Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Diêm nương tử đỏ mặt, xưng hô như vậy là lần đầu tiên cô nghe được, cảm thấy không xứng, liền vừa múc cháo vừa nói: "Đừng gọi như thế nữa…"
Mà bên kia, Hùng ca và Phượng Nhi đang đi về phía phường thì lẳng lặng đứng ở ven đường.
Hùng ca nhéo nhéo tay Phượng Nhi, hạ giọng nói: "Lý trưởng lão quản Ngân Khê, chúng ta có thể ở lại không thì phải xem hắn, chỉ cần nàng biểu hiện gần gũi với Diêm Ngọc, chúng ta nhất định có thể thành công."
Phượng Nhi nhìn nữ nhân ở phía xa, khuôn mặt xinh đẹp, mỉm cười múc cháo cho dân tị nạn, hình như ả cũng đã trở thành một thành viên trong số những người tị nạn đó…
Ả đi tới trước mặt Diêm Ngọc, Diêm Ngọc múc cháo cho ả, còn cười nói: "Không đủ thì lát nữa lại đến."
Phượng Nhi chợt cảm thấy thân thể run rẩy, hồn bay trở về.
Ả cảm thấy trái tim mình như tan nát, Diêm Ngọc tựa như đang phát ra ánh sáng ấm áp, mà quanh thân ả lại tản ra mùi hôi thối hắc ám, tà ác, đê tiện.
Hùng ca đẩy ả, cầu khẩn nói: "Đi thôi, Phượng Nhi……"
Phượng Nhi cúi đầu, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, sau đó tăng tốc đi về phía trước, cũng không đi về phía Diêm Ngọc.
Hùng ca nóng nảy, hắn ăn nói khép nép cầu xin bà nương này là muốn thông qua ả để dựng lên quan hệ với Lý Nguyên để dò xét. Tương lai của hắn đều nằm ở chỗ này.
Vì vậy, hắn vội vã tiến lên và nắm lấy tay Phượng Nhi.
Phượng Nhi kêu lên: "Buông ta ra."
Hùng ca không buông, đè nén lửa giận nói: "Đã đến nước này rồi, ngươi đi gặp nàng, chả lẽ nàng ta còn ăn thịt người sao?"
Nói xong, Hùng ca muốn kéo ả đi về phía Diêm Ngọc.
Phượng Nhi bị kéo mạnh hai bước, ả hung hăng vung tay, cả giận nói: "Buông ta ra! Buông ta ra!"
Tranh cãi bên này chẳng mấy chốc đã khiến cho quán cháo chú ý, Diêm Ngọc quay đầu, lại lập tức dừng lại.
Cách đó không xa, cô nhìn thấy Phượng Nhi, Phượng Nhi cũng nhìn thấy cô.
Trong khoảnh khắc, thời gian dường như ngừng trôi.
Phượng Nhi vội vàng cúi đầu, xoay người muốn trở về, rồi lại bị Hùng ca hung hăng kéo.
"Phượng Nhi?"
Diêm Ngọc hô to.
Phượng Nhi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, có kinh ngạc, đau đớn, xấu hổ, khó có thể đối mặt.
"Ngươi đến để lấy cháo hả?"
Thanh âm ôn nhu của Diêm Ngọc vang lên.
Phượng Nhi đột nhiên đỏ mắt, nước mắt trực tiếp chảy ra.
Hùng ca vừa thấy có hi vọng, liền vội vàng cầm bát nói: "Đúng đúng đúng, chúng ta đi múc cháo."
Nói xong, hắn liền lôi kéo Phượng Nhi chạy tới.
Diêm Ngọc liếc mắt nhìn Hùng ca, không nói gì, mà múc đầy bát, lại nói: "Phượng Nhi, hai người các ngươi hẳn là hai cái bát chứ?"
Hùng ca vội nói: "Đúng đúng đúng, hai cái bát, hai cái bát."
Ngay lập tức, hắn lại lấy ra thêm một cái bát nữa đưa tới.
Diêm Ngọc lại đổ đầy, sau đó cười nói: "Không đủ thì lát nữa lại đến."
