Trọng Sinh: Lão Bà Của Tôi Là Thiên Hậu

Chương 1. Đóa hoa phú quý nhân gian

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trên mặt đất vương vãi những chai bia lăn lóc cùng một chiếc gạt tàn thuốc.

Ngoài những thứ đó ra, còn có một bóng người đang nằm trên sàn nhà màu kem. Thời gian chầm chậm trôi qua, không biết đã bao lâu, thân ảnh trên sàn khẽ run lên một cái, sau đó mơ màng mở mắt.

Khi Trương Hữu tỉnh lại.

Cảm giác trực quan nhất chính là đầu rất đau, đau đến mức bất thường. Cùng lúc đó, những ký ức không thuộc về anh ùa vào trong não bộ như thủy triều. Đầu tiên, người này cũng tên là Trương Hữu.

Nghề nghiệp... hay nên nói là nghề nghiệp trước kia.

Hắn làm công việc bảo vệ. Có điều gã bảo vệ này không hề tầm thường, giống như một nhân vật bảo vệ nào đó trong phim Hàn Quốc, hắn là kẻ xuất sắc trong ngành. Từ một bảo vệ thuần túy, hắn trực tiếp tán đổ một mỹ nữ thuộc tầng lớp xã hội hoàn toàn khác biệt với mình, từ đó vượt qua ranh giới giai cấp, hiện thực hóa sự thành công theo một cách khác người của đàn ông.

Cái tên Trương Hữu này chính là như vậy.

Vợ anh là một Thiên hậu ca nhạc, hai người còn có với nhau một cô con gái.

Nhưng trớ trêu thay, gã bảo vệ trùng tên này lại giống hệt gã bảo vệ trong phim Hàn kia, không chỉ nghiện rượu, cờ bạc mà còn thường xuyên bạo hành gia đình. Và hôm nay chính là tình huống đó, uống rượu xong, cơn nóng giận vô cớ ập đến, hắn lao vào đánh đấm túi bụi cô vợ Thiên hậu.

Tuy nhiên, khác với những lần trước bị đánh chỉ biết lặng lẽ rơi nước mắt.

Hôm nay đúng vào thứ bảy, con gái của anh và Thiên hậu cũng ở nhà. Nhìn thấy mẹ mình bị đánh, cô con gái mới học lớp một sợ hãi tột độ. Sau đó, có lẽ vì muốn bảo vệ mẹ, Trương Tử San vớ lấy chiếc gạt tàn thuốc trên bàn, đập thẳng vào đầu gã bảo vệ.

Lúc ấy... sự chú ý của Thiên hậu đều dồn hết lên người con gái, có lẽ cô lo sợ chồng mình bị con đập như vậy sẽ quay sang đánh cả con bé, thế nên cô vội ôm con bỏ chạy khỏi nhà, hoàn toàn không để ý thấy gã bảo vệ bỗng nhiên không còn động tĩnh gì nữa.

"Đúng là một người phụ nữ tốt."

Trương Hữu vừa xoa đầu vừa khẽ cảm thán.

Người ta thường nói phụ nữ tốt đều gả cho đàn ông tồi, còn đàn ông tốt lại cưới phải phụ nữ tồi, câu này chẳng sai chút nào. Lấy gã bảo vệ này làm ví dụ, Thiên hậu bất chấp sự phản đối của gia đình, vẫn nghĩa vô phản cố gả cho hắn, thậm chí còn khiến cha mẹ cô phải từ mặt.

Nếu nói đây không phải là tình yêu, Trương Hữu không tin.

Nhưng yêu càng sâu thì bị đánh càng đau.

Kết hôn chưa được bao lâu, bản chất của gã bảo vệ hoàn toàn bộc lộ: uống rượu, hút thuốc, cờ bạc. Ngoại trừ việc không dính dáng đến gái gú, còn lại hắn đều dính cả. Còn công việc... thì đã nghỉ từ lâu rồi.

Nếu chỉ bị đánh một lần thì còn đỡ, đằng này gã không những đánh nhiều lần mà thời gian bạo hành còn kéo dài đằng đẵng. Từ sau khi cưới đến tận bây giờ vẫn đánh, ngay cả lúc cô ấy đang mang thai cũng bị hắn dần cho một trận.

Thế mà vẫn chưa đánh chạy được cô vợ này.

Nhìn lại bản thân Trương Hữu... nếu anh đoán không lầm, kiếp trước anh hẳn là đã đột tử ngay trên sân khấu. Không còn cách nào khác, vợ anh quá mức hão huyền, cái tốt không học lại đi học người ta chơi cổ phiếu, còn dùng đòn bẩy tài chính, mấu chốt là cô ta chẳng hề có chút năng khiếu tài chính nào.

Khủng hoảng tài chính toàn cầu, cô ta lao đầu vào.

Khủng hoảng nợ dưới chuẩn, cô ta cũng lao vào.

Tóm lại lúc thị trường kiếm ra tiền thì không thấy bóng dáng vợ anh đâu, còn lúc thua lỗ thì chắc chắn cô ta có mặt. Sau này chơi ở nước ngoài không nổi nữa, cô ta quay về chơi thị trường trong nước, và đây chính là khởi đầu cho cơn ác mộng của Trương Hữu.

Anh kiếm được bao nhiêu thì vợ làm thua lỗ bấy nhiêu. Không chỉ vậy, cô ta còn nợ nần chồng chất, khiến Trương Hữu muốn nghỉ ngơi một chút cũng không thể. Suốt ngày không phải đang trên đường chạy show thì cũng là đang tổ chức liveshow.

Con người ta khi buồn ngủ đến cực điểm chỉ muốn nghỉ ngơi, nhưng khi mệt mỏi đến cực điểm... nếu lại không còn chút hy vọng nào, thì thật sự chỉ muốn chết quách đi cho xong. Anh chính là rơi vào trường hợp đó. Tiền kiếm được không ít, nhưng kiếm bao nhiêu cũng không đủ cho vợ đầu tư. Chính vì thế, truyền thông mới dùng từ "ác quỷ" để đánh giá vợ anh.

Vậy mà cô ta lại không hề cảm thấy thế, thậm chí nửa đầu năm nay, công ty Berkshire của thần chứng khoán Buffett tổ chức đại hội cổ đông, cô ta còn giấu Trương Hữu nhờ người đưa đi tham dự.

Sau này chuyện đó truyền ra ngoài, không nằm ngoài dự đoán, lại trở thành một trò cười.

Cho nên Trương Hữu coi như đã hoàn toàn ngộ ra một điều: khoản đầu tư quan trọng nhất của đời người chính là cưới được một người vợ tốt, nếu không thì dù có kiếm được nhiều tiền đến đâu cũng không đủ cho vợ tiêu xài hoang phí.

Chương sau