Ta Mở Cô Nhi Viện Chớ Không Phải Là Sát Thủ Đường

Chương 30. Thiết Tước Sơn Trang! Cách Chọn Đồ Đệ Kỳ Lạ!

Ngày hôm sau.

Trần Diệp và tên tiểu mù lòa hai người dậy từ sớm, dùng xong bữa sáng, liền cùng đại đa số võ nhân trong thành giống nhau, đi tới Thiết Tước sơn trang nằm ở ngoại ô Giang Ninh huyện.

“Trước ngực thêu hoa văn mây sóng, đó là người của Hải Kình Bang, bang chủ Quỳnh Long Sơn là cao thủ Nhất phẩm, một bộ Kinh Đào Chưởng pháp đánh khắp ven biển không địch thủ!”

“Chúng ta đừng trêu chọc bọn họ.”

“Một thân áo đỏ, trước ngực thêu đồng tiền? Đó là Hỏa Vân công tử của Vạn Kim Đường, cao thủ Nhị phẩm sơ kỳ, cha gã là Hỏa Long Vương một trong mười hai đường chủ.

“Chúng ta cách xa bọn họ một chút.”

Tên tiểu mù lòa nghe Trần Diệp miêu tả, không ngừng nói ra thân phận của những người xung quanh.

Trần Diệp nhìn về phía năm người ở cách đó không xa, nói: “Cầm quạt sắt, phi trảo, nguyệt nha sạn kỳ môn binh khí, mặc cẩm y màu nâu vàng, sau lưng có hình thêu ngọn núi là của phái nào?”

“Ngươi xem xem có phải là năm người không?”

“Phải.”

Tên tiểu mù lòa đè thấp giọng: “Đó là Không Động ngũ tử, cao thủ thế hệ trẻ của Không Động phái, võ công của bọn họ quỷ bí phức tạp, khí giới pháp và quyền chưởng pháp có thể hoán đổi cho nhau, một loại binh khí đơn lẻ có thể đánh ra cách dùng của mấy loại binh khí, thực lực rất mạnh, đều là Tam phẩm hậu kỳ.

“Năm người này đơn độc một người thực lực tuy không mạnh, nhưng thích đánh hội đồng, cẩn thận là trên hết, chúng ta đi vòng qua bọn họ.”

Dọc theo đường đi, thông qua tên tiểu mù lòa, Trần Diệp quen biết không ít môn phái, tổ chức.

Đường đi không dài, gần đến giữa trưa, Trần Diệp và tên tiểu mù lòa liền đến Thiết Tước sơn trang.

Thiết Tước sơn trang rất lớn.

Chiếm diện tích chừng hơn trăm mẫu, trên tường viện lợp ngói màu xanh biếc, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, phản xạ ra ánh sáng như phỉ thúy.

Trên mặt đất lát những phiến đá tựa như bạch ngọc điêu khắc thành, trong vườn trồng đủ loại cây tạp.

Trước cửa Thiết Tước sơn trang, một ông lão mặc trường sam màu lam đậm, tóc hoa râm, tinh thần quắc thước đứng trước cửa.

Xung quanh ông ta đứng rất nhiều võ nhân giang hồ.

Những võ nhân này trong tay cầm vũ khí, tốp năm tốp ba đứng gần trang viên, ánh mắt lạnh lùng mang theo sự cảnh giác.

Trần Diệp và tên tiểu mù lòa đi tới trước cửa, cách lúc tuyển đồ đệ chính thức bắt đầu còn nửa canh giờ.

Đúng ngọ, mới có thể vào vườn.

Trần Diệp và tên tiểu mù lòa đứng cách cửa không xa, đếm kỹ những võ giả có tên có tuổi kia.

Hỏa Vân công tử của Vạn Kim Đường, Không Động ngũ tử, thiếu bang chủ của Hải Kình Bang, đệ tử đời thứ năm của Côn Luân phái, đệ tử Cái Bang...

Trong đó còn xen lẫn tán nhân từ khắp trời nam đất bắc.

“Thiên Cơ huynh, sao ta không thấy người của Ngũ Nhạc kiếm phái, Đạo môn tam phái a?”

Trần Diệp nhìn một vòng đều không thấy đệ tử của những giang hồ đại phái kia.

Tên tiểu mù lòa dùng móng tay ngoáy ngoáy lỗ tai, cười hì hì nói: “Ngũ Nhạc kiếm phái nếu không có chuyện gì, sẽ không xuống núi.”

