Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dịch: Dưa Hấu
Từ Hiếu Ngưu cầm lấy lệnh truy nã, chân dung trên đó là một nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp, mắt hạnh mày ngài, hàng mi lá liễu cong vút, môi đỏ như son.
Bản lĩnh của người vẽ chân dung cực kỳ cao thâm, vẽ ra được khí chất thanh thuần thoát tục của nàng.
Nhưng mà, Từ Hiếu Ngưu lại chú ý đến nội dung trên lệnh truy nã: "... Bắt sống giao cho Phục Ma Ti, thưởng một viên Tam Hợp Đan. Giết chết thưởng một trăm linh thạch."
"Kỳ lạ."
Trong lòng hắn có chút nghi hoặc.
Thưởng cho một ma tu Luyện Khí tam trọng như vậy là quá cao, giá thị trường của Tam Hợp Đan ít nhất ba ngàn linh thạch.
Hơn nữa phần thưởng cho bắt sống và giết chết quá chênh lệch, rõ ràng là khuyến khích bắt sống.
Liên quan đến thân phận của ma tu trong lệnh truy nã, trong lòng Từ Hiếu Ngưu có chút nghi ngờ.
Nhưng hắn không nói ra, đây không phải chuyện hắn nên quan tâm. Hắn đến quận thành đã hơn ba mươi năm, những chuyện tương tự thế này gặp không ít.
Việc Phục Ma ti quận nha phát lệnh truy nã, chưa chắc đã là ma tu nào tội ác tày trời, mà là đắc tội với đại gia tộc nào đó.
Dùng danh nghĩa lệnh truy nã để treo thưởng, chỉ là vì báo thù riêng cho đại gia tộc.
Nội tình bên trong, chỉ có những nhân vật cao tầng như Ti trưởng hay Phó ti trưởng của Phục Ma Ti mới biết, còn những dự bị Phục Ma Vệ như Từ Hiếu Ngưu bọn hắn, thậm chí là Phục Ma Vệ bình thường, chỉ cần tuân lệnh là được.
Không chỉ có mình Từ Hiếu Ngưu nhận ra sự bất thường của lệnh truy nã này, nhưng mọi người đều ngầm hiểu mà không nhắc đến.
Mọi người cất kỹ lệnh truy nã, vạn nhất may mắn gặp được người này, giao nộp lên là có thể nhận được một viên Tam Hợp Đan.
"Phiền ti trưởng, xin chúc mừng ngươi trước. Lần tuyển chọn tiên quan này, quý tộc sắp xuất hiện một nhân vật thiên tài làm chấn động Viên Lê quận."
Một dự bị Phục Ma Vệ Trúc Cơ tam trọng lên tiếng.
Hắn tên là Trình Hâm Cáo, xuất thân giống như Từ Hiếu Ngưu, Khương Hạo, đều là tu sĩ xuất thân tầng lớp thấp kém, không có thế lực gia tộc chống lưng. Trước kia hắn làm Ti trưởng Phục Ma ti Ở Khánh Bình huyện, dựa vào công lao mà từng bước leo lên vị trí này.
"Ồ? Ngươi biết rồi sao?"
Phiền Không Diệp kinh ngạc nhìn Trình Hâm Cáo, chuyện gia tộc hắn xuất hiện tộc nhân song hệ địa linh căn, vẫn chưa công khai ra ngoài, ngay cả trong gia tộc cũng chỉ có số ít người biết.
Trình Hâm Cáo cười nịnh nọt: "Phiền ti trưởng, mấy hôm trước ta nghe người trong quý tộc nói."
"Haha."
Phiền Không Diệp cười nhẹ: "Tằng tôn ta còn nhỏ tuổi, ta vẫn chưa công khai ra ngoài."
“Ặc.”
Trình Hâm Cáo ý thức được mình lỡ lời, nhất thời lúng túng không biết làm sao.
Phiền Không Diệp khoát tay: "Đều là người một nhà, các ngươi đừng nói ra ngoài là được."
Kỳ thực hắn biết tin tức này chắc chắn không giấu được, lần tuyển chọn tiên quan này, tin tức sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Viên Lê quận.
"Vâng vâng vâng."
Trình Hâm Cáo liên tục đáp.
Cuộc đối thoại của hai người, khiến những người Phục Ma Ti ở đây tò mò nhìn chăm chú.
Đợi Phiền Không Diệp rời đi, có người lại gần Trình Hâm Cáo: "Trình đạo hữu, ngươi chúc mừng Phiền ti trưởng chuyện gì vậy? Phiền gia có chuyện tốt gì sao?"
