Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Năm 2003 là năm đầu tiên kỳ thi đại học được dời từ tháng 7 sang tháng 6. Kiếp trước, vào lúc thi đại học, mẹ Hứa đã vào thành phố làm công, vất vả mưu sinh. Mỗi đêm, bà đều nấu một bát đồ ăn khuya cho Hứa Đình Sinh đang thức ôn bài, nén lại nỗi đau, kiên cường một cách lặng lẽ cho đến khi kỳ thi kết thúc.
Lần này, Hứa Đình Sinh ở lại ký túc xá. Tối hôm trước, cậu đã gọi điện dặn bố mẹ không cần đến cổng trường chờ như phụ huynh các bạn khác, cũng không cần mang cơm đến.
Ngày 7 tháng 6, Hứa Đình Sinh dậy từ rất sớm. Lúc Hoàng Á Minh và Phó Thành đến cổng trường, cậu đã chờ sẵn ở đó.
Khi Hứa Đình Sinh lôi ra ba que kem, cả Hoàng Á Minh và Phó Thành đều có chút cạn lời. Sáng sớm tinh mơ đã ăn thứ này, lại còn ngay trước kỳ thi đại học, họ nói, Hứa Đình Sinh, cậu bệnh không nhẹ đâu nhỉ.
"Ai bảo các cậu ăn? Quên là lát nữa phải đo thân nhiệt à?"
"Thì sao chứ?"
"Không nghe thầy Chu nói à? Nếu thân nhiệt hơi cao, sẽ bị xếp vào phòng thi riêng... Hai giám thị cứ nhìn chằm chằm một mình cậu, các cậu nghĩ còn thi tốt được không?"
Hai người bừng tỉnh ngộ.
"Nhét kem vào túi đi, lát nữa tự đo nhiệt độ trước xem sao. Nếu hơi cao thì lén áp nhiệt kế vào que kem một lát."
...
Nhiều thí sinh cần đo như vậy, nhân viên y tế đương nhiên không thể trông chừng từng người một. Một lượt mấy chục chiếc nhiệt kế thủy ngân được phát ra, đo xong lại thu về kiểm tra từng cái. Ba người Hứa Đình Sinh đứng túm tụm lại với nhau.
"Tớ bình thường, các cậu thế nào?" Hứa Đình Sinh hỏi.
"Tớ cũng bình thường." Hoàng Á Minh nói.
Hai người đưa mắt nhìn về phía Phó Thành. Hứa Đình Sinh cũng không biết kiếp này Phó Thành có còn bị sốt nhẹ nữa không, cậu chuẩn bị kem que chủ yếu là để phòng hờ, lo trước khỏi họa.
"Hình như hơi cao một chút." Phó Thành nói.
Hoàng Á Minh và Hứa Đình Sinh vội vàng tiến lên vài bước, che Phó Thành ở giữa. Phó Thành nhét nhiệt kế vào túi áo có que kem.
...
"Sao rồi? Lứa học sinh này có ai bị sốt không?" Y tá trưởng hỏi.
"Không ạ, nhưng có một em hơi thấp một chút... Cái này tính sao ạ?" Cô y tá trẻ trả lời.
"Thấp lắm không?"
"Cũng ổn ạ."
"Vậy thì không sao."
Ba người thở phào nhẹ nhõm, cùng nhau đi về phía phòng thi. Hoàng Á Minh và Hứa Đình Sinh vừa đi vừa mắng Phó Thành ngốc, vừa rồi nếu không ngăn lại kịp, khéo cậu ta đã tự làm cho nhiệt độ của mình xuống dưới không độ mất.
Phòng thi của Hoàng Á Minh ở tầng hai, Hứa Đình Sinh và Phó Thành ở tầng ba. Ba người đến chỗ Hoàng Á Minh trước.
"Tớ vào trước nhé." Hoàng Á Minh nói.
Hứa Đình Sinh thấy cậu ta thực ra vẫn còn lời muốn nói nên lẳng lặng chờ.
Hoàng Á Minh do dự một chút rồi nói: "Lẽ ra đây là chuyện của hai cậu, hôm qua tớ nghĩ mãi không biết mở lời thế nào cho phải. Thôi thì tớ cứ nói, còn làm thế nào thì hai cậu tự quyết định..."
