Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Từ tiệm net Tinh Không đi ra, Chu Tú Na nhìn Phương Linh trêu chọc.
"Thế nào? Giờ em nghĩ sao?"
Phương Linh bĩu môi, "Nghĩ gì chứ."
"Chị toàn bày ra mấy chủ ý tồi."
Chu Tú Na lắc đầu.
"Em đó, từ nhỏ đã quá cao ngạo tự phụ, chị đã bảo rồi, đừng khinh thường người ta."
Phương Linh cạn lời.
"Chị nói lung tung gì vậy, em có khinh thường cậu ta bao giờ."
Chu Tú Na lắc đầu.
"Tùy em thôi, chị không quản chuyện của em nữa."
"Haizz, tiếc thật đấy, nếu bà đây trẻ ra năm sáu tuổi, thì dù có theo đuổi ngược, chủ động dâng hiến cũng phải tóm lấy thằng nhóc đó."
Phương Linh bật cười.
"Chị à, giờ chị cũng có thể đi theo đuổi cậu ta mà."
"Chị xinh đẹp như vậy, nhìn không ra tuổi thật đâu."
"Biết đâu người ta lại thích mẫu phụ nữ trưởng thành như chị thì sao."
Chu Tú Na bật cười.
"Thôi đi, chị có đối tượng rồi."
Nhắc đến chuyện này, Phương Linh tò mò hỏi: "Chị và Triệu Tử Hào định khi nào kết hôn?"
"Kết hôn á?"
Chu Tú Na bĩu môi: "Chị nói thẳng với anh ấy rồi, xe có thể từ từ mua, muốn cưới thì phải có nhà trước, nếu không thì bà đây không chịu đâu."
"Chị không đời nào cưới xong lại đi thuê nhà đâu."
Chu Tú Na cúi đầu nhìn đồng hồ.
"Thôi, muộn rồi, chị phải về làm việc đây."
Phương Linh gật đầu, "Chị cứ đi đi, em tự về trường được rồi."
Chu Tú Na vẫy tay, cười nhắc nhở.
"Chuyện chị vừa nói, em cứ suy nghĩ thêm đi nhé."
Phương Linh lập tức xua tay vẻ mất kiên nhẫn.
"Đi đi đi..."
Nhìn theo Chu Tú Na cười ha hả rời đi, Phương Linh quay người nhìn quán net Tinh Không phía sau, ánh mắt lóe lên.
Lời của chị họ vừa rồi tuy không thực tế.
Dù sao bảo cô ấy yêu đương với một người không quen biết thì cô ấy không làm được.
Nhưng nếu đổi cách suy nghĩ, có lẽ có thể thử xem sao?
...
Cuối tuần, hiếm khi cả sáu người trong phòng ngủ tề tựu.
Trần Phàm liếc nhìn thời gian, đã chín giờ rưỡi sáng, chẳng ai buồn dậy.
Duỗi người một cái, vừa định ngồi dậy.
"Phàm ca, dậy đi đâu đấy?"
Bên cạnh truyền đến giọng của La Văn Kiệt.
"Vớ vẩn, đương nhiên là đi nhà ăn ăn cơm."
Trần Phàm vừa dứt lời, trong phòng ngủ liền vang lên những tiếng hưởng ứng.
"Phàm ca, giúp em mua một phần cơm chiên trứng."
"Phàm ca, em muốn hai cái bánh bao thịt, một bát cháo loãng."
"Em muốn ăn quẩy..."
Ngay cả Ngô Địch cũng hùa theo, "Phàm ca, em muốn một lồng bánh bao nhỏ với một bát đậu hũ nữa..."
Bịch.
Trần Phàm dứt khoát nằm lại giường, tiếng ngáy bắt đầu vang lên.
Mã Tiểu Soái người mở miệng đầu tiên không nhịn được nữa.
"Má nó! Mấy người không biết xấu hổ à, rõ ràng là tôi nói trước mà."
La Văn Kiệt thì ai oán nói: "Các đại ca, làm ơn ai tốt bụng giúp em mua bữa sáng đi."
"Lười chết các cậu đi."
Trần Phàm cạn lời.
"Tôi nói này các cậu, có cần lười đến thế không?"
Ngô Địch cười hề hề: "Tôi bận cả tuần rồi, cuối tuần hiếm khi được ngủ nướng."
Tôn Hạo cũng hùa theo: "Tôi vất vả cả nửa đời người, khó khăn lắm mới thi được đại học, không được hưởng thụ chút sao?"
Mã Tiểu Soái cười ha ha nói: "Bây giờ nghĩ lại năm cuối cấp ba thôi mà tôi đã thấy kinh hoàng rồi, đúng là ác mộng."
"Khó khăn lắm mới thi đỗ đại học, còn không được xả hơi chút à?"
Nói rồi hưng phấn hét lớn một tiếng.
"Đời sinh viên thật tuyệt vời!"
La Văn Kiệt từ giường trên lật người nhìn xuống.
"Hắc hắc, Tiểu Soái, đã được nếm mùi vị phụ nữ rồi à?"
Mã Tiểu Soái ngơ ngác: "Ý gì?"
"Không phải cậu bảo đời sinh viên... tuyệt vời lắm sao?"
Cả phòng im lặng một giây.
"Đệt!"
"Mẹ nó."
"Vãi."
"Không hổ là Kiệt ca, đầu óc toàn tư tưởng đen tối."
Mã Tiểu Soái chửi một câu.