"Nói cho chúng ta biết đi, chúng ta sẽ không truyền ra ngoài."
"..."
Trình Hâm Cáo ý thức được Phiền Không Diệp tạm thời chưa muốn cho mọi người biết, tuy hắn không hiểu tại sao tin tức tốt như vậy lại không công khai ra ngoài, nhưng hắn vẫn im lặng không nói, cũng không nhắc đến chuyện của Phiền gia nữa.
Mọi người thấy hắn nhất quyết không nói, cũng mất hứng thú hỏi han, ai nấy đều tản đi.
…
Bách Hác Sơn.
Hai mươi năm nay, Từ gia vẫn chỉ có ba vị đại tu sĩ Trúc Cơ cảnh.
Tuy nói có thêm mấy vị tộc nhân Luyện Khí viên mãn, nhưng đều không thể đột phá Trúc Cơ cảnh.
Ví như Từ Trung Triệt, hắn đã Luyện Khí viên mãn từ lâu, mấy năm trước đã dùng một viên Tam Hợp Đan thử đột phá, nhưng vẫn không thể bước vào Trúc Cơ chi cảnh. Hắn có thiên phú về luyện đan chi đạo, không có nghĩa là hắn có thể dễ dàng đột phá bình cảnh Trúc Cơ, đây là hai chuyện khác nhau.
Với việc tu luyện Ngũ Hành Trụ Công của Từ gia, linh căn năm hệ, muốn đột phá Trúc Cơ cực kỳ gian nan.
Từ Hiếu Ngưu đã lâu không về, lần này trở về phát hiện Từ Hiếu Hậu và Từ Trung Tịch đều đã đột phá đến Trúc Cơ tam trọng.
"Lục đệ, Tiểu Tịch, hai ngươi đều đột phá rồi sao?"
Đến nay Từ Hiếu Ngưu vẫn chỉ là Trúc Cơ nhị trọng, còn kém một chút nữa mới đột phá.
"Đại ca, lát nữa gặp cha là ngươi sẽ hiểu."
Từ Hiếu Hậu úp mở.
Thần thức Từ Hiếu Ngưu đảo qua, phát hiện Từ Phúc Quý đang ở vườn linh thực trong linh địa, hắn liền bay đến, gọi: "Cha."
Vườn linh thực.
Từ Phúc Quý hơi cúi người, đang chăm sóc linh thực.
Thấy Từ Hiếu Ngưu đến, Từ Phúc Quý ngồi thẳng dậy: "Đại Ngưu, nghe ngóng chuyện linh địa thế nào rồi?"
Trước đó bọn hắn đã bàn bạc, chuẩn bị tìm thêm một linh địa cho Từ gia.
"Cha, ta đã nghe ngóng khắp nơi, có hai linh địa nhị giai, nhưng đều không thích hợp lắm.”
“Linh địa nhị giai Tinh Hoa Sơn, gia tộc chiếm cứ linh địa này vốn là Trúc Cơ gia tộc, nhưng tộc trưởng sắp đến đại nạn, trong tộc lại chưa có ai có thể Trúc Cơ để lãnh đạo, nên bọn hắn chuẩn bị nhượng lại linh địa nhị giai Tinh Hoa Sơn.”
“Nhưng Tinh Hoa Sơn cách Đồng Cổ huyện chúng ta quá xa, tận một ngàn sáu trăm dặm. Hơn nữa, gia tộc này không chỉ liên hệ với ta, mà còn liên hệ với những người khác, ra giá, có vẻ tham lam, muốn thương lượng e là phải tốn không ít linh thạch.”
“Linh địa nhị giai Mộng Trạch đảo, linh địa này rất tốt, Trúc Cơ gia tộc chiếm cứ linh địa này trăm năm nay thế lực suy yếu, bây giờ trong tộc chỉ còn một tộc trưởng Trúc Cơ sơ kỳ.”
“Mà Mộng Trạch đảo rất lớn, thuộc loại có phẩm chất khá cao trong số các linh địa nhị giai ở Viên Lê quận. Việc bọn hắn chiếm cứ Mộng Trạch đảo khiến rất nhiều người dòm ngó, nên muốn tìm thêm một gia tộc nữa, hai nhà cùng chiếm Mộng Trạch đảo, mỗi nhà một nửa.”
“Mộng Trạch đảo cũng không gần Đồng Cổ huyện chúng ta, cách một ngàn hai trăm dặm, lại còn hai nhà cùng chiếm một nửa, quá bất tiện."