Hứa Đình Sinh và Phó Thành nhìn Hoàng Á Minh, người hiếm khi tỏ ra nghiêm túc như vậy.
Hoàng Á Minh nói: "Ý tớ là, ông trời đã sắp đặt cho hai cậu ngồi cùng nhau rồi, thì trong điều kiện an toàn, Đình Sinh 'chỉ bài' cho Phó Thành một chút, còn Phó Thành cũng đừng ngại, chép được tí nào hay tí đó... Cứ vậy đi, hai cậu thấy sao?"
Hoàng Á Minh có chút thấp thỏm chờ phản ứng của hai người. Dù sao cậu cũng thấy chuyện này chẳng ai nói thẳng ra được, có lẽ cũng không biết mở lời thế nào cho phải, nên cậu nghĩ chuyện này cứ để cậu, người ít liên quan nhất, nói ra là tốt nhất.
Hứa Đình Sinh và Phó Thành nhìn nhau, đồng loạt cười: "Đây không phải là chuyện thừa sao?"
Hoàng Á Minh ngẩn người rồi hiểu ra. Tình cảm là hai người họ đã bàn bạc xong từ sớm, chỉ sợ cậu, kẻ "vận rủi" bị tách khỏi tổ chức này, sẽ tủi thân nên mới không nói cho cậu biết.
"Được rồi, hóa ra vẫn là tớ nghĩ nhiều," Hoàng Á Minh nói, "Vậy tớ vào trước đây, cố lên."
Hứa Đình Sinh kéo cậu ta lại, nói: "Tớ cũng có chuyện muốn nói... Tối qua tớ có một giấc mơ, mơ thấy mình tô sai thứ tự đáp án trắc nghiệm. Cho nên, tớ muốn nói với hai cậu là, tô xong nhất định phải cẩn thận dò lại từng câu một, dù có tốn thêm chút thời gian."
Hứa Đình Sinh không dám nói người tô sai trong mơ là Hoàng Á Minh, nếu không mọi chuyện sẽ quá trùng hợp. Cậu nói là mình, dặn cả hai phải cẩn thận, nhưng mắt thì cứ nhìn chằm chằm vào Hoàng Á Minh.
"Nhất là cậu đấy, lúc nào cũng cẩu thả." Hứa Đình Sinh nói với Hoàng Á Minh.
Hoàng Á Minh gật đầu nghiêm túc: "Dù sao trắc nghiệm Văn cũng không nhiều, tớ sẽ dò lại mấy lần."
Sau hai chuyện tối qua, Hứa Đình Sinh cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm. Kỳ thi đại học này, cậu không chỉ đã thi một lần mà còn có hai lần kinh nghiệm coi thi. Theo cậu thấy, áp lực coi thi còn lớn hơn áp lực đi thi, bất kỳ sai sót nào cũng đều là trách nhiệm của giáo viên.
Hai vị giám thị bước vào phòng thi, một người là giáo viên của trường nhưng không dạy khối 12, người còn lại là giáo viên trường khác.
Tuyên đọc quy chế thi, kiểm tra thẻ dự thi, phát đề và giấy làm bài, sau đó kiểm tra lại tình hình điền thông tin trên phiếu trả lời, tất cả đều diễn ra trật tự, đúng quy trình.
...
Buổi sáng thi xong môn Ngữ văn, tâm trạng của đa số học sinh đều khá tốt. Đặc điểm của môn Ngữ văn là vậy, phần lớn mọi người đều cảm thấy mình làm được bài, nhưng để đạt điểm cao thì lại rất khó.
Trước kỳ thi, giáo viên các lớp đã dặn đi dặn lại rằng, trong quá trình thi đại học tuyệt đối không được so đáp án với bạn bè như những kỳ thi bình thường, vì như vậy rất dễ gây ra vấn đề tâm lý. Môn nào đó mà sai vài câu, tâm lý sụp đổ thì các môn sau sẽ không thể phát huy bình thường được.
Vì vậy, các thí sinh tụ tập thành từng nhóm, đều cố gắng nói những chủ đề ngoài lề, hoặc dứt khoát im lặng một mình.
