Từ Thực Tập Sinh Đến Chúa Tể Cục 749
Chương 10. Tàn Sát Trong Hội Trường Sát Hạch, Độ Khó Thực Sự Quá Thấp
Hắn cũng lười phân bua dài dòng với kẻ khác. Chị tiện mồm trước, hôm nay tôi đánh chị đấy, thì làm sao!!
“Cậu...”
Đúng vậy, cô làm gì được chứ? Cô căn bản chẳng làm gì được.
Thực lực của cô và Sở Hạo chênh lệch không lớn, một đao kia Sở Hạo đỡ không nổi, cô cũng không cản được, hơn nữa căn bản là không kịp phản ứng.
Tình huống như thế, cho dù cô có xông lên, phỏng chừng cũng chỉ có nước bị miết chết trong giây lát.
“Được rồi, chị nhịn đi, lời của chị tôi nghe không lọt tai, tôi cũng sẽ nể mặt chị đâu.”
[Thí sinh không được phép ra tay với nhau, xin thí sinh chuẩn bị sẵn sàng, năm phút sau sát hạch bắt đầu]
Giọng nói từ trong hội trường sát hạch vang lên.
Chuyện xảy ra ở đây rơi vào trong tầm mắt của những người đứng bên ngoài xem.
Lập tức châm ngòi cho một cuộc tranh luận bùng nổ.
“Không phải chứ, xảy ra chuyện gì vậy, sao đang yên đang lành lại đột nhiên động thủ rồi.”
“Một chiêu đánh bay Sở Hạo mặc đằng giáp, đây đâu phải người vừa mới gia nhập, anh nói hắn là điều tra viên chính thức tôi cũng tin!”
“Đây có lẽ là thiên phú đi, uy lực của thiên phú này quả thực có hơi khủng bố.”
“Tôi thừa nhận thực lực của người này rất mạnh, nhưng tính cách thế này có phần không ổn rồi, ra tay không nói hai lời, có phải quá kiêu ngạo rồi không.”
“Bớt mẹ nó ở đây bợ đỡ người này dẫm đạp người kia đi. Còn bảo có quá kiêu ngạo hay không hả? Nếu anh cảm thấy người ta kiêu ngạo, thì đợi người ta sát hạch xong rồi đi tìm người ta đánh một trận đi. Chỉ riêng uy lực của một đạo trảm kích đó, vẫn chỉ là cong tay búng nhẹ, nếu phát huy toàn lực, anh xem đầu với mông mình có dọn ra ở riêng được hay không.”
“Kiêu ngạo là đúng rồi, nếu tôi có thực lực này, tôi còn phách lối hơn hắn. Tên Sở Hạo kia ỷ mình có pháp khí, ngày nào mắt cũng nhìn trời lỗ mũi hếch lên, đều là điều tra viên thực tập, có mấy ai từng được cậu ta cho sắc mặt tử tế. Bây giờ rốt cuộc cũng có người tới trị cậu ta rồi!”
“Trước đó không phải cậu ta từng xích mích với người mới khác sao, cậy vào lớp phòng ngự của đằng giáp, đánh bại người ta xong còn chửi người ta là phế vật hả. Tôi thấy cậu ta mới là phế vật, bây giờ ngay cả rắm cũng chẳng dám thả một tiếng, gặp kẻ cao hơn thì bưng bê, đụng kẻ thấp thì dẫm đạp, bây giờ thoải mái rồi chứ ha ha ha ha.”
Bầu không khí bên ngoài sân được đẩy lên một cao trào mới.
Năm phút chớp mắt trôi qua, Sở Hạo rốt cuộc cũng phun ra búng máu ứ đọng kia, sắc mặt khôi phục. Nhìn Lục Đỉnh đứng cách đó không xa, trong mắt cậu ta đong đầy vẻ kiêng kỵ.
Sau khi phát giác đằng giáp cơ bản đã phế, sự kiêng kỵ đó chuyển hóa thành nỗi kinh hoàng.
Khi một người và cậu khoảng cách không xa, cậu sẽ oán hận hắn, dè chừng hắn, ủ mưu báo thù, chờ đợi ngày sau.
