Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bây giờ Lục Trường Sinh đã trở thành một Phù sư, ra tay lại hào phóng như thế, Hồng Nghị tự nhiên cũng vô cùng sẵn lòng kết giao với Lục Trường Sinh.
"Được, sau này nếu có việc, tự nhiên sẽ không khách khí."
Lục Trường Sinh chắp tay.
"Đúng rồi, Lục huynh đi tham gia loại phiên chợ này, ngươi phải cẩn thận một chút."
"Loại nơi tụ tập của tán tu này ngư long hỗn tạp, lại không có đại tu sĩ tọa trấn trông coi, thường xuyên sẽ có một vài tên kiếp tu ra tay với những tu sĩ đi lẻ."
"Nếu Lục huynh đi bán phù lục, nếu số lượng không nhiều, ta có thể đại diện cho Như Ý Hầu Phủ giao dịch với Lục huynh, thu mua toàn bộ."
Thấy Lục Trường Sinh ra tay là ba tấm phù lục, Hồng Nghị đoán trên người Lục Trường Sinh hẳn có không ít phù lục, có thể là đi bán phù lục, nên lên tiếng nói.
Những nhân vật thượng tầng trong thế tục phần lớn đều biết đến con đường tu tiên, cũng sẽ tu tiên.
Như Ý Hầu Phủ chính là như thế, không chỉ có một mình y là tu tiên giả.
Nhưng đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ, cũng chỉ hơn tán tu bình thường một chút.
Đối với loại vật phẩm thường dùng như phù lục, tự nhiên có nhu cầu.
Nhưng y muốn mua phù lục cấp thấp, vẫn có thể mua được.
Mua của Lục Trường Sinh, cũng không phải vì ham rẻ.
Mà là thông qua cách này, để tăng thêm quan hệ, giao lưu.
Lục Trường Sinh bây giờ đã là phù sư nhất giai hạ phẩm.
Tương lai không nói trở thành phù sư nhị giai, nhưng trở thành phù sư nhất giai thượng phẩm vẫn có hy vọng không nhỏ.
Một khi có thể vẽ được phù lục nhất giai thượng phẩm, vậy thì lại khác.
Kết giao được với một vị phù sư nhất giai thượng phẩm, có nguồn cung cấp phù lục ổn định, đối với địa vị của y ở Như Ý Hầu Phủ cũng có trợ giúp.
Nếu sau này quan hệ tốt, Lục Trường Sinh có thể bán cho y một lượng lớn phù lục với giá thấp hơn thị trường, vậy y chính là đại phát tài.
Nói không chừng còn có thể tranh giành vị trí Thế tử của Như Ý Hầu Phủ.
"Đa tạ Hồng huynh quan tâm, việc này ta sẽ cẩn thận."
"Ta cũng không có nhiều phù lục, chủ yếu là dùng để phòng thân, nếu Hồng huynh cần, ta cũng có thể bán rẻ cho huynh một ít."
Lục Trường Sinh cười cười, lấy ra mười tấm phù lục nhất giai hạ phẩm.
Khi hắn thể hiện mình là Phù sư nhất giai ở Lục gia, đã tích trữ được gần năm trăm tấm phù lục.
Nửa năm nay, dưới sự cung cấp vật liệu hàng tháng của Lục gia, hắn lại tích trữ thêm được hơn năm trăm tấm phù lục nữa.
Nói cách khác, trên người hắn hiện giờ có gần một nghìn tấm phù lục.
Một con số vô cùng khoa trương kinh người.
Trong số những phù lục này, gần một nửa là hạ phẩm, một nửa là trung phẩm.
Nếu đổi thành linh thạch, chính là hai ba nghìn linh thạch.
Nhưng của cải không nên để lộ, thứ này tự nhiên sẽ không biểu hiện ra ngoài.
Nếu Hồng Nghị muốn, hắn cũng sẵn lòng bán rẻ một ít.
Bởi vì chính Lục Trường Sinh cũng rõ, với loại phiên chợ giao dịch của tán tu này, muốn bán ra gần nghìn tấm phù lục, căn bản là không thể nào.
Hắn cũng không dám làm như vậy.
"Như vậy sao được, cứ theo giá thị trường là được."
Hồng Nghị nói như thế.
Cũng sẽ không vì chút lợi nhỏ mà tham lam ngay từ đầu.
"Hồng huynh xem những phù lục này huynh có dùng đến không."
Lục Trường Sinh đưa xấp phù lục trong tay cho Hồng Nghị.
"Không ngờ Lục huynh đã có thể vẽ được cả Hồi Xuân Phù!? Xem ra Lục huynh chẳng bao lâu nữa sẽ có hy vọng trở thành trung phẩm Phù sư rồi!"
Hồng Nghị nhìn thấy một tấm phù lục trong đó, kinh ngạc nói.
Tuy y không hiểu về việc vẽ phù lục, nhưng lại biết rõ giá cả của chúng.
Như phù lục nhất giai hạ phẩm, tùy theo độ khó, giá cả ở mức từ một đến hai viên linh thạch.
Mà Hồi Xuân Phù chính là loại phù lục hạ phẩm có giá hai viên linh thạch, độ khó khi vẽ cũng cao hơn.
"Chỉ là miễn cưỡng vẽ thành được mấy tấm mà thôi."
Lục Trường Sinh khoát tay nói.
Lúc trước khi cân nhắc đến việc kiếm tiền, phù lục nhất giai hạ phẩm trong tay hắn phần lớn đều là loại có độ khó khá cao.
"Những phù lục này ta đều muốn hết, nhưng trên người ta bây giờ không có nhiều linh thạch như vậy, phải về tìm gia phụ lấy linh thạch mới có thể giao dịch với Lục huynh."
Hồng Nghị có chút ngượng ngùng nói.
Y tuy là con trai của Như Ý Hầu, nhưng cũng không có bao nhiêu linh thạch.
Hơn nữa bình thường còn phải tu luyện, nên cũng không tích trữ được linh thạch.
"Việc này không vội, những phù lục này Hồng huynh cứ cầm lấy trước, ta định cưỡi ngựa đến Ngưu Đầu Sơn tham gia phiên chợ giao dịch, thuận tiện về nhà một chuyến."
"Linh câu cứ tạm gửi ở chỗ Hồng huynh, đến lúc đó ta còn phải quay lại một chuyến."
Lục Trường Sinh vẻ mặt hào phóng nói.
Hắn cũng không sợ Hồng Nghị vì chút phù lục này mà trở mặt với mình.
Đối phương thật sự muốn làm vậy, thì coi như dùng những phù lục này để nhìn rõ một con người.
"Vậy thì đa tạ Lục huynh, Lục huynh yên tâm, linh câu ta sẽ cho người chăm sóc tốt."
Hồng Nghị chắp tay nói.
Trong tình huống không tốn tiền, y cầm những phù lục này về, cha y cũng sẽ càng dễ tin rằng giao tình giữa y và vị Phù sư Lục Trường Sinh này không hề cạn.
"Làm phiền Hồng huynh rồi."
Lục Trường Sinh hơi chắp tay, sau đó xin một con ngựa, cưỡi ngựa đi về phía Ngưu Đầu Sơn của phủ Nam Dự.
Hắn không có linh thú đại, muốn đến Ngưu Đầu Sơn, cũng không biết có thể cưỡi linh câu vào trong được không.
Để tránh những phiền phức này, hắn dứt khoát cưỡi ngựa đi, lỡ có mất cũng không đau lòng.
Cưỡi linh câu lâu như vậy, lại trở thành tu tiên giả, bây giờ việc cưỡi ngựa đối với hắn cũng không có gì khó khăn.