Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Vu Phong, cậu đi nhanh lên chút đi, bố của Trần Quốc Đạt còn đang đợi ở đằng kia kìa."

Lưu Nãi Cường đi phía trước, thấy Chu Vu Phong cứ lững thững đi tụt lại phía sau một khoảng xa, liền nhíu mày thúc giục một câu.

"Không gấp."

Chu Vu Phong nhạt giọng đáp, từ túi quần móc ra bao thuốc, rút một điếu rồi châm lửa hút.

"Không phải chứ, cậu lề mề cái gì vậy, sớm đem hoa quả kéo qua đó không phải là xong chuyện rồi sao."

Lưu Nãi Cường nhíu mày nói, quay người đi về phía Chu Vu Phong, lại đưa tay ra đòi bao thuốc trong tay hắn: "Cho tôi một điếu."

"Cho cậu cả đấy."

Chu Vu Phong đưa cả bao thuốc cho gã. Nhận lấy bao thuốc, Lưu Nãi Cường trong lòng vui mừng, mở ra xem thì thấy chỉ còn đúng một điếu.

"Mẹ kiếp, có mỗi một điếu à."

Lẩm bẩm một câu, Lưu Nãi Cường ngậm điếu thuốc, ghé sát vào đầu thuốc của Chu Vu Phong để mồi lửa cho mình.

Hai người vừa hút vừa đi, bước chân của Chu Vu Phong rất chậm, Lưu Nãi Cường cũng lững thững đi theo sau.

"Này Vu Phong, chuyện này không phải rất gấp sao? Sao tự nhiên cậu lại đi chậm thế?"

Sau khi rít một hơi thuốc sâu, Lưu Nãi Cường nhìn Chu Vu Phong, nghi hoặc hỏi.

"Cứ đến trước lúc công nhân nhà máy thép tan làm buổi trưa là được, phát hoa quả tập trung một thể cho tiện."

Chu Vu Phong tùy miệng giải thích một câu.

Lưu Nãi Cường nửa hiểu nửa không gật đầu, cũng không hỏi thêm nữa, cứ thế chậm rãi bước đi. Trong lòng gã vẫn thấy kỳ quái, cảm giác nguyên nhân chắc chắn không giống như hắn nói.

Đem hoa quả kéo qua đó trước, rồi ngồi đợi ở nhà ăn không phải cũng thế sao? Có nhất thiết phải đi chậm rì rì như thế này để lãng phí thời gian không?

Nhìn thoáng qua góc nghiêng lạnh tuấn của Chu Vu Phong, trong lòng Lưu Nãi Cường lại dâng lên một cảm giác lạ lẫm. Gã luôn thấy người đàn ông bên cạnh mình rất xa lạ, dường như đây chẳng phải là Chu Vu Phong mà gã từng biết?

Trong lúc đó hai người còn mua thêm hai cây kem que, đến lúc đi tới chỗ Trần Minh Viễn thì đã mất hơn nửa tiếng đồng hồ.

Nhưng Trần Minh Viễn không biết tình hình bên kia nên không nói gì nhiều, thấy Chu Vu Phong và Lưu Nãi Cường đẩy hai chiếc xe ba gác rời đi, ông cũng tự mình đi lên lầu.

Khi đẩy xe đến nhà ăn nhà máy thép Lâm Thủy thì đã quá 12 giờ trưa. Trần Quốc Đạt đang canh chừng ở đó, đôi mày nhíu chặt. Những công nhân viên đi ngang qua chào hỏi vài câu rồi liền đi thẳng vào trong nhà ăn.

"Ơ? Lão Trần, hoa quả này là do anh phát à?"

"Không phải không phải, tôi chỉ giúp hai người nông dân trông hộ một chút thôi."

"Lão Trần, sao anh lại ở đây, phúc lợi này giờ đã lĩnh được chưa?"

"Tôi trông hộ người ta thôi, giờ vẫn chưa lĩnh được."

"Được rồi, thế tôi vào ăn cơm trước, lát ra lĩnh sau."

...

"Trần ca!"

Từ xa Chu Vu Phong đã hô lớn một tiếng, tăng tốc bước chân, đẩy xe ba gác chạy đến bên cạnh Trần Quốc Đạt.

"Cậu đi đâu thế hả? Sao mất bao nhiêu thời gian mới đẩy xe tới đây?"

Trần Quốc Đạt gầm nhẹ một tiếng, lớp mỡ trên mặt rung rinh, thậm chí gân xanh nơi cổ cũng nổi lên cuồn cuộn.

"Mẹ nó, em bị đau bụng, chắc là do hôm qua uống nhiều nước lạnh quá."

Vừa nói, Chu Vu Phong vừa ôm lấy bụng.

"Được rồi, mau qua phát hoa quả đi, tôi phải vào trong ngay, không thể cứ đứng mãi ở đây được, tôi phải tránh hiềm nghi."

Trần Quốc Đạt xua tay nói.

"Ối giồi ôi!"

Đột nhiên, Chu Vu Phong kinh hô một tiếng, một tay đè chặt vai Lưu Nãi Cường, hét lên:

"Hai người có ai mang giấy không, em nhịn không nổi nữa rồi!"

"Hả?"

Lưu Nãi Cường và Trần Quốc Đạt đồng thời ngơ ngác nhìn Chu Vu Phong.