“Huống hồ năm đó Thanh Hư Tử đem chưởng môn của Ngũ Nhạc kiếm phái đều đánh cho một trận, đệ tử của Ngũ Nhạc kiếm phái nếu xuống núi tới tham gia tuyển đồ đệ, chưởng môn, trưởng lão của bọn họ có thể đánh chết bọn họ”

“Còn về Đạo môn tam phái, càng sẽ không tới.”

“Thanh Hư Tử đã sớm nội định xong truyền nhân rồi.”

Trong lòng Trần Diệp hơi động, tò mò nói: “Nội định xong rồi?”

“Đã nội định xong rồi, vì sao còn phải gióng trống khua chiêng, làm cái trò tuyển đồ đệ này?”

Tên tiểu mù lòa đột nhiên ngậm miệng không nói, cười một tiếng: “Cái này ta cũng không biết rồi.”

“Dù sao cũng không liên quan đến ta, ta tới đây chỉ là tìm người.”

“Tìm người nào? Hắn trông như thế nào? Ta nhìn thấy sẽ gọi ngươi.”

Trần Diệp biết tên tiểu mù lòa biết không ít, nhưng ở một số chuyện, miệng thằng nhóc này rất kín, không cạy ra được.

“Trông như thế nào, ta cũng không biết, bất quá người ta và Trương Chi Lăng muốn tìm là cùng một người.”

Tên tiểu mù lòa búng búng ráy tai móc ra trên móng tay, nói.

Trần Diệp hiểu rồi.

“Ngươi tìm chính là y bát truyền nhân mà Trương Chi Lăng chọn ra?”

“Đúng vậy.”

Trong lúc hai người giao lưu, thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Quản gia của Thiết Tước sơn trang liếc nhìn mặt trời, biết thời gian đã đến.

Ông ta ho nhẹ một tiếng, giọng nói trầm thấp như sấm sét chợt nổ.

Những võ giả vốn có chút ồn ào đồng loạt ù tai, không tự chủ được nhìn về phía quản gia.

Tên tiểu mù lòa nhe răng trợn mắt, bịt tai nói: “Người này nội lực thâm hậu, ít nhất là cao thủ Nhị phẩm.”

Trần Diệp nhìn về phía ông lão kia, đối phương biểu cảm đạm mạc, tuy rằng tóc hoa râm, nhưng thoạt nhìn cũng chỉ khoảng sáu mươi tuổi.

“Chư vị!”

“Tưởng chừng chư vị đều là tới tham gia trang chủ nhà ta tuyển đồ đệ!”

“Nói ngắn gọn.”

“Quy củ thứ nhất mà trang chủ nhà ta lập ra chính là: Cảnh giới Nhị phẩm trở lên, có tư cách kế thừa y bát của ngài ấy!”

Giọng ông lão vang dội, lúc mở miệng phảng phất như tiếng sấm ầm ầm vang bên tai mọi người.

Đợi quản gia nói xong, các võ giả có mặt đều biến sắc.

“Cảnh giới Nhị phẩm trở lên? Đùa gì thế!”

“Các môn các phái mới có mấy cái Nhị phẩm!”

“Đây không phải là đang trêu đùa người ta sao!”

“Mẹ kiếp, lão tử tám trăm dặm khẩn cấp, chạy ba ngày, ngươi nói với lão tử không có tư cách?”

Các võ giả xung quanh phẫn nộ nghị luận lên.

Những người này đa số là cảnh giới Tam, Tứ phẩm.

Cảnh giới Nhị phẩm đặt trong toàn bộ giang hồ, đều coi như là trụ cột, người thừa kế của môn phái.

Nghe xong yêu cầu này, Trần Diệp cũng có chút kinh ngạc.

“Yêu cầu của Thanh Hư Tử có phải quá cao rồi không?”

Trải qua trò chuyện với tên tiểu mù lòa, Trần Diệp nắm giữ không ít kiến thức thông thường của giang hồ.

“Chỉ cần Nhị phẩm trở lên, đây là muốn đào góc tường truyền nhân của môn phái khác?”

Tên tiểu mù lòa cười híp mắt nói: “Cố ý đấy, ta đã nói là sớm nội định xong rồi mà.”

Lão quản gia đứng trước cửa sơn trang đột nhiên biến sắc.

Trong số võ giả xung quanh có người đang chửi mười tám đời tổ tông của Thanh Hư Tử.

“Vút!” Vài tiếng xé gió vang lên.

“A!”

“A!”

Nương theo mấy tiếng kêu thảm thiết.

Xung quanh có năm sáu gã võ giả trên cổ họng nhiều thêm một viên kim tiền tiêu, bọn họ ôm lấy cổ họng mình, vẻ mặt khó tin.

