Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dịch: Dưa Hấu

"Phu nhân, ta lỡ lời, là lỗi của ta..."

Sở Lạc cúi đầu, thành khẩn tạ lỗi.

Hắn đường đường một đại tu sĩ Trúc Cơ, vậy mà trong nhà lại chẳng có chút mặt mũi nào, thường xuyên bị Sở Thư Nguyệt trách mắng, thậm chí nhục mạ.

Hai chữ ở rể đã đeo trên người hắn hơn trăm năm, vẫn thỉnh thoảng bị Sở Thư Nguyệt lôi ra nói.

Hắn đã sớm tập mãi thành quen, thậm chí chết lặng.

“Hừ!”

Sở Thư Nguyệt liếc mắt, sắc mặt cũng không dịu đi chút nào vì lời xin lỗi của trượng phu.

Nàng là người có tính kiểm soát cực mạnh, lại hay ghen, từ khi thành thân với Sở Lạc, nha hoàn trẻ tuổi bên cạnh đều bị đổi thành ma ma lớn tuổi, mà bên cạnh Sở Lạc càng chỉ cho phép có gia đinh nam, không được có nha hoàn.

Nàng còn phái người giám sát Sở Lạc, không cho hắn có cơ hội tiếp xúc riêng với bất kỳ nữ nhân nào.

Thế mà theo thực lực của Sở Lạc ngày càng tăng, lá gan hắn cũng lớn dần, dám đề nghị nạp thiếp!

Điều này không thể nghi ngờ đã chọc giận Sở Thư Nguyệt.

"Phu nhân, chúng ta trước tiên hoàn thành hôn lễ của nhi tử đã, chuyện khác để sau hãy nói, đừng để khách khứa chê cười."

Sở Lạc khuyên nhủ.

"Tạm tha cho ngươi, chuyện này để sau tính sổ!"

Sở Thư Nguyệt biết hôm nay không phải lúc gây mâu thuẫn với Sở Lạc, không thể mất mặt trước người ngoài.

Sau đó, hai người lặng lẽ chờ đợi.

Thời gian còn sớm, dựa theo trình tự hôn lễ, phải đợi nhi tử đón dâu về mới đến phiên phụ mẫu tân lang là bọn họ xuất hiện.

Trong lòng Sở Lạc nghĩ đến người sắp thành tức nữ, lại nghĩ đến nhi tử mình, không khỏi thở dài tiếc nuối: Thật là phí của trời!

Tên nhi tử ngốc đó, nào hiểu được diệu kỳ của nữ nhân.

Thời gian trở lại ban đầu, Sở Lạc xuất thân nông hộ bình thường, ngày ngày làm ruộng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chẳng khác gì nông phu bình thường, chưa từng nghĩ đến chuyện tu tiên.

Sở gia kiểm tra linh căn miễn phí, phát hiện Sở Lạc có tam hệ chân linh căn.

Từ đó về sau, cuộc sống của Sở Lạc đã thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Tán tu muốn thuận lợi tu tiên, vô cùng gian nan, vừa không có công pháp, lại không có linh thạch, càng không có nhân mạch. May mắn thay, Sở gia nguyện ý giúp đỡ Sở Lạc, điều kiện là Sở Lạc phải đồng ý đến Sở gia ở rể.

Mà thê tử ở rể của hắn, chính là Sở Thư Nguyệt, Luyện Khí đã tám mươi tuổi.

Lúc đó Sở Lạc mười tám tuổi.

Hắn không chút do dự đồng ý, ở rể vào Trúc Cơ tu tiên gia tộc, đây là giấc mộng đẹp mà vô số người thường nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Còn về tuổi tác của Sở Thư Nguyệt? Hắn không để tâm, tu sĩ Luyện Khí có tuổi thọ dài, tám mươi tuổi cũng không thấy già.

Về sau hắn quả thực có chút hối hận, thật sự là Sở Thư Nguyệt quá thích kiểm soát, lại còn thỉnh thoảng nhục mạ hắn, cố ý hạ thấp hắn. Đã vào cửa Sở gia, muốn rời đi cũng không được, chỉ đành nhịn rồi lại nhịn.

Nhịn hơn trăm năm, nhịn đến khi cả Sở Thư Nguyệt và hắn đều là đại tu sĩ Trúc Cơ mà vẫn còn phải nhịn.

Cả đời Sở Lạc chỉ có Sở Thư Nguyệt là nữ nhân, hắn không có cơ hội tiếp xúc với nữ nhân khác.