Hứa Đình Sinh còn biết một chuyện nữa là, buổi chiều thi Toán xong cả trường sẽ khóc như mưa, thậm chí có những học sinh vừa lau nước mắt vừa giải đề ngay trong phòng thi. Đề Toán của kỳ thi đại học lần này sau đó được đánh giá là khó nhất trong mười năm.
Chuyện này Hứa Đình Sinh có chút không biết nên nhắc thế nào cho phải, nhất là khi Hoàng Á Minh và Phó Thành đều đặt niềm tin và hy vọng rất lớn vào môn Toán. Hứa Đình Sinh rất sợ họ gặp phải đề khó rồi ảnh hưởng đến phong độ.
Hứa Đình Sinh đang sầu muộn một lúc thì Hoàng Á Minh bước ra.
Hoàng Á Minh lao tới ôm chầm lấy Hứa Đình Sinh, gào lên: "Ân nhân ơi, ân nhân cứu mạng."
Hứa Đình Sinh nghe câu này là biết đã có chuyện gì xảy ra.
Hoàng Á Minh vẫn giống như kiếp trước, đã tô sai thứ tự đáp án trắc nghiệm môn Văn. May mà làm xong bài thi vẫn còn thừa vài phút, cậu ta đột nhiên nhớ lại lời Hứa Đình Sinh nói, bèn dò lại từng câu một...
"May quá đi mất, suýt nữa thì lật thuyền trong mương." Hoàng Á Minh nói.
Hứa Đình Sinh cũng đành phải phối hợp giả vờ phấn khích. Ba người đùa giỡn một lúc, Hứa Đình Sinh chuyển chủ đề sang môn Toán, nói với Hoàng Á Minh và Phó Thành: "Môn Văn dù sao cũng vậy thôi, tớ lại mong chiều nay đề Toán khó một chút."
"Tại sao?"
"Khó đến một mức độ nhất định thì điểm chuẩn sẽ không quá cao, tương đối mà nói thì khoảng cách điểm Toán của tớ cũng sẽ được rút ngắn lại. Hơn nữa, nếu thật sự như vậy, rất nhiều người học giỏi Toán có lẽ còn khó chấp nhận hơn cả đứa dốt Toán như tớ. Giống như hai cậu vậy, nếu câu đầu tiên đã không giải được, hai cậu nói xem còn bình tĩnh nổi không?... E là sẽ sụp đổ mất, đến cả những điểm vốn có thể lấy được cũng không lấy nổi. Cứ thế một đám giỏi Toán suy sụp, chẳng phải tớ lại được lợi sao?"
Hứa Đình Sinh đã nói quá nhiều rồi. Nếu không phải tình cảm giữa cậu và Hoàng Á Minh, Phó Thành thực sự sâu đậm, cậu tuyệt đối sẽ không mạo hiểm nói những lời này. Bây giờ lời đã nói đến mức này, có lĩnh hội được hay không là tùy vào họ.
Hoàng Á Minh và Phó Thành mỗi người kẹp một bên tay Hứa Đình Sinh kéo về phía nhà ăn, vừa đi vừa mắng: "Cậu đúng là đồ lòng dạ đen tối."
Hứa Đình Sinh cười hì hì, thầm nghĩ: "Ca chỉ có thể giúp các cậu đến đây thôi."
Ăn trưa xong, Hứa Đình Sinh về phòng ngủ một giấc. Buổi chiều thi Toán đối với cậu thực ra lại là môn không có áp lực nhất. Chuyện này cũng giống như kẻ ăn mày và địa chủ cùng nhau chạy nạn đói, kẻ ăn mày bao giờ cũng dễ chấp nhận và thích nghi hơn.
Thi xong môn Toán, cảnh tượng bên trong trường Trung học Lệ Bắc không khác gì kiếp trước.
Trên hành lang, trong vườn hoa, đâu đâu cũng có những thí sinh đang sụt sùi tại chỗ cùng các giáo viên, phụ huynh đang vội vàng an ủi.
"Cái miệng quạ đen nhà cậu!" Hoàng Á Minh và Phó Thành vừa đấm vừa đá Hứa Đình Sinh.
"Ha ha, hai cậu không suy sụp đấy chứ?" Hứa Đình Sinh nói.
"Dù sao thì điểm nào lấy được đã lấy rồi, còn lại thì kệ nó thôi."