Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không khí có chút trầm mặc.
Chu Hoành Hải lộ vẻ lúng túng.
Anh ta không ngờ Trần Phàm lại trực tiếp như vậy, vừa vào đã nói thẳng đối phương sẽ thất bại.
Đến một chút uyển chuyển cũng không có.
Nhìn lại người bạn học cũ này của mình, Chu Hoành Hải có chút lo lắng.
Bởi vì anh ta rất rõ tính cách của người bạn này, đừng thấy đối phương trông thật thà chất phác, nhưng tính tình lại vô cùng cố chấp, thuộc kiểu người đã quyết việc gì thì đâm đầu vào tường cũng không quay lại.
Quả nhiên, Hàn Tử Quân im lặng một lát rồi chậm rãi lắc đầu.
"Xin lỗi, tôi không thể chấp nhận phán đoán của cậu."
"Cậu dựa vào đâu mà nói anh nhất định sẽ thất bại?"
"Lẽ nào ba trang web lớn năm xưa tự nhiên mà có?"
"Bọn họ có thể lớn mạnh đến ngày nay, anh tin rằng chúng ta cũng làm được."
Trần Phàm cười, đặt chén trà xuống, chậm rãi nói.
"Em đoán anh sẽ thất bại dựa trên ba nguyên nhân."
"Thứ nhất, anh đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất."
"Thời điểm hoàng kim để khởi nghiệp trang web đã qua, thị trường trong nước giờ đã bị Tân Lãng, Võng Dực và Sưu Hổ chia nhau rồi."
"Bọn họ thế chân vạc, chia nhau người dùng, không thể để kẻ thứ tư nhảy vào tranh giành thị phần."
"Thứ hai, muốn tạo trang web, cần vốn lớn và đội ngũ kỹ thuật hùng hậu."
"Điểm này, cứ nhìn số nhân viên của ba trang lớn là biết."
"Được, bỏ qua các yếu tố đó, coi như trang web của anh thành công đi."
"Thứ ba, em dám chắc, ba trang kia sẽ liên thủ chèn ép anh. Họ không để đối thủ cùng loại xuất hiện đâu."
"Vẫn câu nói đó, thế của ba trang đã vững, anh muốn giành thị phần từ tay họ, khó lắm!"
Hàn Tử Quân im lặng, cúi đầu nhìn chén trà trên bàn, không biết đang nghĩ gì.
Chu Hoành Hải sợ bạn cũ nản lòng, vội cười xòa, hòa hoãn bầu không khí.
"Lão Hàn, đừng nghĩ nhiều, giờ mọi người chỉ đang bàn thôi mà, ai cũng có quyền nêu ý kiến."
Trần Phàm gật đầu.
"Đúng vậy. Đây chỉ là ý kiến cá nhân, có lẽ em đoán sai cũng nên."
Hàn Tử Quân đột nhiên ngẩng đầu.
"Vậy... cậu có hứng thú đầu tư không?"
Trần Phàm im lặng hai giây, chậm rãi lắc đầu.
"Sư huynh, rất xin lỗi."
"Nếu là các hạng mục khác, có thể khiến em cảm thấy hứng thú, em sẽ đầu tư."
"Nhưng anh muốn làm trang web tin tức tổng hợp, em không thấy bất kỳ tiền đồ nào... nên, chỉ có thể xin lỗi thôi."
Hàn Tử Quân cười cười.
"Không sao, vốn dĩ anh cũng chỉ ôm tâm lý thử xem thôi mà."
"Tuy không kéo được đầu tư, nhưng ít nhất cũng gặp được kỳ nhân Internet trong truyền thuyết, danh tiếng của em ở các công ty Internet lớn kia không hề nhỏ đâu."
Trần Phàm cười cười, "Vậy nhờ sư huynh nhất định giữ bí mật giúp em, em còn muốn yên tĩnh học xong bốn năm đại học."
Hàn Tử Quân cười ha ha.
"Yên tâm, nhất định bảo mật."
"Sau này mọi người đều ở Vân Hải, dù năm nay anh tốt nghiệp, vẫn sẽ khởi nghiệp ở Vân Hải, hy vọng sau này còn có cơ hội hợp tác."
Trần Phàm gật đầu.
"Nhất định."
Trần Phàm biết đối phương vẫn chưa bị mình thuyết phục, vẫn quyết định muốn thử sức với trang web tin tức tổng hợp.
Trong lòng thở dài, Trần Phàm cũng có chút cảm khái.
Quả nhiên dân kỹ thuật trong lòng đều có sự kiêu ngạo, không dễ dàng bị người khác thay đổi chủ ý.
Ba người uống hết hai ấm trà, khi rời đi, Trần Phàm chủ động thanh toán.
Ra khỏi cửa, Hàn Tử Quân chủ động bắt tay Trần Phàm.
"Tuy không kéo được đầu tư, nhưng gặp được Trần học đệ, chuyến này coi như không uổng."
"Sau này liên lạc nhiều hơn."
