Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trần Phàm nhìn gã kia với vẻ mặt như nhìn kẻ thiểu năng.

Huynh đệ, kiểu này ngoài việc khiến người ta thêm ghét anh ra thì còn ý nghĩa gì khác sao?

Thấy Trần Phàm không nói gì, Lưu Ba đột nhiên nói.

"Hai vạn tệ!"

"Ta cho cậu hai vạn tệ, lập tức rời khỏi Phương Linh, sau này cấm bén mảng tới cô ấy."

Nói xong, Lưu Ba cười khẩy một tiếng.

"Nhìn bộ dạng của cậu, chắc nhà chẳng có bao nhiêu tiền đâu nhỉ?"

"Ước chừng hai vạn tệ cậu còn chưa thấy bao giờ ấy chứ."

"Thế nào? Chỉ cần cậu rời khỏi cô ấy, tôi lập tức cho cậu hai vạn."

"Có hai vạn này, cậu có thể làm được rất nhiều việc đấy."

"Có muốn suy nghĩ kỹ một chút không?"

Phương Linh giận đùng đùng xông tới.

"Lưu Ba, anh làm cái gì vậy?"

"Anh cút đi cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa."

Lưu Ba đột nhiên bật cười.

"Linh Nhi, sao em lại hoảng hốt thế? Chẳng lẽ em cũng lo cậu ta vì hai vạn tệ mà rời bỏ em sao?"

"Nếu thật là vậy, thì loại đàn ông này có đáng để em thích không?"

Nói xong, Lưu Ba tiếp tục nhìn Trần Phàm.

"Cậu nhóc, nghĩ xong chưa?"

"Nếu không được nữa, tôi cho cậu thêm một vạn. Ba vạn tệ, không ít đâu nhỉ?"

Trần Phàm nhìn chằm chằm gã kia, vẻ mặt đầy cảm khái.

Đúng là có người sinh ra ở vạch đích, có người sinh ra đã là trâu ngựa.

Mình lúc trước vì khởi nghiệp, liều sống liều chết kiếm tiền, kết quả người ta mở miệng là ba vạn tệ. Nói cứ như ba đồng vậy.

Không thể không nói, đầu thai đúng là một kỹ thuật sống.

Phương Linh đột nhiên tiến lên, nắm lấy tay Trần Phàm.

"Chúng ta đi thôi. Đừng để ý đến anh ta, anh ta chỉ là một thằng thần kinh."

Lần này, Trần Phàm nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Phương Linh, rút tay ra.

Phương Linh ngẩn người, có chút kinh ngạc nhìn Trần Phàm.

Trần Phàm thì mặt không biểu cảm nhìn Lưu Ba.

"Huynh đệ, có phải anh nghĩ tiền là vạn năng không?"

"Có tiền là mua được hạnh phúc sao?"

"Anh sai rồi."

"Phương Linh căn bản không thích anh, anh hà tất phải khổ sở dây dưa?"

Trần Phàm ra vẻ khuyên nhủ tận tình.

"Cưa gái không phải cưa như vậy, anh làm vậy chỉ phản tác dụng, khiến người ta càng thêm ghét anh."

"Nếu một cô gái thật lòng thích anh, cô ấy sẽ tự nguyện làm mọi thứ vì ann."

Nói xong, Trần Phàm quay đầu phân phó Phương Linh.

"Đi, mua cho anh bao thuốc lá."

Phương Linh kinh ngạc liếc nhìn Trần Phàm.

Vẻ mặt cổ quái biến đổi, thực ra răng ngà sắp cắn nát rồi, nhưng vẫn phải cố gắng nặn ra một nụ cười hạnh phúc.

"Được."

Thấy Phương Linh thật sự chạy ra siêu thị ven đường mua thuốc, Lưu Ba trợn tròn mắt, có vẻ như bị đả kích mạnh.

Tên này đột nhiên nổi giận, xông tới túm lấy cổ áo Trần Phàm.

"Mẹ kiếp, tao bảo mày tránh xa cô ấy ra."

"Nếu không thì..."

Bịch.

Anh ta chưa kịp nói xong, Trần Phàm đã tung một cú gối vào bụng Lưu Ba.

Anb ta đau đớn khụy xuống.

"Mẹ nhà..."

Trần Phàm túm lấy cổ áo đối phương, nhấc bổng anh ta lên.

"Tao nói lần cuối, tán gái không phải kiểu này, phải là tình cảm đôi bên, hiểu không?"

Nói xong, anh đẩy mạnh khiến đối phương lảo đảo.

"Cút!"

Lưu Ba có chút kinh hãi liếc nhìn Trần Phàm.

Ôm bụng ba chân bốn cẳng chạy về phía xe ô tô bên cạnh.

"Được, được lắm, mày cứ chờ đấy."

"Tao không tha cho mày đâu."

Trần Phàm làm bộ muốn đuổi theo, Lưu Ba giật mình, vội vàng lên xe nổ máy, đạp ga chuồn thẳng.

Phương Linh từ siêu thị cầm ra một bao thuốc lá, vừa hay thấy cảnh này.

"Chuyện gì vậy? Lưu Ba chạy rồi?"