Nhưng khi người đó và cậu tựa như mây bùn khác biệt, đứng trước mặt hắn, cậu sẽ chỉ biết sợ hắn, kinh hoàng trước hắn. Ba cái chuyện báo thù rửa hận, chờ đợi ngày sau gì đó, toàn bộ đều tan biến.
Không dám nghĩ tới, không dám nhúng tay.
Bản thân Sở Hạo cũng hiểu rõ, trước kia cậu ta kiêu ngạo, ngoại trừ Liễu Vân ra, cậu ta căn bản không coi bất cứ điều tra viên thực tập nào gặp trong thời gian này ra gì.
Mọi lực lượng chống lưng đó, đều bắt nguồn từ đằng giáp.
Nhưng bây giờ đằng giáp rách nát, lực lượng chống lưng của cậu ta cũng theo gió bay đi.
Vốn dĩ cực kỳ tự tin với kỳ sát hạch này, nay trong đáy lòng cậu ta lại bắt đầu chột dạ.
Từng con mộc nhân cao hai mét, tướng mạo kỳ quái chui ra từ lòng đất, Sở Hạo sợ hãi lùi lại nửa bước.
Trước đó cậu ta có đằng giáp cản trở các đòn công kích bên ngoài, nên chỉ cần dồn toàn lực tiến công. Nhưng bây giờ đằng giáp mất rồi, cậu ta phải tính đến chuyện né tránh, bởi một đòn công kích thực sự nện lên người sẽ đau thấu xương.
Cùng với tiếng loa thông báo sát hạch bắt đầu!!!
Hàng trăm con mộc nhân lao lên công kích.
Khuôn mặt Lục Đỉnh lộ vẻ hưng phấn, dẫn đầu đạp mạnh một bước nhảy vọt ra.
“Tới đây!”
Giơ tay vung mạnh, một đường trảm kích quét ngang phạm vi mười mét lập tức bùng nổ phóng đi.
Đi đến đâu chém đến đó, mãi tới khi uy lực hao hết, mười mấy con mộc nhân đã bị bổ dọc thành hai nửa.
Gợi ý trước mắt vẫn chưa hiện ra.
Trong lòng Lục Đỉnh chỉ thấy đáng tiếc.
Tuy có chút không thực tế, nhưng hắn vẫn từng huyễn hoặc việc giết chết lũ quái vật này sẽ nhận được phần thưởng.
Nhìn tình hình hiện tại, bọn chúng hình như không thể thu nạp, hơn nữa thứ này cũng quá yếu ớt đi.
Uy lực khủng khiếp của đòn đánh này, dẫn tới tiếng hô hoán kinh ngạc của vô số người, lại càng châm ngòi hỏa tuyến chiến đấu của các thực tập sinh khác.
Cuộc chiến sát hạch, chính thức khai hỏa!!
Lục Đỉnh thoăn thoắt di chuyển giữa bầy quái vật đi đầu, trảm kích sắc bén xoay vòng bọc sát toàn thân. Giơ tay nhấc chân liền bùng nổ trảm kích, mùn cưa bay tán loạn, chân tay đứt lìa bắn túa xua, tựa như đang nhàn nhã dạo bước, không hoảng không vội, diễn giải một vẻ vang thanh lịch thuộc về bạo lực mỹ học.
Giơ tay chộp tới, ghim chặt đầu một con mộc nhân.
Hàng chục đạo trảm kích nhiễu loạn luân chuyển trong tay.
Đầu của con mộc nhân tức thì vỡ nát thành một nắm vụn cưa.
Tùy tay vung vãi.
Lục Đỉnh chỉ thấy độ khó quá thấp. Lũ mộc nhân này trông thì khủng bố, nhưng thực lực chiến đấu không cao hơn người thường là mấy.
Cùng lắm là cao hơn một chút, lực phòng ngự mạnh hơn một chút, lực lượng lớn hơn một chút, tốc độ nhanh hơn một chút, số lượng đông hơn một chút.
Chỉ đến thế mà thôi.
Căn bản không tạo thành chút uy hiếp nào đối với hắn.
Mười phút đồng hồ, dữ liệu hiển thị sau tên Lục Đỉnh trên màn hình lớn đã tăng vọt lên hơn tám mươi.
Điều này đại diện cho việc hắn đã tàn sát hơn tám mươi con quái vật.
Nhìn thấy con số khủng bố này.