Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đối với vị tiên tổ Tây Môn Phá Thiên này, Tây Môn Trường Thanh vẫn hoàn toàn không biết gì cả.

Vị tiên tổ này vì sao lại vẫn lạc vào 700 năm trước, Vân Kiếm Sơn lại bị tông môn chiếm cứ như thế nào, Tây Môn gia rốt cuộc đã trải qua những gì?

“Chỉ sợ hơn phân nửa là thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.”

Theo Tây Môn Trường Thanh thấy, với công năng nghịch thiên của Cửu Thiên Châu, chỉ cần tiết lộ ra ngoài, Tây Môn gia lập tức chính là kết cục diệt tộc.

Mà tiên tổ Tây Môn Phá Thiên, cũng rất có thể trắng trợn sử dụng, từ đó bại lộ sự tồn tại của Cửu Thiên Châu, lúc này mới gặp phải vận mệnh vẫn lạc.

Đương nhiên, đây đều là suy đoán của Tây Môn Trường Thanh, sự thật có lẽ còn phức tạp hơn so với mình tưởng tượng.

Cửu Thiên Châu tuy tốt, lại không phải là thứ mà một gia tộc Trúc Cơ có thể sở hữu, tiết lộ ra ngoài sẽ rước lấy diệt tộc.

Điều này khiến Tây Môn Trường Thanh cảm nhận được áp lực, nội tâm buồn vui lẫn lộn, đồng thời cũng đưa ra quyết định bảo thủ.

Nếu như tu sĩ gia tộc tận dụng triệt để Cửu Thiên Châu, tất nhiên có thể khiến Tây Môn gia quật khởi nhanh chóng.

Nhưng như vậy, bí mật của Cửu Thiên Châu liền không cách nào che giấu nữa, diệt tộc lập tức sẽ ập đến, sự quật khởi vượt qua lẽ thường, tất nhiên khiến người ta hoài nghi.

Có bảo vật nghịch thiên, không thể dốc toàn lực phát huy tác dụng, điều này ít nhiều có chút lãng phí, nhưng vì sự an toàn của gia tộc, cũng chỉ có thể như thế.

Tây Môn Trường Thanh không định nói cho bất luận kẻ nào, thêm một người biết được Cửu Thiên Châu, liền thêm một phần khả năng tiết lộ.

Đối với gia gia Tây Môn Nhân Đức, hắn là tín nhiệm nhất, nhưng gia gia vô cùng yêu thương Nhị thúc, liệu có đem bí mật này nói cho Nhị thúc hay không.

Nhị thúc liệu có nói cho người tín nhiệm nhất hay không, Nhị thúc công thân là Đại trưởng lão, Lão tổ tông thân là Thái Thượng trưởng lão, liệu có cũng biết hay không, bọn họ cũng có người thân cận.

Mỗi người đều đem bí mật, nói cho người mình tín nhiệm nhất, người biết chắc chắn sẽ ngày càng nhiều, khả năng tiết lộ bí mật sẽ tăng mạnh.

Biện pháp tốt nhất, chính là không nói cho ai cả, Tây Môn Trường Thanh tự mình gánh vác bí mật này.

Đối với việc lợi dụng Cửu Thiên Châu, trợ giúp mình và gia tộc, cũng phải làm một cách ổn thỏa, hết thảy phải lấy việc không bại lộ Cửu Thiên Châu làm chuẩn tắc tối cao, không thể để bất luận kẻ nào hoài nghi sự tồn tại của Cửu Thiên Châu.

Ở động phủ nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm tinh mơ, Tây Môn Trường Thanh liền rời giường dọn dẹp viện tử, tỏ ra đặc biệt siêng năng, hôm qua trộm không ít hạt giống của Thất thúc công, ít nhiều có chút chột dạ.

“Tiểu tử này, từ khi nào lại siêng năng như vậy.”

Tây Môn Nhân Đức bĩu môi, mở miệng nói: “Trường Thanh, gia gia và tộc trưởng Võ gia, muốn tới động phủ Phan gia thương lượng sự tình, con cùng đi, hay là ở lại động phủ đợi ta.”

“Gia gia, con cũng đi.”

Khóe miệng Tây Môn Trường Thanh cười một tiếng, trộm hạt giống của Thất thúc công, chuồn sớm tự nhiên là tốt nhất rồi.

Động phủ mà Phan gia thuê là Huyền giai động phủ, diện tích chừng chu vi 1000 mẫu, linh điền đều có 10 mẫu, còn có 2 mẫu linh dược viên, bởi vì biết có khách tới thăm, trận pháp đều rút đi rồi.

“Trường Thanh, con cứ ở chỗ này chờ, đừng chạy lung tung.”

Tây Môn Nhân Đức nói xong, sải bước đi về phía động phủ Phan gia, cùng gia chủ Phan gia ra đón hàn huyên đơn giản, gia chủ Võ gia cũng ở đó, bọn họ có đại sự muốn thương lượng, không cần quá nhiều khách sáo.

Huyền giai động phủ đắt gấp 6 lần Hoàng giai, một năm cần 300 linh thạch, nhưng đối với Phan gia mà nói, là hoàn toàn có thể gánh vác.

Phan gia chủ yếu kinh doanh linh dược và đan dược, tự nhiên giàu có hơn một chút so với Tây Môn gia chủ yếu kinh doanh pháp khí, đã luyện đan và trồng linh dược kiếm được nhiều tiền hơn, Tây Môn gia vì sao không lựa chọn.

Đây chính là vấn đề nhân tài, Phan gia có Luyện Đan Sư nhị giai trung phẩm, tỷ lệ thành đan cao, phẩm giai đan dược cao, luyện đan có lợi nhuận rất lớn.

