Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Chúng ta ấy mà, cứ sống tốt những ngày tháng này thôi, đừng có tham gia vào mấy chuyện đánh đánh giết giết làm gì.”
Trần Tuân vỗ vỗ Đại Hắc Ngưu, nghiêm túc nói, kẻ sau cũng gật đầu, hiện giờ bọn họ đang sống vô cùng tự do tự tại
“Lão Ngưu, đi thôi, vào trong thôn tìm việc gì đó làm bậy qua ngày. Sống trên đời này, nếu không biết đủ mười tám loại võ nghệ thì làm sao có thể đi lại giữa thế gian?”
Trần Tuân đứng dậy cười một tiếng, giắt cây rìu khai sơn vào thắt lưng, hiện giờ bọn họ đã có gạo rồi, cũng không cần bao ăn nữa, tránh để người khác lại đuổi hai người bọn hắn ra ngoài.
Moo…
Một người một trâu bắt đầu liên tục bái sư học nghệ trong thôn, từ dịch vụ tang lễ trọn gói cho đến thổi kèn Suona vang trời, bọn họ học vô cùng khí thế.
Kỹ thuật khiêng quan tài của Đại Hắc Ngưu còn tốt hơn cả Trần Tuân, người trong thôn khi nhìn thấy cảnh đó có ai mà không giơ ngón tay cái tán thưởng.
Giờ đây hễ có chuyện hỷ sự hay tang chế, bà con lối xóm đều có người đích thân đến tận hang núi mời Trần Tuân ra giúp, tóm lại hai chữ: Chuyên nghiệp!
Trần Tuân vốn là người lạc quan, kỹ năng càng nhiều càng cảm thấy yên tâm hơn, bởi vì thể chất trường sinh nên hắn lại càng tràn đầy hy vọng vào tương lai, mỗi ngày đều trôi qua vô cùng phong phú.
Mười năm thoáng chốc trôi qua, trong ánh mắt Trần Tuân cũng bắt đầu xuất hiện dấu vết của thời gian, trong thôn cũng có thêm không ít trẻ sơ sinh.
“Vô địch đúng là cô đơn biết bao.”
Trần Tuân đứng trong hang núi nhe răng cười một tiếng, làm ra tư thế đánh quyền, lúc này, trước mặt hắn đang đặt một tảng đá lớn.
Bùm!
Hắn tung ra một cú đấm, vừa mới chạm vào đã khiến tảng đá gãy làm đôi, ngay sau đó cũng lập tức hóa thành vô số đá vụn, thế mà xương tay vẫn hoàn hảo không hề bị thương chút nào.
Đại Hắc Ngưu ngồi trên mặt đất, gương mặt như đang muốn nói "đỉnh vãi" nhìn chằm chằm Trần Tuân, thế mà không bị gãy xương, khủng khiếp đến mức này sao.
“Lão Ngưu, thấy thế nào.”
“Moo!”
“Ha ha ha…”
Trần Tuân chắp tay sau lưng cười lớn, trong ánh mắt lộ vẻ khinh thường: “Đây cũng chỉ mới là một hai phần trong tổng số sức mạnh của tao mà thôi.”
Đại Hắc Ngưu vừa nghe là tin sái cổ, vẻ tôn sùng trong ánh mắt càng thêm đậm đà, khiến Trần Tuân cảm thấy vô cùng hưởng thụ.
Trong suốt mười năm qua, Trần Tuân đã cộng hết toàn bộ điểm mà hệ thống gửi cho vào mục [Lực lượng], vậy nên sức mạnh của hắn nâng lên rõ rệt cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên, hiện giờ đã hoàn toàn vượt xa sức mạnh của người bình thường.
Ngay cả khi vật tay với Tiểu Hắc Tử trong thôn, hắn chỉ cần ba ngón tay cũng dễ dàng khống chế cậu ta.
“Trần Tuân!”
“Trần Tuân!”
……
Bên ngoài hang núi truyền đến tiếng hét vô cùng gấp gáp, Đại Hắc Ngưu giật mình một cái, có việc rồi! Nó nhanh chóng dùng sừng hất trang bị lên, khẽ ngẩng cao đầu.
Nó bây giờ đã là "Thần Ngưu" trong thôn, ngay cả con chó vàng lớn trong làng khi nhìn thấy nó cũng phải gọi một tiếng "Anh Ngưu", tuy nhiên, đây chỉ là những gì nó tự nghĩ trong lòng mà thôi.