Theo lý thuyết, sau khi Sở Thư Nguyệt Trúc Cơ, dịch cân tẩy tủy, cải tạo thể chất, khôi phục thanh xuân, luận dung mạo khí chất thì hơn hẳn phàm nhân.

Nhưng Sở Lạc lại không có bất kỳ dục vọng nam nữ nào với thê tử Sở Thư Nguyệt, nhìn thấy gương mặt Sở Thư Nguyệt, hắn chỉ thấy phiền chán. Hơn nữa trong lòng hắn luôn có một giọng nói nhắc nhở: Thê tử hắn lớn hơn hắn sáu mươi tuổi.

Năm đó hắn vì tài nguyên của Sở gia mà nhịn, nhưng điều này không có nghĩa là trong lòng hắn không có khúc mắc.

"Gia chủ, gia chủ... Không xong rồi!"

Đúng lúc Sở Thư Nguyệt và Sở Lạc đang chờ đến lượt xuất hiện trong nghi thức hôn lễ, có người vội vàng chạy tới báo tin.

"Chuyện gì?"

"Tân nương tử, tân nương tử biến mất rồi!"

"Cái gì?"

Sắc mặt Sở Thư Nguyệt và Sở Lạc đều biến đổi, vội vàng xông ra đại điện.

Đồng thời thần thức Sở Thư Nguyệt khuếch tán, bao phủ phạm vi bốn năm dặm, nhưng không phát hiện ra tung tích của tức nữ tương lai.

Hai người chạy tới hiện trường đón dâu, thấy mọi người đang rối rít tìm kiếm khắp nơi.

Sở Thu Đoàn, ấu tử của bọn hắn mặc một bộ Long Phượng bào đỏ chót, đang núp dưới gầm bàn cười ngây ngô.

"Nhi tử, ra đây."

Sở Thư Nguyệt phát hiện ra hắn bằng thần thức, gọi hắn chui ra từ dưới gầm bàn.

Sở Thu Đoàn thò đầu ra từ dưới gầm bàn: "Nương, chúng ta đang chơi trốn tìm mà, bọn chúng không tìm thấy ta, haha."

"Ngươi ra đây trước đã."

Trong lòng nàng bất đắc dĩ lại đau lòng, dù sao đây cũng là nhi tử của nàng, là cốt nhục của nàng.

Sở Lạc nhìn bộ dạng ngốc nghếch của nhi tử, trong lòng không khỏi tiếc hận và chán ghét.

Tam hệ chân linh căn, sao lại ở trên người một đứa nhi tử ngốc chứ?

Hắn tam hệ chân linh căn, kết hợp với Sở Thư Nguyệt tứ hệ linh căn, vậy mà không sinh ra được một hài tử nào có linh căn, cho nên Sở Thư Nguyệt vô cùng sốt ruột.

Lúc mang thai Sở Thu Đoàn, Sở Thư Nguyệt đã rất lớn tuổi, gần hai trăm tuổi, vì giữ thai mà ăn đủ loại linh dược cùng thuốc bổ.

Là thuốc ba phần độc.

Sở Lạc cảm thấy sở dĩ Sở Thu Đoàn ngốc nghếch như vậy, là do trước kia Sở Thư Nguyệt uống quá nhiều thuốc, ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi.

Sau một hồi lâu, người Sở gia tìm khắp An Sơn, cũng không tìm thấy bóng dáng tân nương tử.

Theo điều tra, rất có thể tân nương tử đã bỏ đi từ tối hôm qua.

"Gia chủ, vậy giờ phải làm sao?"

Mọi người vây quanh Sở Thư Nguyệt, không biết phải làm thế nào.

"Còn có thể làm sao? Tìm chứ sao! Tất cả đi tìm! Một người sống sờ sờ mà cũng không trông được..."

Sở Thư Nguyệt thật sự tức giận, có phần hơi thất thố.

Bình thường nàng chỉ lớn tiếng quát mắng trước mặt Sở Lạc, trước mặt tộc nhân sẽ không trách mắng lớn tiếng như vậy.

Mọi người tản ra, chia nhau hành động, đi về từng hướng xung quanh An Sơn tìm kiếm tân nương tử.

Thực ra tân nương tử bỏ trốn cũng không thể trách bọn hắn, bọn hắn không ngờ tân nương tử lại trực tiếp bỏ đi như vậy.

Trước đó, tân nương tử chưa từng biểu hiện bất kỳ dị thường nào.

"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, cũng đi tìm đi."

Sở Thư Nguyệt liếc nhìn Sở Lạc.

“Được, ta đi ngay đây."

