Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mẫu quần ống loe dành cho nam giới chỉ có duy nhất một kiểu, đó là loại ống loe cực đại rất khoa trương, so với đồ nữ thì tốc độ đẩy hàng chậm hơn nhiều.

Cầm lên xem xét vài lần, Chu Vu Phong đặt chiếc quần xuống, trầm giọng hỏi: "Vẫn để cho tôi giá sỉ theo mức 100 chiếc chứ?"

"Khẳng định rồi, cứ yên tâm đi."

A Hương cười nói một câu, lại lấy cho Chu Vu Phong một đôi xăng đan da và chiếc áo ngắn tay màu sẫm, đặt trước mặt anh.

Cuối cùng, bộ ba món này của Chu Vu Phong tiêu tốn tổng cộng 60 tệ, nhưng riêng chiếc quần ống loe nam này đã chiếm tới 50 tệ, đây còn là lấy theo giá sỉ 100 chiếc, đắt hơn đồ nữ tận 5 tệ.

Cùng Từ Quốc Đào chen chúc ra khỏi thương xá, Chu Vu Phong thở phào một hơi dài, ngay sau đó lại ngáp một cái, trong phút chốc cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Đã đến giữa trưa, ánh nắng gay gắt chiếu xuống người Chu Vu Phong, khiến anh thậm chí có cảm giác hoa mắt chóng mặt, miệng khô lưỡi đắng.

Xách túi đồ trong tay, nghĩ đến việc mang đống này ra ga tàu hỏa, Chu Vu Phong có chút sầu não. Toàn thân chỉ còn hơn 50 tệ, đừng nói là bắt taxi, ngay cả đi xe buýt cũng thấy xót tiền.

Hơn nữa, vé xe lượt về cũng phải mất xấp xỉ 10 tệ.

"Vu Phong, giờ cậu còn việc gì khác không?"

Từ Quốc Đào đột nhiên thong thả nói một câu, mỉm cười nhìn Chu Vu Phong.

"Dạ, Từ ca, còn chuyện gì nữa không ạ?" Chu Vu Phong nhíu mày hỏi, tuy giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nhưng trông có vẻ hơi nôn nóng.

"Mời cậu ăn bữa cơm nhé."

Từ Quốc Đào vừa nói vừa giơ tay vỗ vỗ vai Chu Vu Phong: "Hôm nay thật sự cảm ơn cậu, giúp tôi tiết kiệm được hơn hai mươi tệ đấy."

"Được, Từ ca, đi thôi, ăn ở đâu ạ?"

Chu Vu Phong tức khắc thay đổi sắc mặt, nở nụ cười tươi rói, đưa tay khoác vai Từ Quốc Đào, cùng hướng về phía sạp hàng nhỏ phía trước mà đi.

...

Thành phố Chiết Hải.

Tại nhà ăn của cục thuế.

Thẩm Tự Nhiễm vừa bước vào nhà ăn thì nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

"Tự Nhiễm!"

Chu Quân hô lên một tiếng, cười hớn hở chạy tới.

"Sao hôm qua không thấy cậu, xin nghỉ à?"

"Không có." Thẩm Tự Nhiễm khẽ lắc đầu, "Đi khảo sát nghiên cứu rồi."

"Vậy à, mình cứ tưởng cậu xin nghỉ cơ."

Chu Quân cười nhẹ, cùng Thẩm Tự Nhiễm lấy cơm xong liền ngồi xuống một chiếc bàn trống.

"ngày kia buổi trưa lớp mình họp lớp, cậu đừng có quên đấy nhé." Thẩm Tự Nhiễm cười nói một câu rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

"Được."

Chu Quân gật đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tự Nhiễm, trong phút chốc có chút mê mẩn, chỉ một động tác vén tóc đơn giản của cô cũng khiến tim hắn đập nhanh hơn vài nhịp.

"Ơ? Sao cậu không ăn đi?" Thẩm Tự Nhiễm hơi thắc mắc ngẩng đầu nhìn Chu Quân.

"Ồ, á!"

Chu Quân giật mình thốt lên, đôi đũa cũng rơi xuống đất. Hắn lúng túng cúi người nhặt lên rồi cười nói: "Mình đi rửa chút."

Rất nhanh đã rửa xong, Chu Quân ngồi xuống ghế, chậm rãi nói: "Vừa nãy mải nghĩ chuyện công việc nên hơi lơ đãng chút."

"Hửm?" Thẩm Tự Nhiễm càng thêm nghi hoặc nhìn hắn, hỏi: "Ban ngành của các cậu bận lắm sao? Bên tớ dạo này khá rảnh."

"Ồ, hì hì." Chu Quân cười có chút ngượng ngùng, lại nói: "Cũng... cũng không bận, chỉ là muốn làm tốt hơn một chút thôi."

"Chu Quân, cậu thật sự cầu tiến đấy."

Thẩm Tự Nhiễm cười nói bâng quơ một câu.

Nhưng Chu Quân nghe thấy lời này, trong lòng như được rót mật, nụ cười trên mặt không thể kìm nén, cảm xúc thậm chí còn có chút hưng phấn.

"Đúng rồi, Tự Nhiễm, ở chỗ tớ trọ, tớ còn gặp cả Chu Vu Phong đấy."

"Chu Vu Phong! Gặp ở đâu? Sao hắn vẫn còn ở Chiết Hải?"