“Khẹc khẹc...”

Mấy gã võ giả kia trong miệng phát ra vài âm thanh hàm hồ, ngã xuống đất.

Trên mặt đất lập tức nhiều thêm vài vệt máu.

Hành động đột ngột này, khiến tất cả võ giả có mặt đều kinh hãi trong lòng.

Lão quản gia hừ lạnh một tiếng, giọng nói như sấm rền, đinh tai nhức óc.

“Vị nào lại buông lời bất kính sỉ nhục trang chủ, lão hủ tuy đã già yếu, nhưng tay chân vẫn còn vài phần sức lực.”

Lời này vừa nói ra, võ nhân xung quanh toàn bộ đều ngậm miệng lại.

“Là ông ta! Kim Lôi Tiêu —— Hồng Kim Lôi!”

Có người thấp giọng kinh hô, nhận ra thân phận của lão quản gia.

Trong lòng mọi người kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía lão quản gia nhiều thêm vài phần kiêng kị.

Trần Diệp ở bên tai tên tiểu mù lòa nhỏ giọng hỏi: “Ông ta là ai?”

“Kim Lôi Tiêu, một cao thủ ám khí tung hoành giang hồ hai mươi năm, cảnh giới Nhị phẩm, nội lực thâm hậu, bởi vì giọng nói như sấm sét, giỏi dùng kim tiền tiêu, cho nên ngoại hiệu là Kim Lôi Tiêu.”

“Trước kia ông ta là tam đương gia của đạo phỉ núi Thái Hành, lúc đi cướp bóc gặp phải Trương Chi Lăng, sau đó liền mất tích.”

“Mọi người đều tưởng ông ta đã chết, không ngờ là đang làm quản gia cho Trương Chi Lăng.”

Các võ giả xung quanh biết được lão quản gia trước mặt là Kim Lôi Tiêu hai mươi năm trước tung hoành núi Thái Hành toàn bộ đều ngậm miệng lại.

Cao thủ Nhị phẩm, xa xa không phải là những tiểu võ giả cảnh giới thấp kém như bọn họ có thể trêu chọc.

“Hóa ra là Hồng lão tiền bối, gia sư từng cùng Hồng lão tiền bối ở núi Thái Hành có chút giao tình.”

Đệ tử đời thứ năm của Côn Luân phái tiến lên một bước, thi lễ vãn bối, chắp tay nói.

Hồng Kim Lôi liếc nhìn người nọ, nhận ra y phục của Côn Luân phái, biểu cảm hòa hoãn không ít gật gật đầu.

Thấy biểu cảm Hồng Kim Lôi hòa hoãn, tên đệ tử kia của Côn Luân phái trên mặt lộ ra nụ cười: “Đệ tử Lưu Khai Vân, Hồng Sa Chưởng đã tu tới Đại thành.”

Hồng Kim Lôi nhả khí lên tiếng, giọng nói như sấm rền cuồn cuộn: “Lên đây thử xem!”

Lưu Khai Vân nghe vậy, thi triển thân pháp, dưới chân nhẹ nhàng, thân ảnh nhoáng lên liền xuất hiện trước mặt Hồng Kim Lôi.

Hắn ôm quyền chắp tay nói: “Hồng tiền bối, mời!”

Hồng Kim Lôi gật gật đầu.

Lưu Khai Vân thu hai quyền lại, thân pháp xê dịch, tới gần Hồng Kim Lôi trong vòng ba thước.

Hắn biến quyền thành chưởng, trên bàn tay lóe lên một đạo sáng màu đỏ sẫm, đó là chưởng lực của Hồng Sa Chưởng.

Hồng Kim Lôi nhạt nhẽo liếc Lưu Khai Vân một cái, hữu chưởng đánh ra, không có chút thành phần hoa mỹ nào.

Hai chưởng giao kích.

“Bốp!” Một tiếng vang lớn.

Lưu Khai Vân bị Hồng Kim Lôi đánh lùi vài bước, sắc mặt từ vàng chuyển sang đỏ, sau đó lại từ đỏ chuyển sang vàng, khôi phục bình thường.

Hồng Kim Lôi nhạt giọng nói: “Không tồi, Hồng Sa Chưởng Đại thành, ngươi có tư cách.”

“Đứng ra sau lưng ta.”

Lưu Khai Vân của Côn Luân phái lộ vẻ vui mừng, đi tới sau lưng Hồng Kim Lôi.

Thấy dễ dàng thông qua một người, các võ giả xung quanh toàn bộ đều xao động lên.