Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Uổng công ta còn cho rằng hắn hành sự cẩn trọng, mới giao chức gia chủ cho hắn, không ngờ hắn lại hành xử bốc đồng như vậy, Lý gia một môn hai vị Khí Huyết, vị tân gia chủ kia của Lý gia lại là kẻ có thù tất báo, nếu để hắn biết được chuyện này, Giang gia ta e là sắp sửa gặp đại họa."
Giang nhị gia nhìn thấy Giang lão gia tử nổi giận đùng đùng, trong mắt hiện lên một tia vui sướng.
Vội vàng nói: "Phụ thân bớt giận."
Giang lão gia tử hơi dịu đi cơn giận trong lòng.
Hỏi: "Đám dư nghiệt Tô gia kia đang ở đâu?"
"Vừa nãy đã được đại ca an bài trong dãy sương phòng phía đông, phụ thân, hài nhi bây giờ liền dẫn người đi bắt đám dư nghiệt Tô gia kia lại."
Giang nhị gia xin lệnh nói.
"Không được."
Giang lão gia tử vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Lắc đầu nói: "Đám dư nghiệt Tô gia này, ai cũng có thể động thủ, duy chỉ có Giang gia ta thì không được."
"Đây là vì sao?"
Giang nhị gia không hiểu hỏi.
Nhìn thằng con thứ có phần chậm chạp này, trong lòng Giang lão gia tử không khỏi có chút thất vọng.
"Đừng hỏi nhiều nữa, bây giờ ngươi lập tức đích thân đi đến Thanh Phong Cốc một chuyến, đem tin tức về đám dư nghiệt Tô gia này báo cho Lý gia."
Thấy ánh mắt không thể chối từ của Giang lão gia tử, Giang nhị gia chỉ đành gật đầu.
"Hài nhi đi ngay."
Nói xong, xoay người rời đi.
"Chuyện này qua đi, mọi sự vụ lớn nhỏ trong tộc, đều do ngươi xử lý."
Sau lưng, giọng nói nhàn nhạt của Giang lão gia tử vọng lại.
Tiếng hít thở của Giang nhị gia chợt tăng tốc, khóe miệng không kìm được nhếch lên.
......
"Trưởng lão, vừa rồi người bên Kỳ Sơn trấn Giang gia đưa tin đến, nói dư nghiệt Tô gia đang tá túc tại nhà bọn họ, chuẩn bị ngày mai cải trang thành hộ vệ thương đội của Giang gia để tẩu thoát."
Vừa mới xuất quan, hai mặt thanh phong nhị trưởng lão Lý Huyền Trung nghe được tin này, khuôn mặt tức thì lạnh tanh.
"Nếu ta nhớ không nhầm, Giang gia này và Tô gia có quan hệ không cạn nhỉ?"
"Đúng vậy, trưởng lão, hai nhà này là thế giao liên hôn."
Lý Huyền Trung nghe xong, trong mắt lộ ra vẻ khinh thường.
"Điểm danh một đội nhân mã, theo ta đến Kỳ Sơn trấn, tru sát dư nghiệt Tô gia."
"Rõ."
.......
Đêm khuya, ánh trăng treo lơ lửng trên cao.
Trong một căn sương phòng hẻo lánh của Giang gia.
"Tô Tầm, ngươi đang làm gì vậy? Tại sao vẫn chưa ngủ?"
Tô Khung có chút tức giận nhìn một đứa bé "hỏa chủng" của Tô gia đang mở to mắt ngồi khoanh chân trên giường nói.
"Đang tu luyện, ta không ngủ được, phụ thân mẫu thân ta, còn cả ca ca tỷ tỷ đều bị Lý gia giết chết rồi, ta phải nỗ lực tu luyện, sau này còn báo thù cho họ."
Thiếu niên nhỏ bé vô cùng kiên định nói.
Tô Khung nghe vậy, đầu tiên là ngẩn ra.
Ngay sau đó vẻ mặt đầy an ủi nói: "Tô Tầm, ngươi có suy nghĩ này ta rất vui, nhưng bây giờ ngươi phải ngủ rồi, vì ngày mai chúng ta còn phải đi đường."
"Biết rồi, trưởng lão."
Tô Tầm rất ngoan ngoãn chui vào trong chăn, không còn động tĩnh gì nữa.
Đúng lúc Tô Khung nghĩ rằng nó đã ngủ say và chuẩn bị rời đi, thì cái đầu của Tô Tầm lại thò ra khỏi chăn: "Trưởng lão!"
"Lại sao nữa?"
"Khi nào chúng ta mới có thể trở về?"
Không biết vì sao, lúc này, y lại nghĩ đến tên yêu nghiệt đã đẩy Tô gia vào vực sâu vạn trượng kia.
Tô gia, thật sự còn có ngày báo thù rửa hận sao?
Tô Khung tự hỏi trong lòng.
Chỉ là, câu trả lời này, không ai có thể trả lời y.
Tô Khung bước ra khỏi sương phòng, y có chút khó ngủ.
Ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên trời, ánh trăng bạc rọi xuống khuôn mặt đầy sương gió, hai hàng nước mắt không khống chế được chảy dài trên má.
"Lão nhị à, các người quá ích kỷ, tự mình chết là xong hết mọi chuyện, cớ sao lại để lại một mình ta?"
Y giống như một bức tượng, đứng đó, không nhúc nhích, đứng rất lâu.
Đến khi một cơn gió lạnh ập tới, Tô Khung khẽ rùng mình.
Y nhìn quanh một vòng, cứ có cảm giác có gì đó không ổn?
Nhưng rốt cuộc là không ổn ở chỗ nào, y lại không nói ra được.
Đột nhiên, khóe mắt y, quét qua một cái bóng đen nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
Tim Tô Khung nháy mắt nhảy lên tận cổ họng.
Y nhớ ra chỗ không ổn rồi.
Giang gia hôm nay, quá tĩnh lặng, yên tĩnh đến đáng sợ.
"Giang gia, không thể ở lại được nữa."
Đây là phản ứng đầu tiên của Tô Khung.
Y không do dự xoay người, chuẩn bị về phòng gọi tỉnh các "hỏa chủng" Tô gia đang say ngủ.
"Vút!"
Một mũi tên lạnh lẽo xé gió lao tới, nhắm thẳng về phía Tô Khung.
Tốc độ phản ứng của Tô Khung rất nhanh, thân thể lăn một vòng trên mặt đất, liền tránh thoát mũi tên lạnh này.
Y đột ngột quay đầu lại, sắc mặt phút chốc trở nên cực kỳ khó coi.
Chỉ thấy trên mái nhà xung quanh, không biết từ lúc nào, xuất hiện thêm từng bóng người mặc áo choàng đen, vây căn sương phòng này đến mức chim bay không lọt.