu thua:
- Em sai rồi! Lần sau không dám nữa.
Lão cần cẩu không lên tiếng, không biết dạy bảo như thế nào mới tốt, ông phát hiện tiểu tử này luôn có lời nói có thể đối phó mọi người.
- Chuyện gì vậy? Bây giờ đang bận!
Tề Lỗi liếc mắt nhìn Chương Nam:
- Em tìm hiệu trưởng Chương có chút việc riêng.
Lúc này, Chương Nam mới ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Tề Lỗi, tất nhiên cũng nhìn thấy trên tay cậu cầm bản sao.
Rõ ràng Tề Lỗi muốn nói chuyện riêng với bà, nhưng bây giờ bà không có cái tâm trạng này, lại cúi đầu xuống:
- Có chuyện gì cứ nói, không nói thì quay về lớp đi.
Được thôi, Tề Lỗi đồng ý, đẩy bản sao tới.
Chương Nam nghi ngờ nhận lấy xem qua, nhất thời mỉm cười,:
- Là chút chuyện này?
Tề Lỗi trừng mắt:
- Chuyện này còn không phải chuyện lớn?
Chương Nam khinh miệt liếc mắt nhìn hắn:
- Đây coi là chuyện gì?
Ném tờ báo đến trước mặt Tề Lỗi:
- Báo hôm trước.
Tề Lỗi cầm lên xem, nội dung trên giống với cậu sao chép, thì ra Chương Nam đã sớm nhìn qua .
Có chút gấp gáp
- Bọn họ muốn làm gì chứ?
Chương Nam không để lại dấu vết mà thu bản sao lại, phía trên kia không chỉ có bài báo, mà còn có lời bình luận của một bộ phận cư dân mạng.
Cười với Tề Lỗi nói:
- Có thể làm gì? Không ốm mà rên thôi! Nếu như thật sự có thể đưa nhị trung của chúng ta như thế nào, cũng sẽ không đăng báo chi khuấy trộn dư luận .
Lông mày Tề Lỗi chặt chẽ khoá lại:
- Nhưng mà......
- Không nhưng nhị gì cả.
Chương Nam vẫn lãnh đạm như cũ:
- Tóm lại, em chỉ cần nhớ kỹ, không ảnh hưởng tới trường học chúng ta là tốt rồi.
- Được rồi, quay về đi! Học hành cho tốt, cuối kỳ cầm một cái thành tích tốt là mạnh hơn so với bất cứ thứ gì rồi.
Nhìn thấy Chương Nam vẫn thoái mãi như cũ, nói rõ ra là cho dù có chuyện gì, cũng không phải chuyện lớn, Tề Lỗi cũng yên tâm không ít.
Lúc này, Chương Nam đứng thẳng dậy, tiễn Tề Lỗi ra ngoài:
- Đừng suy nghĩ nhiều, quản tốt việc học của bản thân! Tạm thời đừng nói cho Thiến Thiến, tránh cho bé cũng nghĩ vớ vẩn. Chút vấn đề nhỏ này, dì Chương của cháu có thể ứng phó được.
An ủi vài câu, nhìn Tề Lỗi xuống lầu, Chương Nam mới đóng cửa phòng hiểu trưởng lại.
Chỉ là khoảnh khắc vừa đóng cửa lại, dáng vẻ ấm áp của Chương Nam đột nhiên biến thành khuôn mặt không biểu cảm, thậm chí còn có mấy phần u ám.
Nghiêm túc trở lại trước bàn làm việc, cầm lấy bản sao đọc bình luận.
Trong thời gian đó, lão Đổng cùng chủ nhiệm phòng giáo vụ nghiêng người về phía trước theo bản năng. Mặc dù không nhìn thấy, nhưng cũng khá quan tâm.
Chờ Chương Nam đọc xong, lão Đổng mới lên tiếng:
- Cái này đều được đăng lên mạng rồi?
Chỉ thấy Chương Nam cau mày không nói gì.
