Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thủ vệ cầm roi nhe răng cười gởn.
Nói xong, liền rút đao giắt bên hông ra.
Tiếng rút đao chói tai khiến thân thể khoáng nô run lên bần bật, vội vàng bò dậy quỳ rạp xuống đất.
Nước mắt nước mũi tèm lem, dập đầu như giã tỏi nói: "Gia gia tha mạng, gia gia tha mạng, tiểu nhân không dám nữa, ta sẽ làm việc chăm chỉ."
"Dám giở trò khôn lỏi trước mặt bọn ta, ngươi đã có đạo lấy chết."
Đối mặt với sự van xin của khoáng nô, thủ vệ hoàn toàn không hề lay động.
Vung thanh cương đao trong tay, một đao chém đứt đầu khoáng nô.
Đầu người còn chưa chạm đất, đã bị thủ vệ kia xách trong tay.
Gã giơ cao cái đầu lâu với khuôn mặt hung tợn đang không ngừng rỏ máu kia lên.
Thủ vệ lớn tiếng nói: "Các ngươi nhìn cho kỹ, đây chính là kết cục của kẻ dám giở trò khôn lỏi trước mặt bọn ta! Đừng hòng lười biếng, nếu không, đừng trách bọn ta đao kiếm vô tình."
Đám khoáng nô xung quanh nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều sợ hãi câm như hến, toàn thân run rẩy, đào mỏ càng thêm ra sức.
"Cần gì phải giết hắn, dẫu sao thì hắn cũng coi như là tài sản của chủ gia."
"Kẻ lười biếng gian giảo, giữ lại cũng phí lương thực của chủ gia. Chi bằng giết gà dọa khỉ, phát huy chút giá trị cuối cùng của hắn. Ngươi không thấy đám tiện nô kia làm việc càng hăng hái hơn sao?"
Thủ vệ giết người nở nụ cười lạnh lùng nói.
Đồng bạn lắc đầu.
"Đều là những kẻ đáng thương."
"Ngươi thì hiểu cái rắm, đám khoáng nô này đều là dã nhân man di ở Đông Lĩnh. Đông Châu Phủ bị phá, mấy chục triệu bách tính Đông Châu bị tàn sát, chính là do đám súc sinh này làm."
"Vậy ta xin thu lại lời vừa nói, chết như vậy đúng là tiện nghi cho hắn quá."
......
Cách đó không xa, vài tên khoáng nô nhìn thấy cảnh tượng này, liếc nhìn xung quanh.
Thấy xung quanh không có khoáng sơn thủ vệ đi tuần, liền lặng lẽ sáp lại với nhau.
Vừa làm việc......
Vừa kề tai nói nhỏ, thì thầm to nhỏ: "Ta đã đếm rồi, chỉ riêng những người ta nhìn thấy, đây đã là người thứ mười bảy chết trong ngày hôm nay rồi. Đám chó săn chim ưng của Lý gia này, hoàn toàn không coi chúng ta là con người."
"Nhẫn nại thêm vài ngày nữa, đợi tướng quân hoàn toàn bình phục, chúng ta sẽ băm vằm lũ tạp chủng này ra thành trăm mảnh."
Một tên khoáng nô nghiến răng nghiến lợi nói.
"Không phải đã hẹn là hôm nay sao, sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý."
"Nghe tướng quân nói, tình hình có biến, vị trưởng lão của Lý gia kia lại quay về rồi, còn dẫn theo một đội tinh nhuệ tu sĩ. Bây giờ động thủ, hắn không nắm chắc phần thắng."
"Chúng ta việc gì phải quan tâm đến sống chết của đám dân đen này, trực tiếp phá vòng vây giết ra ngoài chẳng phải xong rồi sao, vị trưởng lão Lý gia đó còn cản được chúng ta hay sao?"
Một tên khoáng nô có phần khó hiểu hỏi.
"Thế mới nói ngươi không có đầu óc, cái nhà họ Lý này đâu phải chỉ có mỗi vị trưởng lão Lý gia này là cao thủ."
"Ta nghe nói, bên trong gia tộc này còn có sự tồn tại của tu sĩ Khí Huyết Cảnh."
"Nếu vị tồn tại đẳng cấp đó ra tay, chúng ta chạy được bao xa?"
"Nhưng nếu chúng ta có thể xúi giục mấy ngàn tên tiện dân này bạo động, tấn công khoáng sơn, Lý gia chắc chắn sẽ sứt đầu mẻ trán, còn tâm trí đâu mà để ý đến chúng ta?"
"Đến lúc đó chúng ta vừa vặn nước đục thả câu, nhân lúc rối loạn bỏ trốn."
Những người khác bừng tỉnh đại ngộ.
.......
Đêm khuya.
Trăng sáng sao thưa.
Bãi tha ma phía sau khoáng sơn.
Cỏ dại mọc um tùm, một mảng đen kịt.
Thi thoảng vang lên vài tiếng cú kêu, cộng thêm vô số hài cốt rải rác khắp nơi, bầu không khí vô cùng âm u, rùng rợn.
Một bóng đen chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Khi nhìn thấy thi thể mới tinh trên mặt đất, trên khuôn mặt nở một nụ cười hưng phấn tột độ.
Lão đi đến trước thi thể, ngồi khoanh chân xuống.
Hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, vẻ mặt say sưa nói: "Mùi vị của khí huyết tươi mới."
Lão chậm rãi vươn tay ra, phủ lên ngực thi thể.
Trên mu bàn tay, từng đường vân kỳ bí đột nhiên hiện ra, tỏa ra ánh sáng đỏ rực quỷ dị.
Từng luồng huyết khí màu đỏ thẫm từ trong thi thể bốc hơi lên, khuếch tán vào trong không khí, tỏa ra một mùi máu tanh nồng nặc.
Huyết khí màu đỏ thẫm dần ngưng tụ thành một viên huyết châu tròn trịa to bằng ngón áp út.
Mà thi thể trên mặt đất lúc này cũng đã hoàn toàn khô quắt, chỉ còn lại một lớp da bọc lấy xương, thoạt nhìn vô cùng rợn người.
Nhìn viên huyết châu này, bóng đen liếm liếm đôi môi có chút khô khốc, không thể kiềm chế được sự hưng phấn trong lòng, nuốt ực một cái vào bụng.
Gần như không hề dừng lại.
Bóng đen lại tìm đến thi thể tiếp theo, làm lại y như cũ.
Nửa canh giờ sau, trên mặt đất có thêm vài chục cái xác khô gầy trơ xương.