Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học 99 Ngày
Chương 18. Kỳ Thi Lớn Đầu Tiên Sau Khi Trọng Sinh 2
Thi tháng ở cấp ba để theo đuổi thành tích chân thực, coi thi đều rất nghiêm ngặt, càng đừng nói đến kỳ thi mang tính hệ thống toàn tỉnh thế này.
Mỗi thí sinh một chỗ ngồi, nên cơ bản đều sắp xếp vào cuối tuần, như vậy nhà trường có thể điều phối các khối khác để trống phòng học.
“Người anh em, thi tốt nhé!”
Hoàng Bách Hàm vỗ vai Trần Trứ động viên, cậu ta và Trần Trứ không cùng một phòng thi, cầm hộp bút liền đi tìm bạn học cùng phòng thi rồi.
Thứ tự phòng thi được sắp xếp dựa trên thành tích kỳ thi tháng trước, top 20 của khối là phòng thi số 1, từ 20 đến 40 là phòng thi số 2, từ 40 đến 60 là phòng thi số 3... cứ thế xếp lần lượt xuống.
Trần Trứ ở phòng thi số 2, Hoàng Bách Hàm ở phòng thi số 3.
Bình thường mà nói, phòng thi số 1 là thần tiên đánh nhau toàn tri toàn năng, có vài người trình độ Thanh Bắc cũng không có gì lạ.
Phòng thi số 2 có rất nhiều chiến thần học lệch, ví dụ như kiểu của Trần Trứ.
Phòng thi số 3 chính là kiểu của Hoàng Bách Hàm, các môn đồng đều nhưng lại không phải là tuyển thủ top đầu, thuộc trình độ hỗn hợp giữa 985 và 211 top đầu.
Trần Trứ theo dòng người đến phòng thi số 2, ở đây cơ bản đều là bạn học lớp mình và một lớp thực nghiệm khác, thỉnh thoảng mới thấy hai ba học sinh lớp thường.
Trần Trứ ngồi im lặng một lát âm thầm điều chỉnh tâm trạng, chỉ nghe “reng reng reng” một tiếng chuông vang lên, giáo viên coi thi bắt đầu phát đề.
Thứ tự các môn thi thử lần một, cũng là thứ tự các môn thi đại học, lần lượt là Ngữ văn - Toán - Vật lý - Tiếng Anh - Hóa học, tổng thời gian là một ngày rưỡi.
Trần Trứ nhận lấy bài thi Ngữ văn tỏa ra mùi mực in, vừa xoa xoa vuốt ve mặt giấy nhẵn bóng, vừa lướt nhìn sơ qua một lượt, trong lòng dần ổn định lại.
Sự tích lũy kiến thức hiện tại của anh, có thể dễ dàng bao trùm những bài phân tích thi từ ca phú đó, cho dù đối mặt với bài văn 800 chữ trước đây phải vò đầu bứt tai mới viết tốt được, bây giờ nhìn lướt qua tiêu đề trong lòng đã có bản nháp.
Dù sao lúc làm chuyên viên, Trần Trứ đã từng soạn thảo rất nhiều bản thảo đầu tiên của các quy phạm ngành mang tính toàn tỉnh rồi, những công văn đó động một tí là mấy chục nghìn chữ.
Bài văn 800 chữ của học sinh cấp ba, hoàn toàn là chuyện nhỏ, viết xong thậm chí còn cảm thấy chưa đã thèm.
Hai tiếng rưỡi sau, tiếng chuông kết thúc làm bài vang lên, mọi người nộp bài thi bước ra khỏi phòng thi, những bạn học quen biết nhau đều nhìn nhau mỉm cười.
Không phải nói mọi người đều phát huy rất tốt, mà là môn Ngữ văn thực sự chẳng có gì để thảo luận, dù sao cũng đều có thể viết bừa cho kín giấy.
Đây có lẽ cũng là lý do Ngữ văn được xếp làm môn thi đầu tiên, để thí sinh thích nghi dần với nhịp độ thi cử về mặt tâm lý.
Thực sự có người buồn bã có người vui mừng, vẫn là bài thi Toán buổi chiều.
Sau hai tiếng thi Toán kết thúc, ngoại trừ các đại thần toàn năng ở phòng thi số 1, và hai mươi vị thần ngủ ở phòng thi bét nhất, vẻ mặt của mọi người đều hơi nặng nề.
Có người mặt đỏ bừng bừng, giống như vừa xông hơi xong vậy, đây là do đề quá khó hoặc không đủ thời gian, quá hoảng loạn dẫn đến tuần hoàn máu tăng tốc.
Tóm lại, câu đầu tiên phần lớn thí sinh bước ra nói là: “Xong rồi! Toán lần này tôi được 90 điểm qua môn là may lắm rồi!”
Kéo theo đó là một tràng âm thanh dò đáp án.
“Câu trắc nghiệm số hai chọn C đúng không?”
“Câu điền vào chỗ trống cuối cùng cậu tính ra chưa?”
“Đệt! Lật mặt sau còn có một bài hình học lớn cuối cùng nữa à? Tôi căn bản không nhìn thấy!”
...
Trần Trứ là tuyển thủ 140 điểm môn Toán, rất nhiều bạn học cố tình chạy tới tìm anh dò đáp án, nếu kết quả giống nhau, họ liền hớn hở ra mặt;
Nếu kết quả không giống nhau, một số bạn học lập tức ủ rũ thất thần, cũng có một số bạn học không cam tâm tiếp tục tìm đại thần khác để kiểm chứng.
“Trần Trứ! Trần Trứ!”
Đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.
Trần Trứ quay đầu lại, một nam sinh gầy gò như cây sào nhưng rất có tinh thần chạy tới, cậu ta vừa gặp đã vội vàng hỏi: “Trần Trứ, đáp án bài hình học cuối cùng của cậu là 0 hay -1.”
Trần Trứ nhớ ra, người này tên là Vương Trường Hoa, hai người là bạn học cấp hai, lên cấp ba vì khác lớp nên ít liên lạc hơn.
Tên thật của cậu ta thực ra là Vương Trường Hoa, kết quả lúc người nhà đến đồn công an làm hộ khẩu, vì vấn đề giọng địa phương nên nói thành “Vương Trường Hoa” (Hoa - bông hoa), thế là cái tên nữ tính này luôn gắn liền với cậu ta.
Nhưng mỗi lần thi xong Toán Lý Hóa, cậu ta đều thích chạy tới tìm Trần Trứ dò đáp án.