Đúng vậy, có lẽ Từ Văn Lương cũng rất ít có thể nhìn thấy bộ dáng Chương Nam nhíu mày lo âu, người phụ nữ này từ trước đến nay đều thong dong, xử lý mọi chuyện mà không sợ hãi, thế nhưng lần này......
Có thể thấy được vấn đề không hề nhẹ nhàng giống như bà thể hiện ra với Tề Lỗi, đã rất nghiêm trọng .
Cuối cùng, Chương Nam lên tiếng.
- Gọi giáo viên của cấp 3 và cấp 2 lại, mở một cuộc họp đi!
Lão Đổng cùng lão chủ nhiệm trong lòng giật mình:
- Cuộc họp gì?
Chương Nam xoa mi tâm:
- Dù sao cũng phải làm công tác chuẩn bị trước chứ? Lỡ như tổ điều tra xuống, cũng không thể ảnh hưởng đến lớp tốt nghiệp. Bằng không, nếu thật sự bị ảnh hưởng, vậy cố gắng một năm của chúng ta uổng phí rồi sao.
Thầy chủ nhiệm lo lắng một chút, biệt danh của lão cần cẩu cũng không phải gọi không:
- Xuống cái gì mà xuống? Lúc này xuống, có còn chút lương tâm nào hay không? Lão tử mắng đến tám đời tổ tông của bọn chúng!!
Chương Nam chỉ còn lại nụ cười khổ, nếu lo lắng nhiều như vậy, cũng sẽ không đăng báo ngay lúc này.
Chỉ nói:
- Nhị lão ngài phải nghe tôi!
Lão Đổng và thầy chủ nhiệm nhìn nhau, cả hai đều tức giận.
Nửa tiếng sau, trong phòng họp lớn của nhị trung, giáo viên cấp 3 và cấp 2 của Nhị Trung, tất cả giáo viên của hai khối tốt nghiệp đều tập hợp ở đây.
Chương Nam đi thẳng vào vấn đề:
- Một vài cách làm của nhị trung chúng ta đã thu hút sự chú ý của một bộ phận người dân, trong tỉnh cũng đã chú ý đến, gần đây có thể sẽ cử một đội điều tra tiến vào thăm dò.
Một tiếng xì xào, phía dưới nhất thời lộn xộn, thảo luận ầm ĩ.
Chờ các vị giáo viên già yên tĩnh lại, Chương Nam tiếp tục nói: - Mọi người không cần lo lắng, thật sự xảy ra chuyện gì, cũng là trách nhiệm của tôi, không liên quan gì đến mọi người.
Lời vừa nói ra, phía dưới an tĩnh đến đáng sợ. Các giáo viên đều có vài phần lo lắng, thế nhưng không biết nên nói cái gì.
Chương Nam:
- Tình huống xấu nhất, tôi sẽ bị đình chỉ để thẩm tra.
- Nhưng mà!
Chương Nam chuyển chủ đề:
- Cho dù tôi bị đình chỉ, các vị cũng không cần có bất kỳ biến động nào!!
- Những nỗ lực mọi người cùng nhau cố gắng trong một năm nay, rất nhanh thôi sẽ được kiểm nghiệm, tôi tin mọi người đều rất chờ mong.
- Hơn nữa!! Tôi tại đây sẽ lập một lời thề đến mọi người, bất luận có tôi hay không, ít nhất hiệu trưởng Đổng vẫn ở đây, chế độ tiền thưởng mà chúng ta đã định trước đây vẫn sẽ giữ nguyên như vậy, một phân tiền cũng sẽ không thiếu cho tất cả mọi người.
- Ít nhất hãy kiên trì đến năm nay để đưa tiễn lớp tốt nghiệp.
- Cho nên......
- Thi cấp ba còn 20 ngày nữa, thi đại học còn một tháng nữa, mọi người không cần phải bị ảnh hưởng bởi bất kì yếu tố bên ngoài nào, ít nhất một tháng này còn có tôi và hiệu trưởng Đổng ngăn cản!
Mục đích của cuộc họp, chính là ổn định giáo viên khối 9 và khối 12, 4 khối học kia không phải không quan trọng, mà là Chương Nam không quản đến được.