Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Lão Chu, cậu làm sao vậy?"

Thấy Chu Hoành Hải hốt hoảng, đám bạn học tò mò nhìn sang.

Chu Hoành Hải ngẩn người, vội lắc đầu.

"Không sao, không sao, uống hơi nhiều thôi."

"Mẹ, hết cả hồn."

"Nói cậu không được đấy, tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi mà tửu lượng không tăng, sao còn kém cả thời đại học thế."

Chu Hoành Hải không giận, cười hề hề xua tay.

"Già rồi, có tuổi rồi."

"Cút xéo đi ông."

Sau đó Chu Hoành Hải không tham gia vào câu chuyện nữa, nhưng trong lòng thì sóng trào mãnh liệt.

Tên Miền net... Trần Phàm... Năm trăm vạn...

Vài từ không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu Chu Hoành Hải.

Mình nhớ trang web mà Trần Phàm tạo ra hình như tên là Tên Miền thì phải.

Hơn nữa trang web đó chuyên mua bán tên miền.

Là trùng hợp sao?

Chu Hoành Hải lắc đầu, đâu ra chuyện trùng hợp như vậy.

Hơn nữa, trưa nay Trần Phàm còn nhắc với mình chuyện cậu ta mở một tiệm net.

Nghĩ lại thì, lúc đó mình nên nhận ra điều bất thường mới phải.

Bởi vì hồi hè, Trần Phàm vẫn còn là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi, phải chạy đến chỗ mình để dùng ké máy tính miễn phí.

Vậy mà mới hai, ba tháng không gặp, Trần Phàm đã mở hẳn một tiệm net.

Phải biết, mở một tiệm net đâu phải là cái trường dạy nghề máy tính của mình.

Nó đòi hỏi một số tiền rất lớn.

Trần Phàm lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?

Buổi trưa Chu Hoành Hải không nghĩ nhiều, nhưng giờ thì anh ta đã có câu trả lời.

Nếu như trang web đấu giá tên miền kia thực sự bán được năm triệu, thì Trần Phàm quả thật có khả năng mở một tiệm net.

Trong lòng Chu Hoành Hải nhất thời cảm thấy trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Đến tận bây giờ, anh ta vẫn còn nhớ rõ như in cái ngày Tô Nhược Sơ lần đầu tiên dẫn Trần Phàm đến cửa hàng của mình.

Mình đã hỏi Trần Phàm dùng máy tính để làm gì.

Đối phương bình tĩnh trả lời: "Em muốn xây dựng một trang web."

Nghĩ lại, chẳng lẽ lúc đó Trần Phàm đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bán trang web rồi sao?

Nếu thật là như vậy, Chu Hoành Hải không thể không thừa nhận, thằng nhóc này quá đáng sợ.

Đặc biệt là về giác quan kinh doanh trên Internet.

Tuyệt đối là hạng nhất.

Đến tận khi ăn xong bữa tối, đám bạn học vẫn chưa thảo luận ra được kết quả gì.

Cuối cùng, Hàn Tử Quân nghiến răng, vẫn quyết định làm trang web cổng thông tin.

Vì khoản vốn khởi nghiệp đầu tiên là do Hàn Tử Quân kêu gọi, sau này mở công ty, Hàn Tử Quân chính là ông chủ của mọi người.

Bây giờ ông chủ đã quyết định,

các bạn học khác dù có ý kiến phản đối, cũng chỉ có thể đồng ý.

Tan tiệc, Chu Hoành Hải đi riêng với Hàn Tử Quân về lại Đại học Vân Hải bằng xe.

Hai người như những sinh viên bình thường, chậm rãi đi dạo trong khuôn viên trường, hồi tưởng lại những chuyện thời đi học.

Đến bờ hồ Tương Tư của trường, cả hai tùy tiện tìm một bậc thang ngồi xuống.

Cả hai cùng làm một động tác, đều thò tay lấy thuốc lá từ trong túi ra.

Ánh mắt chạm nhau, cùng ngẩn người.

"Khi nào thì cậu học hút thuốc vậy?"

Chu Hoành Hải có chút ngạc nhiên, trong nhận thức của anh ta, Hàn Tử Quân luôn là một gã trạch nam IT thật thà, chỉ biết cúi đầu nghiên cứu.

Thời đi học, chưa từng thấy cậu ta hút thuốc.

Hàn Tử Quân cười, rút một điếu thuốc ngậm vào miệng.

"Cậu có thuốc rồi nên tôi không đưa nữa."

Châm lửa, rít một hơi sâu, Hàn Tử Quân mới trả lời câu hỏi trước.

"Năm nhất cao học tôi đã tập hút rồi."

"Lúc đó áp lực lớn quá, không thích ứng được, hút thuốc giúp giảm bớt lo âu."

Chu Hoành Hải gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

"Lão Hàn, cậu thật sự định khởi nghiệp làm trang web?"

Hàn Tử Quân quay đầu nhìn sang.

"Cậu không tin tưởng à?"

Chu Hoành Hải ngập ngừng một chút, rồi gật đầu.

"Thật lòng mà nói, tôi không mấy tin tưởng."

Hàn Tử Quân lại cười lắc đầu.

