Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Liều mạng đóng phim kiếm tiền, thi thoảng rảnh rỗi cũng ở nhà chuyên tâm nấu một bàn thức ăn cho cô, thế mà... lại nhận được lời nhận xét "đàn ông không ai tốt đẹp cả".
Phụ nữ ấy mà!
Nhiều khi đúng là sướng mà không biết đường hưởng, quên sạch sành sanh rằng cô may mắn thế nào khi lấy được người chồng như anh ta. Nếu gả cho Trương Hữu, đến người vừa đẹp vừa hiền như Khương Y Nhân còn bị đánh thành ra thế kia, đổi lại là cô... e rằng cảnh sát đã phải ập vào phá cửa từ lâu rồi.
Sau khi vợ chồng Trương Nghệ rời đi, Hàn Tuệ ngồi xuống mép giường nhìn Khương Y Nhân - người mà bà đã làm quản lý bao năm nay nhưng vẫn luôn thấy cô quá đỗi xinh đẹp. Bà ướm hỏi: "Thật sự quyết định rồi sao!?"
Là người quản lý.
Hàn Tuệ không nhớ nổi mình đã khuyên Khương Y Nhân bao nhiêu lần rồi.
Nhưng lần nào cũng vậy... rõ ràng ban đầu đã nói xong xuôi, cuối cùng lại đổi ý... Đôi khi Hàn Tuệ cũng không hiểu nổi suy nghĩ của Khương Y Nhân. Nếu Trương Hữu là đại gia gì đó, Khương Y Nhân nhẫn nhịn cầu toàn còn hiểu được. Đằng này hắn chỉ là một tên bảo vệ quèn, bản lĩnh không có, lại còn nghiện rượu mê cờ bạc. Một gã đàn ông như thế, ngoại trừ cái mã ngoài đẹp trai ra, hắn tài đức gì chứ!?
"Soạn một bản thỏa thuận ly hôn đi ạ!"
Ánh mắt Khương Y Nhân dao động vài cái, cuối cùng vẫn mở miệng nói.
"Được, ngày mai chị sẽ đi tìm hắn ký tên."
Nghe Khương Y Nhân nói vậy, trong lòng Hàn Tuệ lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng thông suốt rồi, thật chẳng dễ dàng gì.
Màn đêm buông xuống một cách vô thức. Khương Y Nhân tựa lưng vào đầu giường khách sạn, con gái bên cạnh đã ngủ say. Không biết có phải vì bị hành động hôm nay của ba làm cho hoảng sợ hay không mà dù đã ngủ say, cơ thể nhỏ bé thi thoảng vẫn run lên bần bật. Cô nhẹ nhàng vỗ về lưng con gái, trao cho con cảm giác an toàn. Dưới cái vỗ về của cô, cơ thể con gái dần bình ổn trở lại, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Buổi tối, dù gặp bạn thân cũng không khóc, nhưng lúc này dựa vào đầu giường, hốc mắt Khương Y Nhân bỗng dưng đẫm lệ.
Sau đó.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má.
Tĩnh mịch không một tiếng động.
Rút khăn giấy lau khô nước mắt, Khương Y Nhân hạ gối xuống, nằm thẳng lên giường. Chẳng có gì phải hối tiếc cả. Là một người vợ, cô đã làm tròn bổn phận của mình nhưng lại không đổi được kết quả tốt đẹp. Nếu tiếp tục... nhìn vào biểu hiện của chồng hôm nay, nếu không phải cô kịp thời ôm Trương Tử San chạy khỏi nhà, rất có thể chồng cô sẽ đánh cả con gái ruột.
Và đây chính là điều Khương Y Nhân không thể chịu đựng nổi.
Một người đàn ông dù tồi tệ đến đâu cũng phải có giới hạn, nhưng những gì chồng cô làm hôm nay đã vượt qua phạm vi con người.
Không còn gì đáng hận và tuyệt vọng hơn một người cha đánh cả con gái mình.
Sáng sớm hôm sau.
Khương Y Nhân đeo khẩu trang đưa con gái đến cổng trường. Cuộc hôn nhân bất hạnh của cô dù sao cũng đã là sự thật, nhưng cô không muốn con gái mình bị liên lụy.
Tháng trước khai giảng, tháng này nhà trường tổ chức thi tháng.
Thành tích tệ đến mức không tưởng.
Nếu con gái cô là đứa trẻ kém thông minh thì không nói làm gì, nhưng Khương Y Nhân không thấy vậy. Con gái cô rất thông minh, ngay cả giáo viên cũng nói bé không phải không thông minh, chỉ là trong giờ học sự tập trung luôn bị phân tán. Khương Y Nhân biết nguyên nhân là do gia đình.
Lần này... vì bản thân, cũng vì con gái, cô nhất định phải chấm dứt cuộc hôn nhân bất hạnh này.
Trương Hữu nhận được điện thoại lúc tám giờ sáng.
Đến khi anh tới quán cà phê đã hẹn, liền gặp người quản lý Hàn Tuệ của vợ. Sau khi bà đẩy tờ thỏa thuận ly hôn qua, Trương Hữu mở ra xem, sau đó nổi trận lôi đình.
Anh không đến.
Thiên hậu nhẫn nhịn bao lâu cũng không ly hôn.
Anh vừa đến.
Lập tức đòi ly hôn.
Đây mẹ nó quả thực là sỉ nhục người ta.
Hàn Tuệ nhìn chằm chằm vào Trương Hữu đang ngồi đối diện.
Ánh mắt bà không hề che giấu sự chán ghét đối với người đàn ông này. Năm nay bà đã hơn năm mươi tuổi, thời trẻ không hiểu chuyện, vì chút chuyện vặt vãnh trong gia đình mà ly hôn. Sau này người chồng bà lấy... còn chẳng bằng chồng trước.
Nhưng dù vậy, bà cũng chưa từng mất niềm tin vào đàn ông.
Thế nhưng từ khi quen biết gã này, chứng kiến những việc gã làm, thật sự... dù bà chưa từng sống cuộc sống của Khương Y Nhân, bà vẫn cảm nhận được sự tuyệt vọng của cô ấy.
Đàn ông không có tiền đồ không đáng sợ.
Dù sao không phải người đàn ông nào cũng có năng lực kiếm nhiều tiền.
Đáng sợ là loại đàn ông đã không có tiền đồ lại còn nghiện rượu, dính vào cờ bạc, đồng thời còn thích động thủ đánh phụ nữ. Nếu Khương Y Nhân làm chuyện gì có lỗi với hắn, hắn làm vậy còn có thể châm chước. Nhưng là người quản lý của Khương Y Nhân, Hàn Tuệ hiểu rất rõ cô là người phụ nữ như thế nào.