"Kiệt ca, trong đầu cậu chứa cái gì vậy? Xem phim nhiều quá rồi hả? Ít nhất cũng phải 24G."
"Tiểu Soái, cậu khinh thường Kiệt ca quá rồi, não người ta là cả một cái máy chiếu hình người đấy, lúc nào cũng chiếu phim của các thầy cô."
"Cẩn thận lần sau Kiệt ca coi chúng mày là con gái, làm luôn một phát tới dạ dày đấy..."
"Đệt, Ngô Địch mày cũng chẳng kém gì Kiệt ca."
"Ông đây giờ không dám nhìn thẳng vào thành ngữ này nữa."
Lúc này, Trần Phàm đột nhiên bật dậy từ trên giường.
"Ông đây thật sự phục mấy người luôn đấy."
"Chịu hết nổi rồi, tôi phải dậy thôi..."
"Ha ha, lão Trần chịu không nổi rồi, mau đi mua đồ ăn sáng cho bọn tôi đi..."
Một đám người ồn ào náo nhiệt, Trần Phàm liếc nhìn điện thoại.
Vậy mà có cuộc gọi đến.
Vẻ mặt lập tức vui mừng.
"Alo, bà xã, gọi điện thoại là nhớ anh rồi à?"
Cả phòng ngủ im lặng hẳn.
"Hả? Em đến dưới lầu ký túc xá của anh rồi á?"
"Được được được, anh xuống ngay đây."
Trần Phàm bật dậy khỏi giường, nhanh chóng mặc quần áo, chẳng kịp rửa mặt, ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.
Thấy cảnh này, Ngô Địch không khỏi cảm thán.
"Thấy chưa, đây chính là sức mạnh của tình yêu đấy."
Hàn Húc cười trêu ghẹo: "Không phải chúng mày có bạn gái rồi à? Sao cuối tuần không đi hẹn hò đi?"
Nhắc đến là mặt mày Ngô Địch ủ dột.
"Đừng nhắc nữa. Hôm nay lớp Tô Tình có hoạt động tập thể."
Hàn Húc cười: "Thảo nào hôm nay trông ba cậu mất hết cả tinh thần."
La Văn Kiệt mình trần ngồi dậy, móc điếu thuốc ra châm, ngồi trên giường hút.
Mã Tiểu Soái ở giường dưới đi tới mở cửa ban công.
La Văn Kiệt ngậm điếu thuốc, tùy tiện hỏi.
"Này Hàn Húc, cậu có bạn gái chưa?"
"Trong phòng mình chỉ còn mỗi cậu là độc thân thôi đấy. Phải cố lên, đừng để phòng bị tụt lại phía sau."
Hàn Húc ngại ngùng cười.
"Vẫn chưa. Chưa thấy ai hợp mắt."
La Văn Kiệt ra vẻ lão luyện chỉ bảo.
"Để tôi dạy cho, tán gái phải gan lớn, tâm tế, mặt dày... Kệ mẹ có yêu thật hay không, cứ ngủ rồi tính."
"Thôi đi cha, đừng có làm hư trẻ con."
Mã Tiểu Soái nói với Hàn Húc: "Đừng nghe nó nói bậy, tìm bạn gái phải cẩn thận, nhất định phải tìm người hợp ý."
Đang nói chuyện, Trần Phàm lại hùng hùng hổ hổ đẩy cửa bước vào.
"Không phải cậu đi hẹn hò rồi à?"
Trần Phàm lắc lắc túi bánh bao và cháo kê trên tay.
"Vợ tôi đoán được sáng nay tôi sẽ ngủ nướng, nên mua sẵn đồ ăn sáng cho tôi rồi."
"Nhiều vậy cơ á?"
Mã Tiểu Soái vừa thấy Trần Phàm xách mấy túi liền nhào tới.
"Của tôi cũng có luôn. Mợ tốt quá..."
"Má nó, cậu dám yêu mợ hả."
La Văn Kiệt nhanh như chớp lật người xuống giường.
"Phàm ca, đừng cho nó ăn. Cho em ăn thử trước đi."
"Cút cút cút..."
Trần Phàm xua tay, "Không có phần của mấy người đâu."
Mã Tiểu Soái lập tức lao tới ôm chầm lấy Trần Phàm: "Nhẫn tâm vậy?"
"Cậu nhẫn tâm nhìn mọi người chết đói, thấy chết không cứu à?"
Trần Phàm liếc xéo tên kia.
"Gọi bố đi."
"Bố ơi, con đói."
"Ngoan lắm!"
Trần Phàm đưa một túi bánh bao Tiểu Long cho Mã Tiểu Soái.
"Đồ uống có cháo kê, cháo bát bảo, tự chọn đi nhé."
Vẻ mặt Mã Tiểu Soái hớn hở, nhét ngay một cái bánh bao vào miệng, lẩm bẩm không rõ.
"Vẫn là chị dâu tốt nhất, chị dâu nghĩ chu đáo thật."
Mấy tên bên cạnh trợn mắt há hốc mồm nhìn.
"Đệt, liêm sỉ đâu?"
La Văn Kiệt nhanh chóng tiến đến, cạn lời nhìn Mã Tiểu Soái.
"Vì chút đồ ăn mà cậu vứt cả mặt đi đâu rồi?"
"Thật mất mặt. Lão tử xấu hổ khi đứng chung với cậu..."
Vừa nói vừa vươn tay lấy bánh bao trên bàn của Trần Phàm.
"Nhân thịt heo hành hả? Lần sau bảo mẹ tôilàm nhân thịt heo hành nhé."
Mọi người: "..."