"Mẹ nó lại tới rồi, nãy giờ cứ ráng nhịn, giờ thì thật sự nhịn không nổi nữa." Chu Vu Phong biểu tình thống khổ kêu gào.

"Cậu sớm không đau bụng, muộn không đau bụng, sao cứ nhắm đúng lúc này mà đau hả!"

Trần Quốc Đạt oán hận trách móc.

"Em cũng không ngờ mà, nó đột ngột ập tới. Nhưng may mà có Cường ca ở đây, việc phát hoa quả cũng không khó, nhanh nhanh nhanh! Trần ca, em nhịn hết nổi rồi!"

Chu Vu Phong ôm bụng vội vàng nói, biểu cảm trên mặt đã vặn vẹo, giống như có thể "xả" ra bất cứ lúc nào.

"Được rồi được rồi, mẹ kiếp. Lưu Nãi Cường, lát nữa cậu phát hoa quả thì phải chậm một chút, đăng ký một người phát một suất, đừng để phát nhầm."

Trần Quốc Đạt có chút chán ghét dặn dò một câu, rồi đưa tay chỉ về phía tòa nhà văn phòng ở phía đông.

"Tầng hai bên kia, phòng thứ ba bên tay phải là văn phòng của tôi, cậu vào đó lấy mấy tờ báo, nhà vệ sinh ở ngay tầng một."

"Được rồi!"

Chu Vu Phong quẳng lại một câu rồi vắt chân lên cổ mà chạy.

Hắn chạy về phía khu văn phòng phía đông, nơi đó hắn rất quen thuộc, trước đây khi phụ mẫu còn sống, hắn đã đến rất nhiều lần.

Tất cả mọi chuyện, từ việc "tốt bụng" gọi theo Lưu Nãi Cường, đến cơn đau bụng bất thình lình để kéo dài thời gian phát hoa quả vào đúng lúc tan làm buổi trưa.

Nhìn qua thì toàn là những chuyện đơn giản, nhưng tư duy chặt chẽ, tính toán từng bước như vậy là điều mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi.

Gọi theo Lưu Nãi Cường là đã liên tưởng đến việc để gã một mình phát hoa quả, như vậy thời gian phát sẽ bị kéo dài ra.

Còn việc kéo dài thời gian đến buổi trưa là để tận dụng thời điểm mà tất cả mọi người đều sẽ đổ xô đến nhà ăn.

Cách làm xem chừng đơn giản, nhưng điều đáng sợ nhất chính là mọi chuyện đều diễn ra tự nhiên như thế, không một chút gượng ép.

Để những dự đoán này trở nên hợp lý đến mức này là một việc khó khăn không tưởng, và đó chính là sự đáng sợ của Chu Vu Phong.

Một số người thành công không phải do ngẫu nhiên, mà là vì họ sở hữu mọi tố chất cần thiết để thành công.

Rảo bước về phía tòa nhà văn phòng, bước lên bậc thềm, ngay khi Chu Vu Phong chuẩn bị bước vào trong thì hắn khựng lại.

Hồ Hán ra ngoài ăn cơm rồi!

Chu Vu Phong kéo thấp vành mũ cỏ xuống, tảng đá treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.

Cái đầu hói kiểu "Trung Hải", phần đỉnh đầu trọc lóc phản chiếu ánh mặt trời loang loáng.

Bên cạnh Hồ Hán còn có một người phụ nữ, lão ghé sát vào người cô ta nói chuyện, để lộ ra hàm răng vàng khè.

Thoang thoảng, Chu Vu Phong dường như nghe thấy tên của mẹ mình!

Trong chớp mắt, Chu Vu Phong liên tưởng đến rất nhiều thứ, lão già này định đưa người đàn bà này lên thay vào chức vụ cũ của mẹ mình sao!

Chu Vu Phong ép thấp vành mũ, khi đi ngang qua, hắn dùng sức đâm sầm vào người Hồ Hán. Cú va chạm này không sao cả, hắn tự tin mình có thể hóa giải được sự cố va chạm ngoài ý muốn này, cho nên, hắn chính là muốn đâm chết con lão súc sinh này.

"Ái chà!"

Hồ Hán liên tục lùi lại mấy bước, ngã bệt xuống đất, ôm lấy ngực, khuôn mặt tròn xoe đỏ bừng lên.

Sức lực của Chu Vu Phong rất lớn, hơn nữa cú va chạm này hắn đã dùng toàn lực!

Thấy vậy, người phụ nữ lập tức ngồi xổm xuống bên cạnh Hồ Hán, đỡ lấy lão từ phía sau.

"Mù à? Nông dân ở đâu ra mà dám chạy loạn vào đây thế này!" Người phụ nữ gào lên bằng giọng sắc lẹm.

"Cái thứ gì thế này, mày là ai? Sao lại vào được trong xưởng?"

Hồ Hán cũng giận dữ gầm lên, được người phụ nữ đỡ lấy, chậm chạp đứng dậy.

Chu Vu Phong khom lưng xuống, dáng vẻ trông cực kỳ hèn mọn, lại đưa tay chỉ về phía Lưu Nãi Cường.

Kết hợp với bộ quần áo đang mặc trên người, thân phận của Chu Vu Phong rất dễ nhận diện, là người vào xưởng để phát phúc lợi giải nhiệt.

--------------------