Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Cái thằng nhóc này, cũng láu cá thật đấy, khá lắm."
Khang Tiến Trung cười nói một câu, vỗ vỗ vai Chu Vu Phong rồi chuyển sang chuyện khác.
"Vu Phong, có dự định gì chưa? Đến thành phố Chiết Hải định làm gì?"
Không có quá nhiều lời khen ngợi dành cho Chu Vu Phong, chỉ nhạt nhòa buông một câu "khá lắm", đây chính là bản lĩnh của một người lãnh đạo doanh nghiệp, không đến mức mất bình tĩnh trước mặt một người trẻ tuổi, dù cho cậu ta vừa làm được một việc rất phi thường.
"Vẫn chưa có dự định gì, cái gì kiếm ra tiền thì làm cái đó thôi ạ." Chu Vu Phong xòe tay cười cười.
"Thế cũng tốt, chuyện gì cũng cứ xem xét qua một chút, rồi sẽ tìm được lối đi phù hợp với mình. Nếu gặp khó khăn gì, Vu Phong, cậu cứ gọi điện cho tôi."
Nói đoạn, Khang Tiến Trung từ túi áo trong lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu lục, viết một dãy số lên đó rồi đưa cho Chu Vu Phong.
"Vâng, vậy hy vọng lúc đó Khang ca đừng chê tôi phiền phức."
Sau khi hàn huyên thêm vài câu đơn giản, Khang Tiến Trung cũng rời đi. Chu Vu Phong lấy ra chiếc túi vải đeo chéo, bỏ số tiền đó vào trong, rồi lại bê chiếc ti vi màu đi về phía chỗ Chu Vu Nguyệt.
Chiếc ti vi màu này là của hồi môn mà Tưởng Tiểu Đóa mang theo khi gả cho anh, cũng là thứ đáng giá nhất trong nhà.
......
Bốn mươi phút sau.
Chu Vu Phong thở hồng hộc về đến nhà, đặt ti vi lên tủ xong liền ngồi bệt xuống ghế dài.
"Vu Chính, mau, đi rót cho anh chén nước."
Chu Vu Chính nhìn ti vi cười ngây ngô một hồi mới chui đầu vào bếp, nhanh chóng bưng một cái ca sắt đi ra.
Uống ực vài ngụm nước lớn, anh ném chiếc túi đeo chéo lên bàn nhỏ.
"Cái gì đây ạ?"
Chu Vu Nguyệt nhấc chiếc túi căng phồng lên hỏi.
"tiền bồi thường xuống rồi, tổng cộng 3980 tệ, em với Vu Na đếm thử xem, anh vẫn chưa đếm đâu."
Chu Vu Phong thản nhiên nói.
"Vâng."
Chu Vu Na cũng ngồi xuống ghế nhỏ, khẽ gật đầu rồi cùng Vu Nguyệt tử tế đếm lại.
Đếm xong, cô lại cẩn thận sắp xếp tiền ngay ngắn, đặt lên cạnh bàn nhỏ phía gần Chu Vu Phong.
"Anh, đúng rồi, 3980 tệ."
Chu Vu Na thấp giọng nói một câu.
"Ừm, đúng là được. Còn một việc nữa, chính là việc anh đã nói với các em trước đó, ngày mai anh sẽ lên đường đi thành phố Chiết Hải."
Chu Vu Phong ngồi thẳng người, biểu tình nghiêm túc nói.
"Vâng."
Ba chị em Chu Vu Na khẽ gật đầu, chuyện này bốn anh em đã định xong từ sớm, Chu Vu Phong qua đây cũng là để chào tạm biệt.
"Vậy số tiền này, anh lấy 500 tệ là đủ rồi, chỗ còn lại Vu Na em giữ cho kỹ."
"Anh, 500 có đủ không? Chiết Hải không phải là thành phố lớn sao? Nghe nói ở đó ăn ở đều quý, anh không mang thêm ít tiền sao?"
"Đủ rồi, đến đó là để kiếm tiền chứ không phải để tiêu tiền."
Chu Vu Phong nhìn Chu Vu Na, hai anh em đều bật cười, đây cũng là lần đầu tiên hai người nhường nhịn nhau chuyện tiền bạc.
Ăn xong cơm tối, Chu Vu Phong quay trở lại khu tập thể. Lúc về đến nơi trời vừa sập tối, đang lúc mát mẻ, Chu Vu Phong bê một chiếc ghế nhỏ ngồi ngoài hành lang, nghe bà Vương kể đủ thứ tin hành lang.
Trước đây, bà Vương lúc nào cũng nhắc đến vợ chồng Chu Vu Phong và Tưởng Tiểu Đóa vài câu, nhưng hiện tại Chu Vu Phong đang ở đây, bà tự nhiên không nhắc lại cảnh tượng lúc họ ly hôn nữa.
Lại qua một khoảng thời gian dài, người ở hành lang chỉ còn lại lưa thưa vài người, Chu Vu Phong vẫn ngồi đó. Lưu Nãi Cường liếc mắt thấy anh ở kia liền chạy tới.
"Ngày mai đi thật à?"
"Ừm."
"Hôm nay tôi có hỏi bạn tôi một chút về tình hình thành phố Chiết Hải, giờ đang thắt chặt quản lý, làm gì cũng không kiếm được tiền đâu, đến đó làm gì chứ?"
Lưu Nãi Cường ngồi xổm bên cạnh Chu Vu Phong, mặt mày ủ rũ nói.
"Đậu Tử gầy quá, nên tăng cường dinh dưỡng cho nó, sao không mua ít thịt lợn cho nó ăn?"