“Bà con lối xóm, có chuyện gì thế?”
Trần Tuân bước ra ngoài hang, không ngờ lại nhìn thấy có đến mấy chục người tìm tới ngoài hang động của hắn: “Chuyện hỷ hay chuyện tang, để ta còn chuẩn bị y phục.”
“Lão trưởng thôn… đi rồi.” Vài người dân làng u buồn nói.
“Hả?”
Trần Tuân giật mình, vị lão trưởng thôn này luôn luôn đối xử với hắn và lão Ngưu rất tốt, lúc nào cũng quan tâm lo lắng đến hai người họ. Vậy nên vừa nghe thấy tin này, tim Trần Tuân chợt hẫng đi một nhịp: “Đi thôi!”
Bên ngoài linh đường trong thôn đầy dẫy dân làng, Trần Tuân bắt đầu thổi kèn Suona, gió thu hiu hắt, lá rụng bay bay.
Trong mắt hắn mang theo vẻ u buồn, nói thế nào thì người trần mắt thịt vẫn không thể chống lại cảnh sinh ly tử biệt, ngắn ngủi trăm năm, trôi qua trong thoáng chốc.
Đại Hắc Ngưu khoác lên mình mấy cái chuông, kêu leng keng, tiếng chuông của Hắc Ngưu hoà với tiếng kèn Suona của Trần Tuân, cả hai hỗ trợ lẫn nhau, giống như một bản nhạc tang của ngày thu, tiễn đưa lão trưởng thôn về nơi an nghỉ cuối cùng..
Trên con đường nhỏ giữa làng quê bên ngoài thôn, Trần Tuân với vẻ mặt vô cảm, đích thân khiêng quan tài, một đoàn người dài dằng dặc nối đuôi phía sau, tiền vàng bay rợp trời.
“Hạ táng!”
Trần Tuân cùng vài người cẩn thận đưa quan tài vào trong lòng đất, hắn đứng ngay bên cạnh, nhìn tất cả dân làng bái biệt.
Có người cầu bảo hộ, có người cầu phát tài, có người cầu thành tiên…
Đợi đến khi mọi người đi hết, Trần Tuân lẳng lặng cúi đầu ba cái, lầm bầm mỉm cười: “Lão trưởng thôn, cảm ơn ông đã luôn quan tâm đến hai người bọn ta, ông đi thanh thản.”
Moo…
Cảm xúc của Đại Hắc Ngưu thấp thỏm, nó cũng đứng ngay bên cạnh, học theo Trần Tuân cúi đầu ba cái.
Sau khi trở về thôn, giờ đây Tiểu Hắc Tử đã trưởng thành, vừa nhìn thấy Trần Tuân đã lập tức cười nói: “Tuân ca, huynh còn trẻ như vậy, sao bấy nhiêu năm trôi qua mà chẳng thấy huynh già đi chút nào nhỉ.”
“Chủ yếu vẫn là do tâm thái tốt.”
Trần Tuân cười ha ha một tiếng, vỗ vỗ Tiểu Hắc Tử: “Tiểu tử này khá đấy, thân hình vạm vỡ như trâu, có được ba phần công lực của ta năm đó rồi.”
“Hì hì.”
Tiểu Hắc Tử ngại ngùng cười: “Trước kia cha đệ có vào rừng đào được mấy thứ, bồi bổ cho đệ rất nhiều.”
“Đi săn trong núi cũng nên chú ý an toàn nhiều chút, cha mẹ ngươi cũng đã già cả rồi.”
“Đệ biết mà, Tuân ca, hay là huynh đến nhà đệ dùng cơm nhé.”
“Không cần đâu, ta vẫn còn có việc.”
Trần Tuân vội vàng lắc đầu, với sức ăn của hắn hiện tại, hắn sợ sẽ ăn đến mức nhà Tiểu Hắc Tử sập tiệm luôn mất.
“Được, vậy Tuân ca, đệ đi trước nhé.” Trong tay Tiểu Hắc Tử xách một con gà rừng, chào tạm biệt Trần Tuân một tiếng.
“Được rồi.”
Trần Tuân cười nói, khói bếp đã bắt đầu lượn lờ xung quanh mỗi hộ gia đình trong thôn, có thể thấy lúc này mọi người đều đang chuẩn bị dùng bữa.