Nước mắt Phượng Nhi như hạt châu đứt dây, rơi xuống từng giọt từng giọt, ả nhẹ giọng nỉ non hô: "Diêm tỷ tỷ, xin lỗi…"
Diêm Ngọc ôn nhu mỉm cười nhưng không tiếp lời, sau đó lại chuyển hướng người kế tiếp, hô: "Người tiếp theo."
Trên tấm biển phường của phường Ngân Khê, vẫn vương vãi tuyết rơi.
Đứng trên tuyết là một con chim sẻ tuyết trắng không nổi bật.
Hai mắt chim giống như có nhân tính, đang an tĩnh nhìn chăm chú vào cảnh tượng này.
Mà theo Hùng ca và Phượng Nhi ăn cháo xong, đi vào phường Ngân Khê, bạch tước kia cũng vỗ cánh bay lên, lẳng lặng bay theo.
Chỉ chốc lát sau, Hùng ca đi tới huyện nha, hắn mua tửu lâu để ở lại Ngân Khê thông qua việc quyên góp tiền, và thực hiện kế hoạch của vị đại thương nhân không có thực kia.
"Vâng vâng vâng, chúng ta tới từ phường Tiểu Mặc.
Thật sự là phường Tiểu Mặc, vừa rồi Diêm đại phu nhân gọi tên bà nương nhà ta, rất nhiều người đều thấy được.
Chúng ta đã từng quen nhau.
Không dám nói quá chứ trước kia…… ta và Lý trưởng lão còn cùng nhau đi săn."
Hùng ca nói liên miên lải nhải, leo lên quan hệ.
Mà đệ tử Huyết Đao Môn trực ở huyện nha cũng không có lập tức quyết định, chỉ nói: "Chờ tin tức đi."
Chạng vạng ngày hôm đó, Hùng ca lòng nóng như lửa đốt lại chạy tới.
Đệ tử Huyết Đao Môn ném ra một tấm bảng, nói: "Được rồi, đi khu lều mua nhà đi."
Hùng ca mừng rỡ như điên, nói: "Đây có phải là Lý trưởng lão hay là Diêm đại phu nhân chiếu cố hay không?"
Đệ tử Huyết Đao Môn cười lạnh: "Lý trưởng lão sao có thể quản chuyện này? Đây là vì gần đây trong môn khuyến khích mua sản nghiệp…… Ngươi may mắn đấy."
Hùng ca thi lễ, kéo Phượng Nhi chạy xa.
Đêm đó, bọn họ đi khu nhà lều mua một căn nhà.
Phượng Nhi vui vẻ nói: "Chúng ta có nhà rồi, ta muốn trồng hoa ở hậu viện."
Ả nhìn đi nhìn lại, rõ ràng là căn phòng nho nhỏ, nhưng ánh mắt của ả đã có tương lai.
Hùng ca lại căn bản không quan tâm ả, mà là nói: "Ta đi ra ngoài một chút, mua chút đồ."
"Chú ý an toàn nha." Phượng Nhi ân cần nói.
Chẳng mấy chốc, Hùng ca chạy đến một góc hẻm u ám, nhìn bốn phía, thấy không có ai, liền cầm gạch cắm xuống đất, đây là ám hiệu của doanh địa Thanh Hương tướng quân: Hai ngày sau, gặp mặt nơi này.
Ám hiệu này là hắn lưu cho một người khác cũng đến Ngân Khê.
Về phần địa điểm, bởi vì người nọ quen thuộc Ngân Khê, cho nên đã hẹn trước.
Làm xong những thứ này, Hùng ca vội vàng rời đi.
Trên những miếng gạch ngói cũ trong hẻm sâu,
Chim sẻ bay xuống trong gió, lẳng lặng nhìn viên gạch cắm vào bùn đất,
Sau vài hơi thở…… lại vỗ cánh bay xa.
Ngày hôm sau, chạng vạng, Hùng ca chạy tới xem.
Đối phương cũng dùng ám hiệu hồi âm.