Nghe lý do của Từ Hiếu Ngưu, Từ Phúc Quý thầm tính toán trong lòng.
Quả thực, hai linh địa nhị giai này đều không tốt lắm.
Nhưng Viên Lê quận không thể nào có linh địa nhị giai thích hợp chờ bọn hắn chiếm cứ.
Linh địa phải tranh giành mới có được.
Chỉ là Từ gia phát triển đến nay, vẫn giữ nguyên tắc người không phạm ta, ta không phạm người, sẽ không ỷ mạnh hiếp yếu.
Không giống như Sở gia, có thể dùng mọi thủ đoạn cướp đoạt linh địa nhị giai An Sơn từ tay gia tộc khác.
"Cha, chi bằng chúng ta lùi một bước biển rộng trời cao, tìm một nhất giai linh địa có phạm vi rộng lớn, phẩm chất cao."
Từ Hiếu Ngưu đề nghị.
Không có linh địa nhị giai, nhất giai linh địa phạm vi rộng lớn cũng được.
Vấn đề của linh địa Bách Hác Sơn là phạm vi quá nhỏ, không thể đáp ứng nhu cầu ngày càng nhiều của tộc nhân tu tiên Từ gia.
Từ Phúc Quý suy nghĩ một chút, cũng chỉ có thể như vậy, gật đầu nói: "Cũng được, ngươi đi nghe ngóng xem nơi nào có linh địa thích hợp. Đúng rồi, cái này cho ngươi."
Nói rồi, Từ Phúc Quý lấy ra một bình ngọc, đưa cho Từ Hiếu Ngưu.
"Đây là?"
"Linh Chi Cam Lộ, một giọt có linh khí tương đương với ba ngàn linh thạch. Ngươi cũng sắp đến Trúc Cơ tam trọng rồi, đủ để ngươi đột phá bình cảnh."
Linh Chi Cam Lộ?
Linh khí tương đương ba ngàn linh thạch?
Từ Hiếu Ngưu kinh ngạc, linh khí lớn như vậy, quả thực đủ để hắn đột phá.
Sau khi cho Từ Hiếu Hậu một giọt Linh Chi Cam Lộ này, thấy hiệu quả rõ rệt, Từ Phúc Quý lại cho Từ Trung Tịch một giọt.
Từ Hiếu Ngưu cất bình ngọc đựng Linh Chi Cam Lộ, nói sang chuyện khác: "Cha, tuyển chọn tiên quan sắp bắt đầu rồi. Với tư chất của Nghĩa Thanh nhà ta, tám chín phần mười là có thể được chọn."
"Haha, nhà ta sắp có tiên quan thứ hai rồi. Bảo Nghĩa Thanh mau đi đăng ký đi."
Từ Phúc Quý lộ ra nụ cười hiền từ của bậc trưởng bối.
Hắn vô cùng tự hào về huyền tôn này của mình, tư chất tam hệ chân linh căn quả thực không tầm thường.
Từ Nghĩa Thanh mới hai mươi ba tuổi, không dùng tài nguyên linh thạch, bắt đầu tu hành từ năm bảy tuổi, chỉ dựa vào linh địa Bách Hác Sơn mà đã tu luyện đến Luyện Khí lục trọng.
Tiến thêm một bước nữa, chính là Luyện Khí hậu kỳ.
…
Vạn Trượng Linh Sơn, gần Viên Lê thành.
Đây là linh sơn nhị giai cao nhất Viên Lê quận, chỉ có một ngọn núi chính cao trăm trượng, cao chót vót trong mây, xung quanh là sườn núi thoai thoải bằng phẳng bao phủ trong linh vụ mờ ảo.
Đỉnh núi ẩn mình trong mây mù lượn lờ.
Nơi này là linh địa của Trúc Cơ Phiền gia.
Lúc này trong đại điện gia tộc Phiền gia, một đám người đang tranh nhau thảo luận điều gì đó.
"Thường nói nước với lửa không dung nhau, mà Thiên Lân nhà ta lại là song hệ địa linh căn Thủy Hỏa, điều này nói lên điều gì? Nói lên rằng Thiên Lân nhà ta có thể nghịch thiên chứng đạo, trở thành đại năng!"
"Không quá hai ba mươi năm nữa, chúng ta ở đây, hơn phân nửa đều bị Thiên Lân bỏ xa."
"..."
Trong đám người, có một thiếu niên.
Hắn vẫn chưa phát triển hoàn toàn, trên mặt còn chút non nớt cùng ngây thơ.
