Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Phương Linh dẫn Trần Phàm đi dạo khắp khu vui chơi mà không có mục đích cụ thể.
Sau khi có ý tưởng, Trần Phàm nhìn nơi này không còn thấy tồi tàn nữa.
Nó chẳng khác nào một ngọn núi vàng, núi bạc.
Làm sao bây giờ?
Có nên làm không?
Trần Phàm có chút mâu thuẫn.
Vốn theo kế hoạch trước đây của anh, sau khi tích lũy được vốn ban đầu từ quán net, anh sẽ chính thức khởi nghiệp trong lĩnh vực Internet.
Đây là chuyên môn của anh, hơn nữa Internet năm 2000 vẫn là một vùng biển xanh để khởi nghiệp.
Thời điểm này tham gia vào, vô cùng hoàn hảo.
Nhưng mà ngành bất động sản năm 2000, đó cũng là một miếng bánh thơm ngon đầy cám dỗ.
Phải biết rằng hiện tại ngay cả phòng ở Phố Đông và Thâm Quyến cũng chỉ khoảng năm nghìn tệ một mét vuông.
Đối với một người từ tương lai trở về mà nói, cái giá này có chút kỳ diệu.
Kế hoạch ban đầu của Trần Phàm là, trước tham gia vào Internet, đợi sau khi kiếm được nhiều tiền rồi thừa cơ xông vào bất động sản, kiếm một khoản lớn.
Nhưng bây giờ, một cơ hội như vậy đột nhiên bày ra trước mặt anh.
Nếu cứ vậy bỏ cuộc, thật sự có chút không cam tâm.
Đúng lúc Trần Phàm đang xoắn xuýt, một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi đi tới.
"Chị Vương." Phương Linh chủ động vẫy tay chào, đồng thời nhỏ giọng giải thích với Trần Phàm: "Đây là con dâu của ông chủ hiện tại, cũng chính là con dâu của hai ông bà năm xưa."
Trần Phàm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Nhìn cách ăn mặc của người phụ nữ, rõ ràng thời trang hơn người bình thường rất nhiều.
Chỉ là sắc mặt không tốt lắm, xem ra việc chồng khởi nghiệp thất bại, thua lỗ một khoản tiền lớn, đã ảnh hưởng đến tâm trạng của cô ta.
"Phương Linh à, lại đến rồi đấy à."
Người phụ nữ miễn cưỡng nở một nụ cười, chào hỏi.
Phương Linh cười hỏi: "Chị Vương, chỗ này của chị thật sự muốn bán sao?"
Người phụ nữ gật đầu.
"Nhà chị đã dán thông báo bán rồi."
"Bán đi cũng tốt, dù sao tụi chị đều không có hứng thú giữ cái nơi tồi tàn này."
Phương Linh khẽ nhíu mày, rõ ràng có chút không hài lòng với việc đối phương chê chỗ này tồi tàn.
"Có ai đến xem chưa?"
Người phụ nữ lắc đầu: "Tạm thời vẫn chưa có."
"Haizz, nơi này là Tây Thành, lại còn là khu vực hẻo lánh nhất Tây Thành, ai thèm ngó ngàng đến nơi này chứ."
"Phương Linh, nếu em quen biết ông chủ lớn nào có tiền, không ngại giúp chị giới thiệu một chút."
"Mảnh đất rộng lớn thế này, mua về xây nhà máy thì tốt biết bao."
Phương Linh cười, đột nhiên nổi hứng trêu chọc, đưa tay chỉ Trần Phàm đứng bên cạnh.
"Ông chủ lớn chẳng phải đang đứng ngay đây sao? Chị Vương có thể nói chuyện với cậu ấy."
Người phụ nữ liếc nhìn Trần Phàm, liền hiểu Phương Linh đang đùa mình.
Hoàn toàn không đặt Trần Phàm vào mắt.
Ngược lại, Trần Phàm chủ động hỏi: "Các chị định bán cả khu vui chơi, hay là bán cả đất luôn?"
Người phụ nữ liếc Trần Phàm, rõ ràng không muốn trả lời câu hỏi này.
Chắc là nể mặt Phương Linh, người phụ nữ mới miễn cưỡng lẩm bẩm.
"Sao cũng được."
"Chỉ cần có tiền là được, mua hay thuê đều có thể bàn."
Trần Phàm cười hỏi: "Nếu thuê thì mỗi năm bao nhiêu tiền?"
"Cậu hỏi nhiều vậy làm gì?"
Người phụ nữ khó chịu liếc nhìn Trần Phàm.
Trần Phàm cũng không giận, cười hì hì giải thích: "Vừa nãy chẳng phải chị bảo bọn em giúp chị quảng bá sao?"
"Trong đám bạn học của em có không ít người có tiền, em hỏi kỹ rồi về giới thiệu cho họ."
Nghe vậy, hai mắt người phụ nữ sáng lên.
"Cậu em này, nhìn là biết người nhiệt tình."
"Chỗ bọn chị là nơi tốt đấy."