"Đã giải quyết xong cho chị rồi."

Trần Phàm nhìn chằm chằm Phương Linh, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.

"Học tỷ, chẳng lẽ đây là mục đích hôm nay chị tìm em?"

Phương Linh hoảng hốt, vội vàng lắc đầu, mặt đỏ bừng.

"Không phải đâu."

"Đừng hiểu lầm, đây hoàn toàn là một sự cố thôi."

Trần Phàm gật đầu, "E  chỉ hỏi vu vơ thôi mà."

Phương Linh ngượng ngùng giơ điếu thuốc trên tay lên.

"Vậy cái này..."

Trần Phàm đưa tay nhận lấy, "Cảm ơn."

"Thời gian cũng gần rồi, em đưa chị về trường."

Phương Linh đứng im tại chỗ, có chút ngượng ngùng.

"Sao vậy?"

Phương Linh do dự một lúc mới ngượng nghịu đề nghị.

"Có thể đừng về trường ngay không?"

"Đổi chỗ khác ngồi một lát, chị có vài lời muốn nói với cậu."

"Đi đâu?" Trần Phàm vẻ mặt khó hiểu.

"Chị muốn đi xem phim."

Thấy Trần Phàm trợn tròn mắt, Phương Linh bật cười thành tiếng.

"Chị đùa với cậu thôi. Đi thôi, chị chỉ đường cho cậu."

Thế là Trần Phàm đành phải đạp xe, chở Phương Linh rời khỏi đại học Thành.

Trên đường đi, Phương Linh ngồi sau líu ríu, liên tục chỉ đường cho Trần Phàm.

Trong mắt người đi đường, đôi trai tài gái sắc này quả là xứng đôi.

Nhưng Trần Phàm chẳng thấy chút tốt đẹp nào.

Vì anh nghi ngờ Phương Linh đang chỉ đường lung tung, mấy lần chỉ toàn hướng ngược nhau.

Khi sự nhẫn nại của Trần Phàm sắp đạt đến giới hạn, Phương Linh cuối cùng cũng lên tiếng: "Đến rồi."

Trần Phàm dừng xe, nghi hoặc nhìn quanh.

"Đây là đâu?"

Phương Linh mỉm cười: "Không biết à? Đây là phố Ba Tử, Tây Thành, khu phố cổ."

Trần Phàm khó hiểu: "Đến đây làm gì?"

"Ôi chao, sao anh lắm câu hỏi thế."

Phương Linh dậm chân: "Anh cứ đi theo em đã."

Trần Phàm bất lực, đành đỗ xe bên đường, đi theo Phương Linh về phía trước.

Nơi này quả thực là khu phố cổ, những ngôi nhà xung quanh đều mang dấu vết thời gian.

Trần Phàm vừa tò mò nhìn ngắm xung quanh, vừa đoán xem Phương Linh đến đây để làm gì.

Nhưng rất nhanh Phương Linh đã cho anh câu trả lời.

"Đây là nơi chị sinh ra, chị sinh ra và lớn lên ở đây."

Phương Linh chợt dừng bước, đưa tay chỉ vào một tòa nhà:

"Ở đó, lầu năm. Chị đã sinh ra ở đó."

"Chị sống ở đây hơn mười năm, mãi đến năm mười ba tuổi cả nhà mới chuyển đi."

"Trong ký ức của chị, mười mấy năm sống ở đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất của chị."

"Sau này, khi việc làm ăn của ba mẹ ngày càng phát đạt, họ gần như không có thời gian cho chị nữa..."

Phương Linh một mình đứng bên đường lẩm bẩm.

Trần Phàm nghe vậy lại có chút suy ngẫm.

Nghe cuộc đối thoại giữa Phương Linh và Lưu Ba trước đó, rõ ràng ba mẹ Phương Linh muốn gả cô cho Lưu Ba, mục đích là liên hôn, mạnh liên minh mạnh.

Không màng hạnh phúc của con gái, chỉ vì lợi ích thương mại của bản thân.

Những bậc cha mẹ như vậy, thật khiến người ta cạn lời.

Nhìn Phương Linh trước mặt, Trần Phàm có chút hiểu vì sao cô lại đến đây.

Bởi vì nơi này là những ký ức đẹp đẽ nhất thời thơ ấu của cô, cũng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất bên ba mẹ.

Trần Phàm thậm chí hoài nghi, Phương Linh chắc chắn không chỉ một lần đến nơi này.

"Hay là... Em đi cùng chị lên xem thử nhé?"

Trần Phàm chủ động đề nghị.

Phương Linh lại lắc đầu.

"Thôi vậy, nhà bán lâu rồi. Vật đổi sao dời."

"Cậu đi theo chị, chị dẫn cậu đến một nơi."

Nói rồi, Phương Linh chủ động đưa tay, muốn nắm lấy tay Trần Phàm, nhưng Trần Phàm lập tức lùi lại một bước, khéo léo tránh né.

Vẻ mặt Phương Linh thoáng thay đổi, không nói gì, bước chân hướng phía trước đi.

"Đi theo chị đi."

Trần Phàm tò mò đi theo, không biết Phương Linh muốn dẫn mình đi đâu.