Trần Phàm cười gật đầu.
"Sau này ở Vân Hải còn phải nhờ sư huynh chỉ bảo nhiều."
"Ha ha, dễ nói dễ nói."
Nhìn theo Hàn Tử Quân rời đi, Trần Phàm có chút bất ngờ khi Chu Hoành Hải không đi cùng.
Chu Hoành Hải cười gượng gạo.
"Lần này ngại quá, chưa hỏi ý kiến cậu đã kéo lão Hàn đến rồi."
Trần Phàm cười lắc đầu, "Thật ra em rất thích giao lưu với những nhân tài kỹ thuật như Hàn sư huynh."
"Cậu đừng để bụng, tính khí cậu ấy vốn vậy."
"Tuy cố chấp, nhưng kỹ thuật rất giỏi. Chương trình làm hồi đi học còn đoạt giải lớn đấy."
Thấy Trần Phàm không có ý trách móc, Chu Hoành Hải mới thở phào nhẹ nhõm.
"Dù sao cũng rảnh, đi dạo cùng nhau không?"
Trần Phàm đoán được Chu Hoành Hải nghĩ gì, nên chủ động mời.
"Được thôi."
Vì chỗ này cách đại học một đoạn, Trần Phàm dẫn thẳng đối phương đến tiệm net Tinh Không trên phố.
"Anh thấy sao về dự án khởi nghiệp của Hàn sư huynh?"
Trần Phàm hỏi đột ngột, Chu Hoành Hải ngẩn người, rồi cười khổ lắc đầu.
"Anh không đánh giá cao. Thật ra, tối qua anh đã khuyên rồi, nhưng cậu ấy vẫn khăng khăng."
"Vậy anh có định cùng Hàn sư huynh khởi nghiệp không?"
"Cái này..."
Chu Hoành Hải ngập ngừng.
"Anh chưa quyết định, anh bảo với lão Hàn là để anh suy nghĩ thêm."
Trần Phàm hiểu rồi.
Chu Hoành Hải không đánh giá cao dự án của đối phương, nên không muốn lãng phí thời gian trong đội này.
Hai người cùng nhau đến tiệm net Tinh Không.
Vừa vào đại sảnh, Chu Hoành Hải đã ngây người.
Ánh mắt tò mò đánh giá đại sảnh được trang hoàng quá mức xa hoa.
"Đây... Đây là tiệm net á?"
Mọi thứ trước mắt hoàn toàn đảo lộn định nghĩa của anh ta về tiệm net.
Với cái hoàn cảnh này, còn tốt hơn mấy quán KTV ấy chứ.
Trần Phàm khẽ cười, dẫn đối phương lên lầu hai, đứng trên hành lang nhìn xuống toàn bộ đại sảnh.
Chu Hoành Hải xem hồi lâu, sau cơn chấn kinh, lại hiếu kỳ quay đầu nhìn Trần Phàm.
"Chẳng lẽ cái tiệm này..."
Trần Phàm gật đầu.
“Đúng rồi! Quán net này là cái tiệm đầu tiên do em mở."
Chu Hoành Hải ngây người.
"Không phải cậu nói ở Đại Học..."
"Đó là cái tiệm thứ hai em mở."
Trần Phàm cười cười.
"Diện tích quán ở Đại Học còn lớn hơn ở đây, máy móc cũng nhiều hơn."
"Anh Hoành Hải, anh cũng thấy rồi đấy, đây là hai cái tiệm hiện tại em đang có."
"Tiệm này đã có quản lý rồi, quán net Sơ Kiến ở Đại Học vẫn chưa có người."
"Thế nào? Anh có hứng thú không?"
Không đợi đối phương mở miệng, Trần Phàm lại nói thêm một câu.
"Nếu anh chịu qua đây, em trả anh ba ngàn tệ một tháng, cộng thêm bảo hiểm đầy đủ."
Chu Hoành Hải nhìn chằm chằm Trần Phàm hai giây, đột nhiên hít sâu một hơi.
"Anh quyết định chấp nhận lời mời của cậu."
Trần Phàm cười trêu ghẹo: "Không tham gia vào đội khởi nghiệp của Hàn sư huynh à?"
Chu Hoành Hải lắc đầu.
"Anh không đánh giá cao dự án khởi nghiệp của bọn họ."
Trần Phàm bật cười.
"Vậy anh lại đánh giá cao em như vậy?"
Chu Hoành Hải lại vô cùng nghiêm túc.
"Chỉ cần cậu trong ba tháng từ hai bàn tay trắng gây dựng được một trang web bán được năm triệu, còn mở hai tiệm net đầy triển vọng, anh tin cậu."
"Anh hy vọng đi theo cậu có thể học hỏi được chút gì đó."
Trần Phàm chủ động chìa tay ra.
"Hoan nghênh gia nhập."
Chu Hoành Hải cười, bắt tay Trần Phàm.
"Sau này phải gọi là ông chủ rồi."
"Ông chủ, mong được chỉ giáo nhiều hơn."