"Cậu đừng thấy cái khu vui chơi này trông hơi cũ kỹ, nhưng bao nhiêu năm nay chưa từng xảy ra sự cố nào đâu."
"Chỉ cần mua lại chỗ này, cải tạo một chút rồi mở cửa kinh doanh tiếp là hoàn toàn ổn thỏa..."
Trần Phàm đành phải ngắt lời đối phương.
"Chị Vương, em chỉ muốn hỏi thuê chỗ này một năm bao nhiêu tiền thôi ạ?"
"À, thuê một năm thì giá thuê là 25 vạn."
Trần Phàm hơi tặc lưỡi, "Cũng không rẻ nhỉ."
"Cậu nói thế là không được rồi, cậu phải xem chỗ này của chúng tôi rộng lớn thế nào chứ?"
"Nguyên khu này, cả bên kia nữa, cậu có thấy sân bóng đá ở phía tây kia không... Tất cả đều thuộc phạm vi khu vui chơi của chúng tôi đấy..."
"Chỉ riêng tiền thuê khu đất này mỗi năm chắc cũng không phải con số nhỏ đâu nhỉ?"
Trần Phàm không muốn dây dưa, tiếp tục hỏi.
"Vậy nếu mua thì sao?"
"Mua khu vui chơi?"
Trần Phàm lắc đầu: "Nếu mua cả đất thì bao nhiêu?"
Người phụ nữ không cần suy nghĩ: "Chồng chị bảo, nếu mua cả đất, có thể đưa ra giá ưu đãi, bốn triệu."
Nếu là hai mươi năm sau, Trần Phàm chắc sẽ nói bốn triệu chẳng khác nào cho không.
Nhưng bây giờ, anb không khỏi thầm oán thán trong lòng.
Thật dám ra giá.
Nơi này tuy rộng, nhưng vị trí hẻo lánh, giá trị đất không cao.
Bốn triệu chắc chắn là quá đắt.
"Được, em nhớ rồi, về em giúp chị quảng bá."
Đợi tiễn người phụ nữ kia đi, Trần Phàm mới nhìn sang Phương Linh.
"Hồi tưởng xong rồi chứ? Chúng ta có nên về không?"
Hai người đi ra khỏi khu vui chơi, Phương Linh cúi đầu im lặng.
Còn Trần Phàm thì vẫn luôn đánh giá hoàn cảnh xung quanh.
Đến tận giờ, anh vẫn đang phân vân có nên ra tay hay không.
Trong đầu vang lên một giọng nói bảo phải lý trí.
Trước dùng toàn bộ tiền tiết kiệm đầu tư vào khởi nghiệp trên mạng, đó là lựa chọn ổn thỏa nhất, sau này kiếm được nhiều tiền rồi quay lại đầu tư vào ngành thực tế.
Nhưng một giọng nói khác lại bảo cơ hội không chờ đợi ai.
Đây là cơ hội ngàn năm có một, chẳng lẽ cậu cam tâm nhìn tiền bạc trắng trợn biến mất ngay trước mắt?
Trần Phàm hiện có khoảng năm sáu triệu tệ tiền tiết kiệm.
Nếu thật sự bỏ ra bốn triệu để mua lại khu vui chơi này.
Vậy trong tay anh chỉ còn lại chưa đến hai triệu tệ.
Anh còn muốn mua nhà, thực hiện tâm nguyện của Tô Nhược Sơ...
Đến lúc đó liệu có bị thiếu trước hụt sau không?
Đúng lúc Trần Phàm đang do dự, Phương Linh phía trước đột nhiên dừng bước, quay người nhìn Trần Phàm.
Trần Phàm cúi đầu suy nghĩ, không để ý đến chuyện này.
Kết quả đâm sầm vào cô.
"A..."
Phương Linh lùi lại hai bước, xoa đầu có vẻ đau đớn.
"Xin lỗi, xin lỗi, em vừa nãy thất thần..."
Trần Phàm vội vàng bước tới liên tục xin lỗi.
Phương Linh thì vẻ mặt ấm ức lẩm bẩm.
"Cậu muốn đâm chết chị à?"
Nhìn vẻ mặt đau khổ của đối phương, vành mắt rưng rưng, xem ra cú đâm này không hề nhẹ.
Trần Phàm cười khổ: "Thật sự xin lỗi, là lỗi của em..."
"Chỉ xin lỗi là xong sao?" Phương Linh trừng mắt.
Trần Phàm vội vàng cúi đầu, vẻ mặt áy náy.
"Cái này... Em thật không cố ý."
"Nhìn ngươi kìa, sợ đến thế cơ à."
Phương Linh bật cười, ánh mắt đảo một vòng, cười híp mắt nhìn Trần Phàm.
"Này, chị có chuyện muốn nói với cậu."
"Hả?" Trần Phàm ngẩng đầu: "Chuyện gì?"
Phương Linh đột nhiên ưỡn ngực, vẻ mặt nghiêm túc.
"Chị muốn cậu làm bạn trai chị!"
Trần Phàm: "..."
"Không được!"