Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ông chủ có chút căng thẳng lau mồ hôi trên trán.
Xem ra thật sự rất lo lắng.
Hơn nữa Trần Phàm còn phát hiện khóe mắt người này có một vết bầm tím.
Ước chừng là bị người đòi nợ đánh, khó trách lại sốt sắng muốn gặp mình như vậy.
"Cái này... Tối qua tôi lại suy nghĩ kỹ càng, vẫn là Trần tiên sinh thành ý nhất, nên tôi vẫn nguyện ý giao dịch với Trần tiên sinh."
Nghe đối phương nói những lời không thật lòng này, Trần Phàm suýt chút nữa bật cười.
Vẻ mặt vẫn căng thẳng, thản nhiên nói: "Đã như vậy, Hoàng tiên sinh cũng nên cho thấy chút thành ý đi chứ."
"Nói thật, giá cả mấy ngày nay anh đưa ra căn bản không hợp lý, sự kiên nhẫn của tôi sắp bị anh làm hao mòn hết rồi."
"Vâng vâng vâng... Cái đó, tôi đã suy nghĩ kỹ lại rồi."
Người đàn ông ngập ngừng hai giây, dò xét nhìn về phía Trần Phàm.
"Ba trăm hai mươi vạn, đây đã là mức giá cuối cùng của tôi rồi."
"Chỉ cần Trần tiên sinh đồng ý, hôm nay chúng ta có thể ký hợp đồng."
Trần Phàm im lặng.
Thật lòng mà nói, mức giá này đã gần với kỳ vọng ban đầu của anh rồi.
Nhưng nhìn dáng vẻ của ông chủ trước mặt, Trần Phàm cảm thấy giá vẫn có thể giảm thêm.
Thế là Trần Phàm thản nhiên mở miệng.
"Ba trăm hai mươi vạn, như vậy mới giống thái độ làm ăn chứ."
Nghe thấy vậy, ông chủ Hoàng đối diện thở phào một hơi.
Không ngờ Trần Phàm lại nói tiếp, "Nhưng mà... giá này vẫn còn đắt."
Nghe câu này, ông chủ Hoàng lập tức nóng nảy, suýt chút nữa đã đứng bật dậy.
Trần Phàm giơ tay ngăn đối phương lại.
"Ông đừng vội, nghe tôi báo giá đã."
Vẻ mặt ông chủ Hoàng khó chịu ngồi xuống, ánh mắt nhìn Trần Phàm không mấy thiện cảm.
Gã ta đã nghĩ kỹ rồi, nếu Trần Phàm còn dám ép giá nữa, gã ta sẽ trở mặt bỏ đi.
Trần Phàm giả vờ suy nghĩ hai giây, rồi mới mở miệng.
"Thế này đi, tôi cũng không muốn vòng vo với ông nữa, tôi hơi sốt ruột rồi."
"Giá chót, 2,85 triệu."
"Cậu..."
Ông chủ Hoàng suýt chút nữa nổi giận, nhưng ngay giây sau, một câu nói nhẹ bẫng của Trần Phàm khiến gã ta sững người.
"Trả toàn bộ một lần."
"Chỉ cần anh đồng ý, chúng ta có thể ký hợp đồng ngay."
Ông chủ Hoàng nhìn Trần Phàm với vẻ mặt kỳ lạ.
"Cậu nói... trả toàn bộ một lần?"
Trần Phàm gật đầu, "Không sai."
Lần này, đến lượt ông chủ Hoàng xoắn xuýt.
Gã ta đang rất thiếu tiền, nếu Trần Phàm thực sự có thể trả toàn bộ một lần, thì đúng là giúp gã ta một việc lớn.
Chỉ là cái giá này...
"Trần tiên sinh, giá này có thể..."
Trần Phàm lắc đầu, “Đúng là cái giá này. Tôi cho anh ba phút để suy nghĩ."
"Nếu anh không đồng ý, vậy chúng ta không cần phải tiếp tục bàn nữa."
Nghe vậy, vẻ mặt ông chủ Hoàng trở nên hoảng hốt.
Sau đó, Trần Phàm không nói gì nữa, một mình ngồi trên ghế chậm rãi hút thuốc.
Còn ông chủ Hoàng đối diện thì đảo mắt liên tục, dường như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Cuối cùng, ba phút đã trôi qua.
Trần Phàm chậm rãi mở miệng, "Xem ra ý kiến của chúng ta không thống nhất được rồi..."
Nói xong liền định đứng dậy.
"Đợi một chút."
Ông chủ Hoàng đột nhiên lên tiếng, "Cậu thực sự muốn thanh toán toàn bộ?"
Trần Phàm gật đầu.
"Được. Tôi đồng ý. Nhưng tôi có một điều kiện."
Ông chủ Hoàng nhìn chằm chằm Trần Phàm, "Tôi muốn giao dịch bằng tiền mặt."
Trần Phàm liếc nhìn đối phương, gật đầu.
"Không thành vấn đề."
Ánh mắt gã ta lộ vẻ vui mừng, rồi có chút nóng vội hỏi.
"Vậy khi nào giao dịch?"
Trần Phàm nói: "Ngày mai đi. Cần một lượng tiền mặt lớn như vậy, tôi cần phải hẹn trước."
Ông chủ Hoàng cũng biết Trần Phàm nói thật, nên dù trong lòng nóng như lửa đốt, cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.
"Chín giờ rưỡi sáng mai, chúng ta đến khu vui chơi của anh, ký hợp đồng."