Mà Tây Môn gia chỉ có Luyện Đan Sư nhất giai trung phẩm, tỷ lệ thành đan kém rất nhiều, phẩm giai cũng quá thấp, gần như không có lợi nhuận.

Ngoài ra, Tây Môn gia có Luyện Khí Sư nhị giai hạ phẩm, mà Phan gia lại chỉ có Luyện Khí Sư nhất giai trung phẩm, tỷ lệ thất bại cao, cho nên, Phan gia cũng không làm ăn buôn bán pháp khí.

Mà bồi dưỡng nhân tài phương diện tu tiên tứ nghệ, cũng không phải là một chuyện đơn giản, cần thiên phú khá cao, bỏ ra tài lực cực lớn, tiêu tốn lượng lớn thời gian.

Tu sĩ phần lớn hy vọng mau chóng tăng lên tu vi, tiêu hao lượng lớn thời gian luyện tập tu tiên tứ nghệ, tất nhiên sẽ làm chậm trễ tu luyện, nếu không thể trước khi thọ nguyên cạn kiệt tiến giai đại cảnh giới tiếp theo, đến cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là một nắm đất vàng.

Tây Môn Trường Thanh chắp hai tay sau lưng, tản bộ trong khu vực động phủ Phan gia, suy nghĩ xem có nên cải tu Phá Thiên Quyết hay không, mà rơi vào trầm tư, tất nhiên làm giảm tính cảnh giác.

“Ai, ai đánh ta.”

Đang đi đường yên lành, đột nhiên bị người ta gõ một gậy, lại còn là trên đầu, Tây Môn Trường Thanh làm sao không giận.

“Hỏng bét, đánh trúng người rồi.”

Một tiểu cô nương 7-8 tuổi, sợ hãi trốn ở phía sau một cái cây lớn, biểu tình rất là áy náy.

“Ra đây, nhìn thấy muội rồi.”

Tiểu cô nương chậm rãi từ phía sau cây lớn đi ra, vẻ mặt áy náy nhìn về phía Tây Môn Trường Thanh.

Lại là tiểu cô nương 7-8 tuổi, nhìn biểu tình không giống như cố ý, cơn giận trong lòng Tây Môn Trường Thanh lập tức tiêu tan hơn phân nửa.

“Muội là người Phan gia? Tây Môn Trường Thanh ta không chọc tới muội chứ!” Giọng điệu Tây Môn Trường Thanh ôn hòa đi không ít.

Tiểu cô nương vẻ mặt áy náy nói: “Muội tên là Phan Ngọc Liên, chữ Ngọc xếp thứ 9, xin lỗi, Trường Thanh ca ca, muội... Ngự Vật Thuật của muội còn chưa học tốt, đánh đau huynh rồi phải không!”

Thái độ xin lỗi coi như thành khẩn, Tây Môn Trường Thanh hoàn toàn hết giận.

“Không sao, không đau, Ngự Vật Thuật này rất đơn giản, rất dễ học, được rồi, muội tiếp tục luyện đi.”

Tây Môn Trường Thanh cũng không truy cứu, đối phương chỉ có 7-8 tuổi, mà mình đều 15 tuổi rồi, so đo với một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, truyền ra ngoài khiến người ta chê cười.

“Dạ.” Phan Ngọc Liên nhoẻn miệng cười, đưa tay bấm quyết: “Trường Thanh ca ca, xem đánh!”

Tây Môn Trường Thanh cả kinh, hai tay ôm lấy đầu, lại không biết tiểu nha đầu Phan Ngọc Liên này là lừa hắn, rất nhanh đã chạy xa, chỉ để lại tiếng cười tinh nghịch.

“Tiểu nha đầu này, ngược lại khá nghịch ngợm, gan cũng không nhỏ.” Tây Môn Trường Thanh bất đắc dĩ cười cười, đưa tay sờ sờ trán: “Ái chà! Thật đúng là đau.”

Tộc trưởng 3 nhà tụ tập cùng một chỗ, trọn vẹn thương lượng 2 canh giờ, vậy mà vẫn còn một số chi tiết chưa gõ định.

“Trường Thanh, trán con bị sao vậy?”

Mới một lát công phu, đầu cháu trai mình đã sưng lên, Tây Môn Nhân Đức tự nhiên không thể không hỏi.

“Con...”

Tây Môn Trường Thanh trầm tư một lát, thấy tiểu nha đầu phía sau tộc trưởng Phan gia rụt cổ lại, thế là, đạm nhiên nói: “Không cẩn thận đụng vào cây.”

“Đụng vào cây?”

Ánh mắt Phan Ngọc Liên ngưng trệ, nhìn về phía cây linh đào bên cạnh, đột nhiên che miệng cười.

Không phải Tây Môn Trường Thanh rộng lượng, chuyện này không có cách nào nói, bản thân chính là mình không đủ cảnh giác, lại để tiểu nha đầu đánh trúng, chuyện này quả thực rất mất mặt.

Mà lỡ như Phan Ngọc Liên không thừa nhận, vậy thì càng xấu hổ hơn, cãi lý với đứa trẻ 7-8 tuổi, thua thì mất mặt càng lớn, cho dù thắng cũng bị người ta khinh bỉ, biện pháp tốt nhất, chỉ có thể tìm một cái cớ che đậy.

“Tiểu tử thối.”

Tây Môn Nhân Đức tự nhiên không tin, bất quá, khu khu vết thương ngoài da, cũng không đáng để hỏi cho ra nhẽ.

Tộc trưởng Phan gia là hiểu rõ Phan Ngọc Liên, ánh mắt nhìn về phía Tây Môn Trường Thanh, không khỏi tràn ngập chút tán thưởng.