Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
…
[Editor: Sau khi cân nhắc lại, em quyết định đổi ngôi xưng giữa những người bạn cùng phòng với Trần Phàm, từ “tôi - cậu” thành “tao - mày”. E nghĩ như này sẽ gần gũi và hợp với phong cách bên mình hơn. Xin lỗi vì sai sót nhỏ này ạ.]
…
Không thèm để ý ánh mắt ai oán của Mã Tiểu Soái.
Trần Phàm một mình đi dạo xung quanh khu vui chơi.
Hai hôm trước đến đây cùng Phương Linh, chỉ là cưỡi ngựa xem hoa lướt qua một vòng, chứ chưa xem xét kỹ khu vui chơi này.
Lần này, Trần Phàm quan sát vô cùng tỉ mỉ, gần như đi hết mọi ngóc ngách của khu vui chơi.
Kết quả vượt ngoài dự liệu.
Nơi này còn lớn hơn so với Trần Phàm dự tính.
Ngoài một số cơ sở vật chất của khu vui chơi, nơi này còn bao gồm một sân bóng đá, một trang trại trải nghiệm, bốn nhà kho và hai tòa nhà dạy học hai tầng.
Các tòa nhà dạy học đã bị bỏ hoang từ lâu, Trần Phàm cũng phải xem dòng chữ giới thiệu loang lổ trên tường mới hiểu rõ.
Hóa ra năm đó nơi này tương đương với một cung thiếu nhi cấp địa phương.
Sau này mới chuyển nhượng cho ba mẹ của ông chủ hiện tại, mở khu vui chơi.
Những tòa nhà dạy học này, năm đó là dùng để mở các lớp học ngoại khóa.
Có thể tưởng tượng, năm đó nơi này phồn hoa đến mức nào.
Chỉ tiếc vật đổi sao dời, nơi tốt như vậy, cuối cùng cũng suy tàn.
Mã Tiểu Soái đứng bên cạnh, im lặng nhìn Trần Phàm hết nhìn chỗ này đến xem chỗ kia trong khu vui chơi.
Thỉnh thoảng, anh lại cúi đầu viết viết vẽ vẽ vào cuốn sổ, chẳng biết đang làm trò quỷ gì.
Cuối cùng, thấy Trần Phàm đi một vòng rồi quay lại chỗ mình, Mã Tiểu Soái không nhịn được nữa.
"Rốt cuộc mày muốn làm gì? Không nói là tao tự lái xe về đấy."
Trần Phàm cười, thò tay lấy ra bao thuốc Lợi Quần từ trong túi.
"Đừng nóng, hút điếu thuốc đã."
Mã Tiểu Soái có chút bất ngờ.
"Mày học hút thuốc từ bao giờ vậy?"
Trần Phàm cười: "Lâu rồi không hút."
Mượn bật lửa của Mã Tiểu Soái, cả hai ngậm thuốc, tìm bậc thềm ngồi xuống nghỉ.
"Nói đi, rốt cuộc mày muốn gì?"
Rõ ràng là Mã Tiểu Soái vẫn rất tò mò về mục đích của Trần Phàm.
Trần Phàm ngẩng đầu nhìn các trò chơi đối diện, tùy ý hỏi.
"Mày thấy chỗ này thế nào?"
"Tồi tàn, đầy rẫy mùi mục rữa, chẳng có ma nào, dẹp tiệm là phải."
"Lúc nãy tao vừa vào đã thấy dán đầy thông báo chuyển nhượng ngoài cửa rồi."
"Cái ông chủ này mà cũng trụ được đến giờ mới định chuyển nhượng, đúng là nhân tài."
Trần Phàm ngậm điếu thuốc, cười hỏi.
"Mày thấy tao hốt cái chỗ này thế nào?"
"Khụ khụ... Cái gì?"
Mã Tiểu Soái bị sặc.
Ho sặc sụa một hồi, đỏ bừng mặt quay sang.
"Mày nói gì cơ?"
"Mày muốn tiếp cái khu vui chơi này á?"
Trần Phàm gật đầu rồi lại lắc đầu.
"Không chỉ khu vui chơi, tao định mua luôn cả cái khu đất mà khu vui chơi này đang chiếm."
Mã Tiểu Soái dở khóc dở cười.
"Đại ca, anh sốt đầu rồi hay sao mà lú lẫn thế?"
"Biết chỗ này là chỗ nào không?"
"Đây là Tây Thành, cái nơi lạc hậu nhất cả Vân Hải này, dân Tây Thành còn đang lũ lượt kéo nhau đi kìa."
"Tao chưa nghe thấy công ty mới mở nào chủ động mò về Tây Thành cả."
"Với cả, bỏ Tây Thành không nói, mày xem cái khu vui chơi này nó nát đến mức nào rồi."
"Mày mua về làm gì? Thu mua đồng nát à?"
"Cái trò đùa của mày chẳng buồn cười chút nào..."
Sau một hồi cằn nhằn, Mã Tiểu Soái thấy Trần Phàm im lặng không nói gì, đột nhiên có chút lo lắng hỏi.
"Mày... không lẽ mày định làm thật đấy chứ?"
"Đương nhiên là thật rồi. Mày tưởng tao đùa chắc."
Mã Tiểu Soái lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc.
"Lão Trần, nghe tao một câu, đừng làm bậy."
"Tao biết mày mở hai quán net, kiếm được bộn tiền."