Hắn tên là Phiền Thiên Lân, chắt của Phiền Không Diệp, song hệ địa linh căn Thủy Hỏa, mười sáu tuổi, Luyện Khí cửu trọng.
Được từng vị trưởng bối Trúc Cơ trong tộc khen ngợi như vậy, thần sắc hắn không hề dao động, ánh mắt bình thản. Những lời tương tự thế này hắn đã nghe đến phát chán, sớm quen với sự tán dương của mọi người.
Mặt khác, thái gia gia Phiền Không Diệp thường xuyên dạy bảo hắn: Phải giữ thái độ khiêm tốn, mới có thể đi đường dài. Có rất nhiều thiên tài tu tiên với tư chất kinh diễm, đều không thể trưởng thành mà đã sớm chết yểu.
"Yên lặng nào."
Phiền Không Diệp nhíu mày, cắt ngang lời mọi người. Hắn triệu tập mọi người đến để thương lượng chuyện chính sự, kết quả bọn hắn đến đây chỉ lo khen ngợi Thiên Lân, hoàn toàn quên mất chính sự.
Trước khi bàn bạc chính sự, Phiền Không Diệp còn một chuyện khác: "Chuyện linh căn của Thiên Lân, ta chưa từng công khai ra ngoài, cũng đã dặn các ngươi giữ bí mật. Ai trong các ngươi tiết lộ ra ngoài?"
Hiện trường rơi vào im lặng.
Mọi người nhìn nhau, một lát sau có lão giả lên tiếng: "Ta có khoe khoang với lão hữu vài câu. Nhà ta xuất hiện thiên tài như Thiên Lân, ta cũng nhất thời đắc ý."
"Khụ khụ, tộc trưởng, ta cũng có nói với người khác."
"Ta cũng vậy."
Mấy người đều thừa nhận đã nói ra ngoài.
Phiền gia bọn hắn gần hai trăm năm nay dường như được gia tộc khí vận phù trợ, hiện tại trong tộc tổng cộng có chín vị đại tu sĩ Trúc Cơ, có thể xếp vào top ba trong số các Trúc Cơ gia tộc ở Viên Lê quận.
Lại còn xuất hiện thiên tài địa linh căn, đúng là khí vận từ trên trời rơi xuống.
"Các ngươi, hừ!"
Phiền Không Diệp trừng mắt, xem ra tin tức này căn bản không thể giấu được, việc truyền khắp Viên Lê quận chỉ là chuyện sớm muộn.
"Tộc trưởng, sắp đến tuyển chọn tiên quan rồi, vốn dĩ không cần phải giấu."
"Đúng vậy tộc trưởng, chắc chắn mọi người sẽ biết thôi."
Bọn hắn cũng nghĩ đến nguyên nhân này, nên mới không giấu diếm tin tức.
Phiền Không Diệp hít sâu một hơi, trong lòng mơ hồ có chút lo lắng: "Địa linh căn đấy. Cả Viên Lê quận, mấy năm mới xuất hiện một thiên tài địa linh căn? Ta nhớ mười năm trước, tuyển chọn tiên quan, Viên Lê quận mới có một địa linh căn."
Mười năm với dân số hơn trăm triệu người của Viên Lê quận, mới sinh ra một thiên tài tu tiên song hệ địa linh căn.
Có thể thấy địa linh căn hiếm có đến nhường nào.
"Nghe nói địa linh căn đột phá Trúc Cơ không cần Trúc Cơ Đan, không có bình cảnh, tu luyện thẳng đến Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí Trúc Cơ viên mãn cũng không có bình cảnh, đây là tư chất gì chứ?”
“Có hy vọng Kim Đan đấy!”
“Kim Đan, Viên Lê quận chúng ta còn chưa có Kim Đan chân nhân nào.”
“Thiên Lân còn nhỏ tuổi như vậy, Luyện Khí cửu trọng, một Trúc Cơ tùy tiện cũng có thể giết hắn. Bề ngoài Phiền gia chúng ta không có kết oán với ai, nhưng ai biết được chứ?”
“Vạn nhất có kẻ nào đó ghen ghét nhà ta, ra tay với Thiên Lân, chúng ta sẽ phải gánh chịu tổn thất lớn đến nhường nào?”
“Ai trong các ngươi gánh vác nổi, hả?"
Phiền Không Diệp chất vấn.
"Cái này..."
Mọi người ở đây không thể phản bác.
Quả thực, năm đó khi Thiên Lân được kiểm tra ra địa linh căn, Phiền Không Diệp đã dùng lý do này, bảo mọi người giữ bí mật, không được tiết lộ ra ngoài.