Sở Lạc nói rồi phi thân rời đi.

Trong lòng hắn thầm nghĩ: Nếu tân nương tử không phải gả cho tên nhi tử ngốc Sở Thu Đoàn, thì rất có thể nàng đã không bỏ trốn.

Lúc này bên cạnh Sở Thư Nguyệt, chỉ còn lại vài nha hoàn nữ hầu.

Ở một bên khác, còn có rất nhiều khách đến tham dự hôn lễ không biết chuyện gì đã xảy ra, đang chờ chứng kiến hôn lễ.

Đối với Sở Thư Nguyệt mà nói, mất mặt cũng không đáng là gì, tổn thất lớn nhất chính là tân nương tử mà Sở gia bọn họ vất vả tìm được!

Tân nương tử tên là Đỗ Uyển Vân, do Sở gia phát hiện tại một sơn thôn nào đó ở huyện Vụ Đồng bên cạnh, sau khi chiếm cứ An Sơn.

Mỗi một khoảng thời gian, Sở gia sẽ đến các sơn thôn kiểm tra linh căn miễn phí cho thôn dân.

Sở dĩ làm như vậy, vì dễ dàng tìm kiếm được tu sĩ có tư chất linh căn tiềm ẩn trong số đông phàm nhân. Rất nhiều nông hộ ở sơn thôn nghèo khó, không có khái niệm kiểm tra linh căn, cũng không nỡ bỏ tiền ra mời người kiểm tra linh căn.

Sở gia mò kim đáy biển như vậy, thỉnh thoảng cũng có thu hoạch. Ví dụ như Sở Lạc, chính là được phát hiện như vậy.

Những tu sĩ có linh căn tiềm ẩn này, sẽ được Sở gia giúp đỡ.

Đương nhiên đây là có điều kiện.

Người thường có thiên phú linh căn tốt, ví dụ như tứ hệ linh căn, tam hệ chân linh căn sẽ được đưa đến Sở gia, hoặc là ở rể Sở gia làm điều kiện, để nhận được tài nguyên của Sở gia, được Sở gia bồi dưỡng.

Cũng có một số người sẽ đạt thành hiệp nghị với Sở gia: Nhận được một ít tài nguyên, sau khi thực lực đạt tới Luyện Khí sơ kỳ thì làm việc cho Sở gia bao nhiêu năm đó.

Như vậy là cả hai bên cùng có lợi.

Những phàm nhân không có môn lộ, nhưng lại có linh căn, có thể nhận được tài nguyên ban đầu, quá trình bước vào con đường tu tiên sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, giảm bớt nguy hiểm bị lừa gạt.

Còn Sở gia chỉ bỏ ra một ít tài nguyên, về sau có thể nhận được hồi báo cao hơn, đương nhiên cũng sẽ gánh chịu rủi ro đầu tư thất bại.

Đỗ Uyển Vân, tức nữ nuôi từ bé mà Sở gia tìm cho Sở Thu Đoàn, cũng được phát hiện như vậy.

Đỗ Uyển Vân là tứ hệ tạp linh căn, thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng người kiểm tra linh căn cho nàng trước kia là một nữ tu sĩ lớn tuổi, đã phát hiện ra nàng có thể chất đặc thù: Dựng Linh Chi Thể.

Dựng Linh Chi Thể, đây là một loại thể chất hiếm thấy: Đứa nhi tử đầu lòng nhất định có linh căn, tư chất linh căn kém nhất cũng giống như người tốt hơn trong phụ mẫu, còn có xác suất rất nhỏ sinh ra hài tử có tư chất linh căn vượt qua phụ mẫu.

Thiên hạ rộng lớn, trong chúng sinh nhất định có đủ loại thể chất thần kỳ.

Ví dụ như thể chất không có linh căn nhưng vẫn có thể tu luyện Ngọc Nữ Huyền Âm Công.

Dựng Linh Chi Thể này thuộc về loại thể chất cực kỳ hữu dụng đối với sự phát triển của gia tộc.

Sở gia may mắn phát hiện ra Đỗ Uyển Vân có Dựng Linh Chi Thể, tự nhiên sẽ giữ nàng lại, đây là cơ hội ngàn năm khó gặp của Sở gia!

Nếu Đỗ Uyển Vân thành thân với Sở Thu Đoàn, Sở Thu Đoàn là tam hệ chân linh căn, đứa hài tử đầu lòng của hai người ít nhất cũng là chân linh căn, thậm chí có xác suất tiến thêm một bước, trở thành thiên tài địa linh căn!