"Nhưng có tiền cũng không thể tiêu lung tung được, mày muốn kiếm tiền thì cứ mở chuỗi quán net tiếp thôi."
"Giờ mày đã có vốn liếng ban đầu, có kinh nghiệm mở cửa hàng, chỉ cần tiền bạc đầy đủ, mày hoàn toàn có thể mở thêm ba, bốn cửa hàng nữa..."
Trần Phàm lắc đầu.
"Mày không hiểu đâu, mở quán net không phải là một ngành nghề lâu dài, dù có mở mười hay hai mươi cái, cùng lắm cũng chỉ kiếm được vài triệu, vài chục triệu, vĩnh viễn không kiếm được nhiều tiền đâu..."
Mã Tiểu Soái hơi há hốc mồm, kinh ngạc nhìn Trần Phàm.
"Lão Trần, câu này thật không giống mày nói."
"Mày phình to ghê nhỉ, giờ đến mấy chục triệu cũng không lọt vào mắt mày rồi?"
Trần Phàm cười nói: "Ở đây chỉ có hai chúng ta, tao cứ nói vậy, mày cứ nghe vậy."
Mã Tiểu Soái hỏi: "Vậy mày nói thật với tao đi, mua cái chỗ này làm gì?"
"Tuy tao không hiểu chuyện làm ăn, nhưng cũng thấy được, nơi này chẳng có giá trị thương mại gì."
"Dù mày có tiếp quản cái khu vui chơi này, bỏ tiền mua sắm thiết bị mới, làm nó thay da đổi thịt, nhưng xung quanh chẳng có ma nào, mày mở ra thì kiếm tiền của ai?"
"Mày định bao nhiêu năm mới thu hồi vốn?"
Trần Phàm không thể nói thật là anh để ý đến mảnh đất này.
Nên đành cười giải thích: "Tao có nói là sẽ tiếp tục mở khu vui chơi đâu."
"Thật ra tình hình cũng không tệ như mày nói đâu, khu vui chơi thì không được, nhưng nếu đổi cách khác, biết đâu lại thành công."
Mã Tiểu Soái lại hỏi: "Vậy mày nói xem, mày định làm gì?"
Trần Phàm lắc đầu.
"Tạm thời chưa nghĩ ra."
"Thôi đi, tao thấy mày đừng nghĩ nữa thì hơn."
"Đi thôi, về nhà."
Mã Tiểu Soái đứng dậy kéo Trần Phàm.
"Nghe tao, đừng nóng đầu nữa, mau quay về trường đi."
Như thể sợ Trần Phàm nhất thời bốc đồng, Mã Tiểu Suất hận không thể lôi thẳng anh đi ngay.
Trần Phàm dở khóc dở cười: "Mày sợ gì chứ, tao chỉ nói đùa thôi, chỗ này người ta bán tận bốn triệu tệ đấy."
"Dù tao muốn mua cũng phải gom đủ tiền đã chứ."
"Bao nhiêu?"
"Khỉ gió!"
Nghe vậy, Mã Tiểu Suất không nhịn được buột miệng chửi thề.
"Mày nói sớm có phải hơn không, làm tao lo lắng suýt chết."
"Mà ông chủ ở đây cũng keo thật đấy, cái chỗ tồi tàn thế này mà dám hét tận bốn triệu."
Mã Tiểu Suất biết Trần Phàm mở hai tiệm net, nhưng không nghĩ anh có đủ bốn triệu tệ.
Nên vừa nghe Trần Phàm nói chỗ này bán bốn triệu tệ, lập tức yên tâm.
"Lão Trần, theo tao, nếu mày thật sự muốn khởi nghiệp, thì về khu đại học mà làm, không thì thuê cửa hàng ở trung tâm thành phố, có lượng khách ổn định thì làm ăn mới phát đạt được."
Trần Phàm cười trừ, không tiếp tục tranh cãi với cậu ta về vấn đề này nữa.
Sau khi về trường, Trần Phàm lại sửa đổi nhiều lần phương án trước đó.
Trong kế hoạch của anh, anh liệt kê bốn năm hạng mục có thể kinh doanh sau khi tiếp nhận khu vui chơi.
Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Trần Phàm vẫn cảm thấy những hạng mục này không phù hợp.
Hơn nữa có những hạng mục cần đầu tư quá lớn vào việc trang trí, có chút không đáng.
Hai ngày sau, Trần Phàm lại một mình đến khu vui chơi.
Lần này, anh gặp vợ chồng ông chủ khu vui chơi.
"Ồ? Cậu không phải là thằng nhóc lần trước đi cùng Phương Linh sao?"
Bà chủ nhận ra Trần Phàm, có chút bất ngờ.
"Cậu đến dò la gì thế?"
Trần Phàm mỉm cười: "Tôi muốn hỏi, nếu mua cả khu đất này thì giá bao nhiêu?"
Bà chủ ngẩn người, vô thức liếc nhìn chồng mình.
Nhưng người đàn ông kia chỉ nằm trên chiếc ghế sofa cũ kỹ hút thuốc, lười biếng không muốn dậy.
Bà chủ bất đắc dĩ, đành lầm bầm.
"Ý cậu là gì? Chẳng phải mấy hôm trước đã nói rồi sao?"
Trần Phàm cười.
"Tôi chỉ muốn hỏi lại thôi, nếu giá cả hai người đưa ra hợp lý, tôi muốn mua lại nơi này."
"Hả?"
Vừa nghe câu này, bà chủ ngây người như phỗng.