Một người một trâu xuyên qua muôn vàn ánh đèn của các gia đình, đi về phía hang núi ngoài thôn, chỉ để lại cái bóng lưng cô độc cùng ánh hàn quang của cây rìu khai sơn bên thắt lưng.
Xuân đến thu đi, lại mười năm nữa vội vã trôi qua, Tiểu Hắc Tử cũng đã có hai đứa con, một đứa con trai được Trần Tuân đặt tên là Đại Hắc Tử, hắn thường xuyên trêu chọc thằng bé đến phát khóc ở trong thôn, khiến Hắc Ngưu ở bên cạnh cứ thế kêu moo moo cười lớn.
Hiện nay Trần Tuân ở trong thôn cũng là một nhân vật khá có uy tín, tuy nhiên trên người hắn vẫn không hề có dấu vết của sự già đi.
Trong thôn đã có không ít người dành cho hắn mấy ánh mắt dị nghị, thậm chí còn bởi vì hắn vẫn độc thân mà còn có một số lời ra tiếng vào đồn đại rằng hắn là kẻ bất lực.
Trần Tuân nghe xong thì nổi trận lôi đình, hắn đường đường là nam nhi bảy thước, ba chân cường tráng khỏe mạnh, thế mà lại bị nói là bất lực!
Hắn tìm tới thím Vương trong thôn, thiệt chiến quần nho, nước miếng bay tứ tung, cãi đến mức mặt đỏ tai tía, suýt chút nữa là lôi cả "bảo bối lớn" ra để chứng minh bản thân, cuối cùng bởi vì Đại Hắc Ngưu không giỏi ngôn từ nên đã bại trận rút lui.
Trong hang núi, Trần Tuân tức giận đến phát điên, vẫn còn đang càm ràm Đại Hắc Ngưu, bởi vì lúc đó, con trâu này chỉ biết đứng sau lưng hắn, đúng là một kẻ nhát gan, còn chẳng rặn ra được một chữ nào
“Bỏ đi, bọn họ người đông thế mạnh.”
Trần Tuân âm thầm thở dài một hơi, không ngờ lại phải chịu nỗi nhục nhã cực lớn như vậy, chịu nỗi oan ức không thấu trời xanh: "Lão Ngưu, cũng không trách mày được, chỉ trách chúng ta sống quá thọ thôi.”
Moo!
Đại Hắc Ngưu gật đầu thật mạnh, lúc đó nó cũng đã trưng ra "bảo bối lớn" của mình, thế mà lại bị mấy bà thím lớn tuổi trong thôn kia bình phẩm chỉ trỏ, cười nhạo không ngớt.
“Nhưng mà cái lực lượng này sao chỉ được cộng tới 20 điểm là kịch trần rồi nhỉ?” Trần Tuân thắc mắc hỏi, giống như là bị kẹt ở bình cảnh vậy, ngay cả Đại Hắc Ngưu cũng vô cùng đồng tình.
21 điểm và 20 điểm hoàn toàn không có gì khác biệt, hắn đành bất lực dồn điểm trường sinh cộng vào mục [Tốc độ], đồng thời cũng cộng cho Hắc Ngưu một điểm.
Hiện giờ, điểm trường sinh của bọn họ chia thành như sau.
[Lực lượng]: 21
[Tốc độ]: 1
Bọn họ cảm nhận rõ ràng tốc độ đi bộ đã tăng lên gấp đôi, dưới chân như đạp cơn gió, đúng là bí quyết số một để chạy trốn, sau khi cộng điểm, Trần Tuân đã đốn ngộ ra rồi.
“Lão Ngưu, chúng ta cũng đến lúc phải rời đi rồi.”
Trần Tuân thở dài nói, trong mắt vẫn mang theo sự lưu luyến: "Ngôi làng này đã không còn chỗ dung thân cho cả tao và mày nữa rồi.”
Ngôi làng này, ngoại trừ gia đình Tiểu Hắc Tử ra, ngày càng có nhiều người quen dần dần biến mất, dung nhan không già đi trong mắt người thường là một chuyện quá mức khủng khiếp, dù sao thế giới này cũng chẳng có mỹ phẩm hay tiêm hormone gì cả.
Mà Đại Hắc Ngưu trông cũng vô cùng thần diệu, trong thôn đã có không ít người đang nhắm vào nó, muốn bắt nó giết thịt để bồi bổ cho con cái nhà mình.