Song hệ địa linh căn, đó mới thực sự là thiên chi kiêu tử, thở thôi cũng tăng tu vi.

Có linh địa hoặc tài nguyên linh thạch, thiên tài địa linh căn càng như hổ thêm cánh, tốc độ tăng trưởng tu vi gấp mười lần tu sĩ bình thường.

Khi đột phá Trúc Cơ cảnh, địa linh căn không cần Tam Hợp Đan, Trúc Cơ Đan gì cả, chỉ dựa vào tư chất linh căn là có thể thành công Trúc Cơ mà không gặp chút bình cảnh nào.

Đây là hạn cuối của địa linh căn.

Mà hạn trên, là Kim Đan chân nhân!

Nếu Sở gia có thể sinh ra một Kim Đan chân nhân, có thể nói là cả tộc bay lên, bước vào một tầng thứ khác.

Cơ hội như vậy, lại bị Sở gia bỏ lỡ!

Sao Sở Thư Nguyệt lại không nóng nảy cho được.

Bí mật về Đỗ Uyển Vân, số người Sở gia biết cực kỳ ít.

Huyện thành Vụ Đồng cách An Sơn khoảng hai trăm dặm.

Đỗ Uyển Vân thừa dịp đêm khuya vắng vẻ, trốn khỏi An Sơn, dùng một đêm chạy về quê hương Vụ Đồng huyện của mình.

Nàng còn không biết đào hôn của mình đã gây ra tai họa lớn đến nhường nào.

Đỗ Uyển Vân cũng không biết Sở gia chưa từng nói với nàng về Dựng Linh Chi Thể của mình, chỉ nói cho nàng về tư chất tu tiên tứ hệ tạp linh căn của nàng.

Năm nay nàng mười tám tuổi, cũng sáu năm trước, lúc mười hai tuổi bị Sở gia phát hiện, mang về Sở gia.

Chuyện đào hôn cũng không thể trách nàng, trước đó Sở gia không hề nói với nàng, tu hành ở Sở gia thì phải gả cho Sở Thu Đoàn.

Sáu năm ở Sở gia, nàng vừa tu luyện công pháp, vừa làm việc trồng linh thực.

Nàng tu luyện một môn công pháp hệ Thủy, có công hiệu tưới nhuần vạn vật, chữa thương, cũng có thể tẩm bổ thực vật. Ngoại trừ tẩm bổ linh thực ở An Sơn, nàng thỉnh thoảng còn thi pháp, tưới ruộng, hoặc là tưới hoa.

Tu vi hiện tại của nàng là Luyện Khí tam trọng.

Ở Sở gia, nàng chỉ dựa vào linh địa nhị giai An Sơn để tu hành, rất ít khi nhận được tài nguyên linh thạch của Sở gia.

Nàng vốn tưởng rằng đại giới Sở gia giúp đỡ nàng, chính là nàng làm việc cho Sở gia, nỗ lực lao động, không ngờ vài ngày trước, Sở gia đột nhiên nói muốn nàng gả cho Sở Thu Đoàn.

Điều này hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng.

Nàng biết Sở Thu Đoàn, là con trai út của gia chủ Sở gia, ngây ngô ngốc nghếch, tâm trí tương đương với hài đồng năm sáu tuổi.

Đỗ Uyển Vân không muốn gả cho Sở Thu Đoàn, nàng không muốn hy sinh cả đời mình vì tu tiên.

Nàng mới mười tám tuổi, hôn nhân trong tưởng tượng của nàng là tìm một tu sĩ có hoàn cảnh giống mình, hai người cùng kiếm chút tài nguyên linh thạch, rồi tiêu dao khoái hoạt. Sau đó lại sinh một trai một gái, an ổn sống qua đời này.

Đột nhiên Đổ Uyển Vân biết được phải gả cho Sở Thu Đoàn, quan niệm của nàng sụp đổ.

Nàng thử dò hỏi, nếu trả ơn Sở gia, có phải hay không cũng không cần thành thân với Sở Thu Đoàn.

Kết quả là: Nàng không có lựa chọn nào khác.

Gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả.

Nàng có ơn với Sở gia, nhưng nàng cũng rất rõ ràng quyền thế của Sở gia. Với thế lực của một Trúc Cơ gia tộc, muốn nàng làm gì, nàng liền phải làm cái đó.

Nàng nghe ngóng nhiều mặt, mới hiểu rõ: Ngay từ đầu Sở gia đã định, bồi dưỡng nàng thành tức nữ Sở gia.