Đậu Tử trong miệng Chu Vu Phong chính là con trai của Lưu Nãi Cường, kém Chu Vu Chính mấy tuổi.
"Thịt lợn đắt thế, sao mà ăn nổi?"
"Hì hì..."
Chu Vu Phong lắc đầu cười cười, thấp giọng nói: "Đúng thế, nhưng con trai của Trần Quốc Đạt thì bữa nào cũng có thịt."
"Sao mà so với người ta được."
Lưu Nãi Cường liếc xéo Chu Vu Phong một cái, bĩu môi nói.
Nói đến đây, Chu Vu Phong cũng không ngờ muốn nói thêm gì nữa, xách ghế đứng dậy, đẩy cửa đi vào phòng.
"Ngủ đây!" Chu Vu Phong nhạt nhòa buông một câu.
"Còn thuốc lá không?"
Chu Vu Phong cũng không trả lời hắn, sau khi chốt cửa trong liền đi vào buồng trong.
Đêm, tĩnh lặng không tiếng động, tối nay Chu Vu Phong ngủ rất sớm.
......
Khi trời vừa hửng sáng, trước cả khi con gà nhà bà Vương cất tiếng gáy, Chu Vu Phong đã dậy từ sớm.
Mang theo vài bộ quần áo thay giặt, bỏ 500 tệ vào túi áo trong, lại cầm theo tấm ảnh màu của Tưởng Tiểu Đóa rồi bước ra khỏi nhà. Anh ngoái đầu nhìn khu bếp chung một cái rồi vội vã đi xuống lầu.
Lúc đi ngang qua phòng Lưu Nãi Cường, Chu Vu Phong dừng bước, bên ngoài vẫn còn nghe thấy tiếng ngáy của hắn. Anh lắc đầu cười cười rồi nhanh chóng rời đi để kịp chuyến xe khách đầu tiên.
Loại người như Lưu Nãi Cường thì cũng chỉ đến thế thôi, ít nhất Chu Vu Phong sẽ không cho hắn thêm cơ hội nào nữa.
Vừa ra khỏi sân đã thấy một chiếc xe máy màu đỏ đỗ ở đó, người lái đang ngáp ngắn ngáp dài, dụi đôi mắt còn ngái ngủ.
"Đi gì mà sớm thế, nếu là chiều mới đi thì trưa nay tôi còn định mời cậu ra tiệm nhà nước đánh một bữa ra trò rồi."
Trần Quốc Đạt phàn nàn một câu.
"Xuất phát sớm chút, đến thành phố Chiết Hải cũng vừa vặn là buổi chiều, dễ tìm chỗ ở."
Chu Vu Phong cười cười, nhảy lên xe máy.
Vặn tay ga, Trần Quốc Đạt chở anh hướng về phía bến xe.
"Chậc, thật đáng tiếc, còn định cùng cậu làm vụ buôn hoa quảkhông ngờ cái thằng nhóc cậu lại đi Chiết Hải."
Trần Quốc Đạt bĩu môi nói một câu.
"Khó lắm, khuyên anh cũng đừng làm." Chu Vu Phong lắc đầu, lại nói: "Ngành vận tải bây giờ quá lạc hậu, mà chu kỳ của hoa quả lại ngắn, nên hiện tại không thể làm ăn buôn sỉ hoa quả được, cứ hảo hảo tranh cử chức trưởng phân xưởng của anh đi."
"Hì hì, cái thằng nhóc cậu nói năng đúng là bài bản thật đấy. Có điều chức trưởng phân xưởng bốn của tôi chắc là tám chín phần mười rồi."
Trần Quốc Đạt học theo giọng điệu của Chu Vu Phong, nói xong liền nhe răng cười khan vài tiếng.
Chu Vu Phong lắc đầu cười cười, đến đoạn đường rẽ, anh ôm lấy eo Trần Quốc Đạt, rồi lại "vô tình" thò tay vào túi áo hắn, thuận tay lấy luôn bao thuốc và hộp diêm ra.
Bỏ tọt vào túi mình!
Hai mươi phút đi xe, Chu Vu Phong đã đến bến xe từ sớm, nhanh hơn ngồi máy cày rất nhiều. Đợi đủ người xe mới chạy, Chu Vu Phong chiếm một vị trí xong liền xuống xe đứng tán gẫu với Trần Quốc Đạt.
Sợ hắn sờ túi tìm thuốc, anh liền lấy ra nửa bao thuốc của mình, rút một điếu đưa cho hắn rồi giúp hắn châm lửa.
"Thuốc này của cậu không ổn đâu, hút của tôi đi, người ta tặng bố tôi đấy."
"Đừng đừng đừng! Như nhau cả thôi, cứ thế này đi!"
Lại tán gẫu thêm vài phút, tài xế xuống xe hô một tiếng: "Mấy người đằng kia mau lên xe, sắp chạy rồi."
Chu Vu Phong vỗ vai Trần Quốc Đạt rồi chạy lên xe khách.
Khi đi ngang qua chỗ Trần Quốc Đạt, Chu Vu Phong vẫy vẫy tay trước cửa sổ xe, sau đó chiếc xe khách càng chạy càng nhanh, ngày một gần thành phố Chiết Hải hơn.
......
Trên một con đường làng, một chiếc xe máy màu đỏ đi rất chậm, một Bàn Tử trên xe đang cúi đầu, nhìn dáo dác xuống mặt đất, lẩm bẩm:
"Mẹ kiếp, thuốc lá của lão tử đâu rồi?"
--------------------