Trần Phàm nhắc nhở, "Tôi hy vọng ngày mai ông chủ Hoàng có thể chuẩn bị sẵn giấy tờ chứng minh quyền sở hữu."
"Không vấn đề, không vấn đề." Ông chủ Hoàng vỗ ngực bảo đảm.
Thế là hai người bắt tay nhau rồi chia tay, Trần Phàm bắt taxi đến thẳng văn phòng luật sư trong thành phố.
Vị luật sư Lương đã tiếp đón lần trước tiếp đón Trần Phàm, đồng thời đưa cho Trần Phàm xem bản hợp đồng giao dịch do chính tay anh ta soạn thảo.
Trần Phàm xem kỹ, thầm nghĩ quả nhiên việc chuyên môn phải do người chuyên nghiệp làm.
Bản hợp đồng này của đối phương gần như đã bịt kín mọi kẽ hở có thể xảy ra.
Có thể nói như vầy.
Nếu sau này lão Hoàng có ý định trở mặt hoặc gây sự, Trần Phàm có thể tống thẳng đối phương vào tù bằng bản hợp đồng này.
Ra khỏi văn phòng luật sư, Trần Phàm gọi điện thoại đến ngân hàng, hẹn ngày mai đến rút tiền.
Sáng hôm sau, Trần Phàm đến cổng trường.
Xe của luật sư Lương đã đậu sẵn ở đó.
Thấy Trần Phàm từ trong trường đi ra, luật sư Lương trợn tròn mắt.
Anh ta không ngờ rằng người thuê mình giao dịch mấy triệu tệ lại là một học sinh.
"Hôm nay làm phiền luật sư Lương rồi."
"Không phiền, không phiền."
Dù trong lòng kinh ngạc, luật sư Lương không hề lộ ra vẻ gì.
Dù sao thì người trẻ tuổi có thể tùy tay lấy ra mấy triệu tệ, chắc chắn không hề đơn giản.
Trên đường lái xe đến khu vui chơi, Trần Phàm thấy vợ chồng lão Hoàng đã nóng lòng chờ sẵn ở đó.
Hai bên gặp mặt không hề hàn huyên, đi thẳng vào văn phòng bên cạnh để chuẩn bị ký hợp đồng.
Thấy luật sư Lương lấy từ trong cặp ra một chiếc máy quay DV, ông chủ Hoàng ngẩn người.
"Trần tiên sinh, đây là ý gì?"
Trần Phàm cười: "Ông chủ Hoàng đừng hiểu lầm. Vị này là luật sư Lương, tôi mời anh ấy đến làm chứng."
"Anh ấy đến để chứng kiến giao dịch của chúng ta được thực hiện trên tiền đề hoàn toàn tự nguyện và công bằng của cả hai bên."
Vẻ mặt ông chủ Hoàng có chút lúng túng.
"Không cần thiết phải thế chứ?"
Trần Phàm xua tay.
"Cần thiết."
"Chúng ta đã ký kết hợp đồng chính thức, đương nhiên mọi thứ phải theo đúng thủ tục."
"Có luật sư làm chứng tại chỗ, có thể tránh cho hai bên chúng ta không ít phiền phức về sau."
Ông chủ Hoàng còn muốn nói gì đó, bà vợ bên cạnh khẽ kéo áo anh ta.
"Được rồi. Mau ký hợp đồng đi."
Luật sư Lương lấy hợp đồng từ trong cặp da, làm thành ba bản.
Lần này ông chủ Hoàng không chút do dự, giật lấy rồi nhanh chóng ký tên, điểm chỉ.
Trần Phàm cười, cũng viết tên, điểm chỉ.
Cuối cùng, bản hợp đồng lại nằm trong tay luật sư.
Luật sư Lương xem xét cẩn thận rồi mới lên tiếng.
"Hợp đồng có hiệu lực, giao dịch của hai vị có thể bắt đầu ngay bây giờ."
Ông chủ Hoàng vừa chìa tay ra.
"Tiền đâu?"
Trần Phàm trực tiếp lôi từ trên xe của luật sư Lương xuống một chiếc vali nặng trịch.
Mở khóa kéo ngay trước mặt đối phương.
Soạt một tiếng.
Từng bó tiền giấy cứ vậy lộ ra trước mặt hai vợ chồng lão Hoàng.
Vẻ mặt cả hai lập tức mừng rỡ, ánh mắt ánh lên vẻ tham lam.
"Hai trăm tám mươi lăm vạn. Ông chủ Hoàng, đếm đi, tốt nhất là đếm trước mặt, tránh xảy ra hiểu lầm không đáng có."
Ông chủ Hoàng cười hề hề.
"Trần tiên sinh nói đùa rồi, nếu tôi mà không tin Trần tiên sinh, thì đã chẳng giao dịch với cậu."
Miệng thì nói vậy, nhưng vẫn lén lút nháy mắt với bà vợ đứng bên cạnh.
Hai người nhanh chóng xông tới, bắt đầu kiểm đếm ngay tại chỗ.
Không có thời gian để kiểm tra từng tờ, cả hai chỉ rút bừa hơn chục tờ, xác nhận không có vấn đề gì.
Sau đó đối chiếu số tiền, cuối cùng xác định đúng là hai trăm tám mươi lăm vạn.
"Số lượng khớp rồi."
"Trần tiên sinh, cảm ơn."
Ông chủ Hoàng cười đến nỗi không khép miệng được, chủ động chìa tay ra.
"Nơi này, là của cậu rồi."