Nghe thấy tên Chu Vu Phong, Thẩm Tự Nhiễm lập tức kích động hẳn lên, kéo ghế sát về phía Chu Quân, hỏi dồn dập đủ điều.

"Ngay trong thôn thôi, hơn nữa... hắn còn hỏi tớ về Sử Giang nữa."

"Sử Giang! Chu Vu Phong hắn hỏi Sử Giang làm cái gì, người ta là tài xế taxi, hắn tính là cái thứ gì chứ! Cậu nói với hắn thế nào?"

Thẩm Tự Nhiễm nhíu mày mắng vài câu, nắm chặt tay đấm nhẹ vào đùi Chu Quân một cái.

Hơi thở của Chu Quân hơi dồn dập, Thẩm Tự Nhiễm ghé sát hắn quá, chưa bao giờ gần như thế này, thậm chí hắn còn cảm nhận được hơi thở của cô.

Cố sức nuốt nước bọt một cái, Chu Quân mới chậm rãi kể lại:

"Hắn hỏi hôm ở chợ đêm, người đàn ông đi cạnh Tưởng Tiểu Đóa là ai, rồi tớ nói thật thôi, người ta tên Sử Giang, làm nghề lái taxi."

"Sau đó thì sao? Chu Vu Phong lại nói gì?" Thẩm Tự Nhiễm lay lay cánh tay Chu Quân, vội vàng hỏi.

"Sau đó hắn không ho he gì nữa, Sử Giang người ta lái taxi, một tháng kiếm được bằng chúng ta làm cả năm, hắn chắc chắn là tự ti rồi."

Chu Quân nói tiếp, nhìn sâu vào đôi gò má nhỏ nhắn của Thẩm Tự Nhiễm.

"Hừ, hắn có thể không tự ti sao, Chu Vu Phong hắn là cái thá gì chứ." Thẩm Tự Nhiễm lạnh lùng cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn Chu Quân hỏi tiếp: "Thế giờ Chu Vu Phong đang ở đâu? Làm cái gì?"

"Tối qua không thấy hắn... tớ đoán chắc là về thành phố Lâm Thủy rồi. Tự Nhiễm cậu nghĩ xem, hắn còn mặt mũi nào mà ở lại đây nữa, Tưởng Tiểu Đóa được người có điều kiện tốt như thế theo đuổi, hắn lấy tư cách gì mà xuất hiện trước mặt cô ấy chứ."

"Đúng thế!"

Thẩm Tự Nhiễm gật đầu, nghe tin Chu Vu Phong đã biến mất, tâm trạng cô thoải mái hơn nhiều, mỉm cười rồi tiếp tục ăn cơm.

...

Thành phố Quảng Hải!

"Vu Phong, hay là đổi cho cậu đạp một lát đi, tôi cầm quần áo cho."

Từ Quốc Đào từ từ dừng xe đạp lại, quay đầu nhìn Chu Vu Phong, lúc này ông đã mồ hôi nhễ nhại.

"Vâng, vất vả cho Từ ca quá."

Chu Vu Phong đưa túi đồ cho Từ Quốc Đào, leo lên chiếc xe đạp Phượng Hoàng, hướng về phía ga tàu hỏa mà đạp đi.

Đoạn đường toàn là dốc cao, Chu Vu Phong đạp theo hình chữ "S", sau hơn bốn mươi phút cuối cùng cũng tới được ga tàu.

Dừng xe xong, hai người cũng đến lúc phải chia tay.

"Từ ca, khi nào có thời gian qua Chiết Hải, lúc đó em sẽ hảo hảo tiếp đãi anh."

Chu Vu Phong cười nói.

"Được, Vu Phong, nhà tôi ở đâu cậu cũng biết rồi, sau này có tới Quảng Hải nhập hàng thì cứ qua tìm tôi."

Từ Quốc Đào thong thả nói, trên mặt luôn nở nụ cười, dường như chẳng bao giờ biết giận là gì.

"Vâng."

Chu Vu Phong trọng trọng gật đầu một cái, sau đó sải bước đi vào trong ga tàu.

Tay xách nách mang đống quần áo lớn, Chu Vu Phong không dám nán lại lâu, mua vé xong liền vào phòng chờ xếp hàng.

Nửa tiếng sau, đoàn tàu mới hú còi chạy đến, tiếng còi vang dội khiến Chu Vu Phong đang mệt mỏi bỗng tỉnh táo hơn nhiều.

Xếp hàng lên xe, Chu Vu Phong nhanh chóng tìm thấy chỗ ngồi của mình, ôm đống quần áo vừa nhập vào lòng, rồi gục đầu lên đó ngủ thiếp đi.

Đến lúc này, Chu Vu Phong mới thực sự có thể nghỉ ngơi một chút.

Đoàn tàu chậm rãi chuyển bánh, trong toa xe luôn ồn ào náo nhiệt, bình thường trong tình cảnh này Chu Vu Phong chắc chắn không ngủ nổi, nhưng lúc này, tiếng ngáy của anh đã bắt đầu vang lên đều đều.

(Đúng là truyện lập nghiệp phải đọc mấy bộ thập niên cận đại mới chuẩn, khó khăn vất vả, mồ hôi nước mắt, đọc cuốn đấy chứ.)

--------------------