Có lẽ đối tượng kết hôn của nàng không cố định, không phải Sở Thu Đoàn thì cũng là tộc nhân khác của Sở gia. Nhưng nàng là một tán tu tứ hệ tạp linh căn như vậy, nhất định phải gả vào Sở gia, liên tục sinh hài tử cho Sở gia.

Đây mới là mục đích Sở gia bồi dưỡng nàng.

Nàng cảm thấy bị lừa gạt, trong lòng không cam tâm, đồng thời cảm nhận được nỗi đau không thể làm chủ vận mệnh của mình.

Bề ngoài nàng đồng ý gả cho Sở Thu Đoàn.

Nhưng vào rạng sáng ngày thành hôn, thừa dịp mọi người đang bận rộn hôn sự, nhân lúc sơ hở nàng liền bỏ trốn.

Đào hôn trong mắt nàng là sự phản kháng bốc đồng của chính mình.

Nàng cảm thấy mình nợ Sở gia cũng không nhiều, đợi sau này tích cóp đủ linh thạch, dùng linh thạch trả lại ân tình cho Sở gia.

Đến lúc đó, ân oán giữa hai bên sẽ xóa bỏ.

Nàng quá trẻ và ngây thơ, cũng vì không biết Dựng Linh Chi Thể có ý nghĩa như thế nào đối với Sở gia, nên mới đơn phương cho rằng có thể dùng linh thạch để trả ơn Sở gia.

"A, nhà ta sao lại thế này?"

Đỗ Uyển Vân trở về sơn thôn quê nhà, nhìn thấy sân nhà mình trở nên hoang tàn, mạng nhện giăng đầy dưới mái hiên, một góc tường bị mưa dầm làm sập, gạch đá nằm rải rác.

Nhìn từ bên ngoài, nơi này đã nhiều năm không có người ở.

Nhà nàng trước kia điều kiện không tốt, chỉ có vài gian nhà gạch cũ nát và một cái sân đơn sơ.

Nàng gõ cửa sân nhà bên cạnh: "Này, Trương đại gia có ở nhà không?"

Một lão giả run rẩy mở cửa sân, nhìn thấy Đỗ Uyển Vân: "Cô nương, ngươi là?"

"Trương đại gia, là Uyển Vân ta. Nhà ta chuyển đi đâu rồi?"

Nàng rời nhà lúc mười hai tuổi, bây giờ mười tám tuổi, cảnh tượng đã thay đổi rất nhiều.

Lão giả vội vàng hành lễ: "Bái kiến tiên nhân."

Danh tiếng của Đỗ Uyển Vân đã sớm lan khắp cả thôn, là tiên nhân trong truyền thuyết.

"Nhà ngươi ba bốn năm trước đã chuyển đến huyện thành, sống rất thoải mái đấy. Bọn hắn không viết thư cho ngươi sao?"

"Ở đâu trong huyện thành?"

Đỗ Uyển Vân thỉnh thoảng có liên lạc thư từ với nhà, nhưng trên thư không nói chuyển nhà.

Hơn nữa, nhà nàng lấy đâu ra tiền mà chuyển đến huyện thành?

Lão giả nhớ lại: "Ở phía bắc thành, có một tửu trang Lục Vân lớn nhất, bên cạnh có một tòa nhà lớn, chính là nhà ngươi bây giờ. Ta đã đến đó hai lần, thật sự rất khí phái. Ngươi bây giờ là tiên nhân rồi, rất nhiều người xếp hàng đưa tiền cho nhà ngươi, đúng là một người đắc đạo, cả nhà cũng được nhờ."

"Cám tạ Trương đại gia."

Biết được địa chỉ nhà, Đỗ Uyển Vân không vội đi ngay, mà trước tiên tìm một nơi yên tĩnh nghỉ ngơi, khôi phục linh khí.

Nàng mới Luyện Khí tam trọng, dùng Khinh Thân Thuật chạy nhanh một quãng đường dài cả đêm, linh khí trong cơ thể đã hao hết.

Nửa ngày sau, nàng mới đến huyện thành.

P/s: Để tạ lỗi cùng đạo hữu vì sự cố mất chương, mất text gây ảnh hưởng trải nghiệm, 3 chương tiếp theo Ad xin gửi tặng miễn phí. Đồng thời cũng xin đa tạ chư vị đạo hữu đã luôn ủng hộ. Trong quá trình biên dịch khó tránh khỏi thiếu sót, nhầm lẫn, mong đạo hữu rộng lòng bỏ qua. Ad sẽ nỗ lực trau dồi thêm, để mang đến trải nghiệm đọc ngày càng trọn vẹn hơn.