"Tôi hiểu lo lắng của cậu, nhưng cậu có bỏ qua một điểm không, dù trong nước đã có ba trang lớn, nhưng họ chưa chắc nuốt trôi hết thị trường."

"Hơn nữa số lượng người dùng internet trong nước sẽ tăng trưởng rất nhanh, chỉ cần chúng ta nắm bắt được cơ hội, vẫn có cơ hội thành công."

Chu Hoành Hải rất hiểu người bạn tốt này của mình.

Tuy là dân kỹ thuật, nhưng lại rất cố chấp, ít ai có thể thay đổi được ý kiến của cậu ta.

Thấy Chu Hoành Hải không nói gì, Hàn Tử Quân lại mỉm cười.

"Thật ra, còn một lý do nữa, ba trang web lớn trong nước năm nay đều lần lượt lên sàn Nasdaq cả rồi."

"Tôi tin nếu tôi có thể gây dựng trang web thứ tư, biết đâu sau này tôi cũng có thể đứng ở Nasdaq mà rung chuông."

Chu Hoành Hải cười gượng gạo.

"Cậu có đủ vốn khởi nghiệp chưa?"

"Chưa đủ!"

Hàn Tử Quân rất thẳng thắn, "Hiện tại trong tay tôi chỉ có khoảng mười vạn tệ."

"Thật sự muốn xây dựng một trang web, mười vạn tệ này e là đến bọt nước cũng không tạo nổi."

"Cho nên lần tới họp, tôi muốn nói với mọi người, ai bằng lòng góp vốn, tôi có thể cho người đó góp cổ phần, trở thành một trong những cổ đông sáng lập công ty."

"Sao hả lão Chu? Có hứng thú góp một chân không?"

Chu Hoành Hải cười khổ lắc đầu.

"Thôi bỏ đi. Trước đây tôi đã nói với cậu rồi, bận rộn bao năm nay, đến một chút tích góp cũng không có."

"Vậy cậu có đến công ty mới của tôi làm việc không?"

Chu Hoành Hải do dự.

Nếu là trước đây, anh ta nhất định không chút do dự gật đầu đồng ý.

Nhưng sau khi biết được bí mật của Trần Phàm, Chu Hoành Hải đột nhiên do dự.

Trong đầu hiện lên lời mời của Trần Phàm vào buổi trưa.

Anh ta hiện tại thực sự quá tò mò về Trần Phàm.

Nếu nhận lời mời của Trần Phàm, chẳng phải sau này sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với đối phương hơn sao?

Nghĩ thông suốt điểm này, Chu Hoằng Hải cười với bạn tốt.

"Cho tôi chút thời gian suy nghĩ được không?"

"Không thành vấn đề."

Chu Hoành Hải ngập ngừng một chút rồi mở miệng.

"Lão Hàn, cậu còn nhớ người sáng lập trang web Tên Miền mà lúc ăn cơm cậu đã nhắc tới không?"

Hàn Tử Quân ngẩn người, "Sao vậy?"

Chu Hoằng Hải cười khổ: "Chắc là tôi biết người đó."

"Cái gì cơ?"

Hàn Tử Quân đứng phắt dậy.

"Tôi nói thật đấy."

Chu Hoành Hải cười khổ: "Quê của người đó ở Lạc Thành chúng ta."

"Thời gian nghỉ hè trước, cậu ta đột nhiên đến cửa hàng của tôi, nói là muốn dùng máy tính để xây dựng một trang web..."

"Cậu nói thật chứ?"

Nghe xong lời giới thiệu của Chu Hoành Hải, Hàn Tử Quân kinh ngạc.

Trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến vậy.

Chu Hoành Hải gật đầu: "Không chỉ là thật, trưa nay tôi vừa ăn cơm với cậu ta xong."

"Nhưng có một điểm cậu nói đúng."

"Thằng nhóc đó không chỉ là sinh viên, mà còn là sinh viên năm nhất vừa nhập học."

Hàn Tử Quân ngây người: "Cậu ta cũng là sinh viên Đại học Vân Hải?"

"Không đúng..."

Hàn Tử Quân như chợt nhớ ra điều gì, vẻ mặt không thể tin nhìn bạn tốt.

"Theo lời cậu vừa nói, chẳng phải có nghĩa là cậu ta đã hoàn thành việc tạo ra trang web này ngay trong kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba sao?"

Chu Hoằng Hải cười khổ gật đầu.

"Không sai."

"Lúc đó cậu ta hầu như ngày nào cũng ở lì trong tiệm, tôi thậm chí còn góp ý cho cậu ta vài chỗ nữa..."

Hàn Tử Quân càng nghe càng hưng phấn, đột nhiên kích động đi đi lại lại hai vòng.

"Tuyệt vời."

"Thật sự quá tuyệt vời."

"Lão Chu, cậu có thể giúp tôi hẹn gặp cậu ta một lần được không?"

Chu Hoằng Hải ngạc nhiên nói: "Cậu muốn gặp cậu ta? Chuyện này chắc không khó..."

Hàn Tử Quân hưng phấn hỏi: "Người ta vừa kiếm được năm triệu tệ, cậu nghĩ cậu ta có khả năng đầu tư vào dự án khởi nghiệp của tôi không?"

"Nếu có thể góp vốn làm đối tác thì tốt hơn."