Trường Sinh: Khởi Đầu Là Thợ Săn

Chương 197. Thiên mục thấy chuyện ruồi nhặng, lòng người giấu hồng trần quỷ (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cảm giác này cực kỳ kỳ diệu.

Hắn đắm chìm trong đó, thẳng đến khi âm thanh trò chuyện nhẹ nhàng từ ngoài phòng truyền vào, hắn mới bị thoáng đánh thức.

"Diêm phu nhân, Tiết phu nhân, sáng sớm hôm nay lão gia đã lên núi, vừa trở về không bao lâu, trên người có không ít mùi rượu, đang nằm bên lò sưởi ngủ." Đó là giọng của Vương thẩm.

"Có lấy chăn đắp cho hắn không?" Đây là giọng của Diêm Ngọc.

"Bẩm Diêm phu nhân, có."

"Xem ra tuyết nhưỡng mới của năm nay, đương gia rất thích đây, hì hì~" Đây là thanh âm của bà chủ.

"Tiết tỷ tỷ, trước đây cũng không thấy tướng công uống rượu ngủ, rượu này……"

"Rượu nguyên gốc, rất thuần, cũng rất mạnh.

Nhưng đương gia chắc chắn không say, chỉ là đang hưởng thụ cảm giác say này mà thôi.

Đương gia nói chưng cất, chúng ta đã cải thiện rượu chưng cất thứ cấp được sản xuất."

"Cẩn thận buổi tối tướng công phát điên."

"Hì hì…… Phát thì phát, ai sợ ai?"

Hai nữ cười hi hi ha ha, ngay sau đó nhẹ nhàng đẩy khe cửa, Diêm nương tử nhìn vào bên trong, thấy Lý Nguyên đang nằm thoải mái, trên người đắp thảm lông, trong không khí tràn ngập hơi thở ấm áp của ngọn lửa, than lò thượng đẳng còn tản ra mùi tùng hương nhàn nhạt.

Cô lại lặng lẽ đóng cửa, nhẹ giọng nói: "Vương thẩm, đừng để người quấy rầy lão gia. Đúng rồi, lại đi nấu chút canh giải rượu……"

Những cuộc đối thoại nho nhỏ này, làm cho trong lòng Lý Nguyên có chút ấm áp, hắn cũng không đứng dậy mà là tiếp tục quan sát huyện Sơn Bảo.

Huyện Sơn Bảo rất lớn, dựa núi gần sông, mười hai phường phân bố chằng chịt.

Nguyên bản Huyết Đao Môn, Ngụy gia, Tôn gia hiện ra thế ba chân.

Phường Đại Đồng, phường Tử Sùng, phường Nam Bình, ba phường tiếp giáp cũng là địa phương phân tranh nhiều nhất của ba nhà này.

Hiện giờ huyện Sơn Bảo nhất thống, đều thuộc về Huyết Đao Môn, những khu vực giao nhau liền biến thành cổng ngoại thành.

Cổng thành bắc ở phường Ngô Đồng, cổng thành tây ở phường Mậu Xương, cổng thành nam ở phường Dung Quang, mà cổng phía đông lại không có, bởi vì phía đông chính là Tiểu Mặc sơn, cùng với hoang sơn dã lĩnh nối liền Tiểu Mặc sơn.

Ngoại trừ ba cổng, còn có một dòng Ngân Khê từ phía bắc đến xuyên qua phường Ngân Khê, cho nên nói chợ đen thật ra lại là cửa lớn thứ tư.

Nhìn nhìn, đột nhiên, hắn cảm thấy tầm mắt càng rõ ràng hơn, đồng thời trong lòng sinh ra một cảm giác kỳ dị.

Ý niệm vừa động, huyện mà hắn nhìn thấy qua bạch tước quả nhiên sinh ra biến hóa nào đó.

Từng chỉ số nhiều như kiến hiện lên.

Lý Nguyên thầm dự cảm, nhanh chóng để một con bạch tước dừng lại trên một tửu lâu, ngoài lầu còn có vài người.

Vừa nhìn, hắn thấy rõ một hàng số: "0~1", "1~2", "0~1"…

Lý Nguyên:???