Ngoại trừ phụ mẫu Thiên Lân, cũng chỉ có mấy vị đại tu sĩ Trúc Cơ này của Phiền gia biết.
Nhưng theo thời gian trôi qua, Thiên Lân lớn dần, tuyển chọn tiên quan sắp đến, bọn hắn lơ là cảnh giác, không nhịn được mà khoe khoang ra ngoài.
"Tộc trưởng, vậy bây giờ phải làm sao?"
“Haiz.”
Phiền Không Diệp thở dài lắc đầu: "Lần này ta vốn không định cho Thiên Lân tham gia tuyển chọn tiên quan. Dù sao mười năm mới có một lần, lần sau Thiên Lân tham gia tuyển chọn tiên quan, chắc chắn đã là Trúc Cơ cảnh, có năng lực tự vệ nhất định.”
“Nếu đã không thể giữ bí mật được nữa, vậy cứ để hắn tham gia tuyển chọn tiên quan lần này đi.”
“Đến Trấn Nam phủ, ngược lại hắn sẽ được bảo vệ an toàn hơn ở nhà. Phủ thành chắc cũng sẽ không thiếu tài nguyên cho hắn."
"Tộc trưởng nói đúng. Có thân phận tiên quan địa linh căn của phủ thành, ai dám hãm hại hắn chứ?"
"Đến lúc đó địa vị của Phiền gia chúng ta, e rằng không ai ở Viên Lê quận sánh bằng."
Nếu Phiền Thiên Lân thật sự đến phủ thành làm tiên quan, tương lai có khả năng tấn thăng Kim Đan, vậy thì ở Viên Lê quận, Phiền gia sẽ là gia tộc số một, không ai có thể bàn cãi. Ngoại trừ những gia tộc Kim Đan vốn đã ở phủ thành.
…
Lệnh truy nã của Phục Ma Ti lan truyền khắp Viên Lê quận.
Người của các huyện nha, còn có những tán tu kia đều chú ý đến nội dung lệnh truy nã.
Phần thưởng Tam Hợp Đan, khuyến khích bọn hắn tìm kiếm Đỗ Uyển Vân.
Đối với tu sĩ Luyện Khí bình thường mà nói, Tam Hợp Đan quá hấp dẫn.
Theo lệnh truy nã, thực lực của Đỗ Uyển Vân không mạnh, Luyện Khí tam trọng.
Với cảnh giới như vậy, ngay cả những gia đinh Tiên Thiên võ giả trong huyện nha cũng dám đánh một trận.
Dưới sự kích thích của phần thưởng, không ít người đang tìm kiếm nàng.
Sai dịch của huyện nha, Phục Ma Vệ của Phục Ma a còn có người của tu tiên gia tộc, cùng với đám tán tu, đều đang tìm kiếm Đỗ Uyển Vân khắp nơi.
Ban đầu Đỗ Uyển Vân không biết Sở gia lại tốn công tốn sức tìm kiếm nàng như vậy, thậm chí còn sử dụng nhân mạch ở Phục Ma Ti để phát lệnh truy nã.
Nàng trốn tránh, thấy có người cầm lệnh truy nã có chân dung nàng đi khắp nơi tìm kiếm, mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
May mà nàng phản ứng nhanh, kịp thời tránh né, nếu không đã bị phát hiện.
Về sau nàng càng cẩn thận hơn, còn cải trang, hóa thành cô nương thôn quê bình thường để đi đường.
"Sở gia thật sự điên rồi, ta chỉ là bỏ trốn thôi mà? Cần gì phải coi ta như ma tu mà truy nã? Tìm thê tử cho Sở Thu Đoàn khó đến vậy sao?"
Trong lòng nàng phẫn uất không thôi.
Vì sợ bị Sở gia phát hiện, nàng bôn ba ngày đêm, cố ý đi trên những con đường nhỏ hẻo lánh ở nông thôn, hoặc đi đường trong những vùng núi hoang vu bên ngoài huyện thành.
Nàng trốn tránh dọc đường, có lúc còn trốn trong hang núi để tránh người.
Không dám tùy tiện sử dụng Khinh Thân Thuật, không dám xuất hiện giữa ban ngày.
Với tình cảnh của nàng như vậy, muốn đột phá vòng vây và điều tra của mọi người để rời khỏi Viên Lê quận là rất khó.
Trong thời gian ngắn, nàng không thể nào rời khỏi Viên Lê quận được.