"Đây là……"

"Ta cũng có thể thông qua tầm nhìn của chim để xem sức mạnh của người khác."

"Nguyên nhân hẳn là sử dụng thường xuyên, cho nên thích ứng với loại tầm mắt cấu thành từ liên hệ thần hồn đi?"

Lý Nguyên trực tiếp ngồi dậy, nhịn không được nở nụ cười.

Kể từ giờ, hắn có thể đề phòng nguy hiểm tới gần, có thể xác định ranh giới nguy hiểm rõ ràng hơn, khống chế chính xác hơn chuyện gì có thể làm chuyện gì không thể làm, từ đó bảo vệ gia đình nhỏ của mình.

Ngày hôm sau.

Hùng ca chạy ra ngoài huyện, theo dân tị nạn trà trộn vào huyện từ cổng bắc huyện Sơn Bảo, sau đó nhanh chóng đi về phía phường Tiểu Mặc.

Buổi chiều, hắn rốt cục đến thôn phường.

Người trong thôn thấy hắn, lúc đầu còn chưa nhận ra, đợi sau khi nhận ra đều là kinh ngạc không thôi, còn có không ít lôi kéo hỏi tin tức.

Dù sao, trong thôn không ít nhà đều bị bắt đi tráng đinh, sinh tử chưa biết, hôm nay Hùng ca trở lại, bọn họ đương nhiên muốn hỏi.

Hùng ca đã sớm bịa ra lời nói dối, nói hắn ngất xỉu trong đại chiến, chờ khi tỉnh lại thì đại chiến đã kết thúc, hắn bò ra khỏi đám người chết, cũng không biết mình ở đâu. Ở bên ngoài lang thang thật lâu, may mắn đi theo thương nhân, kiếm chút tiền, sau đó khi thương đội đi qua gần đây, hắn mới chạy trở về. Về phần những người khác, sợ là lành ít dữ nhiều.

Sau đó, Hùng ca lại hỏi tình huống.

"Bà nương nhà ngươi không sống qua mùa đông này, bệnh chết, người trong thôn đào một cái hố chôn cất nàng." Một lão nhân trong thôn thở dài nói.

"Vậy sao……" Hùng ca nhớ tới thiếu phụ luống tuổi nhà mình, trong lòng thật sự không hề bi thương, chết thì chết thôi, đại trượng phu sao lại không có bà nương? Hiện giờ hắn đi theo Thanh Hương tướng quân, chỉ cần lập công, lo gì không thể ăn ngon uống say?

Sau đó hắn lại vội hỏi: "Phượng Nhi đâu?"

Hỏi xong, hắn cay đắng nói: "Ta vốn định mang các nàng đi hưởng phú quý, nhưng bà nương nhà ta không có phúc khí, đã mất nàng, ta không thể mất thêm Phượng Nhi nữa."

Lời này vừa dứt, không ít người trong thôn sắc mặt đều cổ quái, nhất là một ít người trẻ tuổi lưu thủ thì lại càng cổ quái, dù sao trong bọn họ cũng có không ít người đều đã nếm qua hương vị của Phượng Nhi.

"Phượng Nhi làm sao vậy?" Hùng ca ra vẻ lo lắng hỏi.

Một lão giả trong thôn nói: "Nàng đang ở nhà, nhưng có chút điên điên khùng khùng… Ngươi muốn xem, vậy đi xem đi."

Hùng ca nói: "Sao có thể chứ? Phượng Nhi và Diêm Ngọc có quan hệ tốt như vậy, Diêm Ngọc hiện tại đã là phu nhân của Lý trưởng lão."

Lão giả kia không nói, một người khác chạy tới kể lại ngọn nguồn một lần.

Hùng ca ngẩn người, nhưng vẫn khẽ cắn môi, chạy tới nhà Phượng Nhi, gõ cửa lớn.

Đợi đến khi cửa mở ra, trong phòng lại là một thiếu nữ tóc rối tung, khuôn mặt trắng nõn, bộ dáng nhỏ nhắn vẫn động lòng người nhưng thần sắc hờ hững.