Từ Thực Tập Sinh Đến Chúa Tể Cục 749
Chương 22. Ai Bảo Bạch Nguyệt Quang Chỉ Có Thể Là Nữ Giới
Cho nên ban đêm mới là khoảng thời gian điều tra viên Cục 749 hoạt động năng nổ nhất.
Hai người rảo bước tới, vừa dừng chân trên bậc thềm của sảnh nhiệm vụ định bước lên.
Yến Phi Phàm tụt lại phía sau, bước chân dần chậm lại.
Ánh mắt hắn đảo qua phía trước, đầu từ từ cúi thấp xuống.
Lục Đỉnh quay đầu lại nhìn: “Cậu làm gì đấy? Đi thôi chứ.”
“Anh... Anh Lục, tôi muốn đi vệ sinh, hay là anh cứ vào giao nhiệm vụ trước đi, hoặc đợi tôi một lát được không?”
Lục Đỉnh tuy có chút khó hiểu nhưng vẫn gật đầu: “Làm gì có đạo lý một người đi giao nhiệm vụ, vậy tôi đợi cậu một lát, cậu mau đi đi.”
“Dạ vâng, cảm ơn anh Lục, cảm ơn anh Lục, tôi quay lại ngay.”
Yến Phi Phàm vừa quay người định rảo bước chạy đi, một cánh tay từ phía đối diện đã khoác lấy vai hắn: “Vội vội vàng vàng thế này là định đi đâu đấy hở anh Phàm?”
“Tôi... Tôi đi vệ sinh chút anh Tôn.”
Tôn Trường Minh xoay người hắn lại đối diện với sảnh nhiệm vụ: “Đều đã tới sảnh nhiệm vụ rồi mà cậu còn đòi đi vệ sinh, thế coi sao được, phải nhịn chứ!”
“Ơ này lão Đỗ, chẳng phải cậu đang tìm anh Phàm sao, cậu nhìn xem đây là ai?!”
Phía trước sảnh nhiệm vụ, một thanh niên đang lướt điện thoại quay người nhìn lại.
“Đây chẳng phải là anh Phàm sao? Hôm nay cậu chạy đi đâu thế hả?”
Người thanh niên được gọi là lão Đỗ đút điện thoại vào túi, nở nụ cười giả tạo thong thả bước xuống bậc thềm.
“Sáng nay cậu gầm rú cái gì ở đó thế, không biết tối qua tôi vừa đi làm nhiệm vụ về chưa được ngủ à, hơn nữa quần áo cũng không thèm giặt, để đó cho ai giặt hả? Cho tôi à?”
Lục Đỉnh đứng bên cạnh nghe mà cạn lời.
Đã mẹ nó tới tận Cục 749 rồi mà vẫn còn thấy cảnh bắt nạt thế này.
Nhưng cũng đúng thôi, chỉ cần nơi nào có con người thì nơi đó sẽ có xung đột mâu thuẫn.
Hơn nữa con người với con người vốn dĩ chẳng giống nhau, Khai Khiếu thức tỉnh đâu phải chỉ chọn riêng học sinh ba tốt, ai ai cũng đều có cơ hội Khai Khiếu cả.
Cho nên trà trộn vào một vài kẻ ỷ mạnh hiếp yếu cũng là chuyện bình thường.
Thế nhưng dám ở trước mặt hắn bắt nạt người mà hắn vẫn còn dùng được, vậy thì không bình thường chút nào rồi.
Liếc nhìn Lục Đỉnh vẫn còn đứng bên cạnh.
Yến Phi Phàm nhìn Đỗ Quang, trong ánh mắt ngập tràn vẻ khẩn cầu: “Anh Đỗ, hôm nay tôi đi làm nhiệm vụ, quần áo tối về tôi giặt có được không?”
Khoảnh khắc này, hắn hy vọng biết bao Đỗ Quang có thể giữ lại cho hắn chút thể diện trước mặt Lục Đỉnh.
Đúng như những gì Yến Phi Phàm đã nói với Lục Đỉnh, hắn không giỏi chiến đấu, có thể đạt thành tích không tệ để được chia vào ký túc xá bốn người, lại còn nhận được phần thưởng, hoàn toàn dựa vào chút khôn vặt và lách luật.
Cho nên thời gian trôi qua, khuyết điểm của hắn sẽ bộc lộ không sót một chút nào.
Dưới cùng một mái ký túc xá, địa vị của hắn đương nhiên là tầng đáy nhất.
Cho nên quét dọn vệ sinh, giặt quần áo, cùng vô số việc vặt vãnh khác đều do hắn gánh vác.
Ai bảo hắn yếu nhất cơ chứ.
Yến Phi Phàm cũng đã quen rồi, từ nhỏ cha mẹ đã dạy hắn, chịu thiệt là phúc, nhà mình nghèo, đừng có đánh nhau gây xung đột với người ta, những lời dặn dò ấy cứ thế ảnh hưởng tới quá trình trưởng thành của Yến Phi Phàm cho tới tận hôm nay.
Thế nên tính cách của hắn tương đối mà nói có phần nhu nhược.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên trong lòng hắn dấy lên ý nghĩ phản kháng.
Lục Đỉnh, so với bản thân hắn, là sự tồn tại xa vời không thể với tới, chiến lực tuyệt đối, thiên phú tuyệt đối, nói một câu cao cao tại thượng cũng chẳng ngoa.
Nhưng một người như vậy lại chịu đùa giỡn, lại khen ngợi hắn.
Tuy không biết Lục Đỉnh nghĩ thế nào, nhưng Yến Phi Phàm đã thực lòng coi người quen biết chưa đầy một ngày này là người bạn đầu tiên của mình tại Cục 749.
Hắn không muốn để bạn bè nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình.
Thế nhưng sự khẩn cầu của hắn rốt cuộc vẫn tan thành mây khói.
Đỗ Quang giơ tay lên, Yến Phi Phàm đã mường tượng ra cái tát không nặng nhưng lại mang tính sỉ nhục cực lớn kia sẽ như thường lệ giáng thẳng vào gáy hắn.
Khoảnh khắc này, Yến Phi Phàm đã chuẩn bị sẵn sàng phản kháng, chỉ cần tên Đỗ Quang này dám tát hắn trước mặt Lục Đỉnh, hắn nhất định sẽ liều mạng sống mái với gã!!
Giây tiếp theo.
Đỗ Quang vừa giơ tay lên liền bay ngang ra ngoài.
Lục Đỉnh đứng một bên thong thả thu chân về.
Nhìn Đỗ Quang ở góc tường suýt chút nữa bị đá gập đôi người lại như màn hình gập.
Giọng nói của Lục Đỉnh vang lên: “Làm màu cái mả mẹ mày à.”
Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ tay vào người thanh niên vẫn đang bóp vai Yến Phi Phàm nói: “Buông tay ra cho tao.”
Khoảnh khắc này, dù cho sắc trời đã nhá nhem tối, nhưng trong mắt Yến Phi Phàm, Lục Đỉnh lúc này dường như đang đứng trong luồng sáng rực rỡ, ngăn cách mọi bóng tối tăm tối tăm.
Ai bảo bạch nguyệt quang thì nhất định phải là nữ giới chứ!!
Người thanh niên buông hai tay ra, lùi lại một bước: “Lục Đỉnh, chuyện này không liên quan đến tôi đâu nhé.”
“Mày nhận ra tao?”
“Nhận ra tao thì dễ nói chuyện rồi.”
Lục Đỉnh bước lên một bước với tốc độ cực nhanh, giơ tay tát thẳng một bạt tai sang.
Cú tát mạnh đến mức khiến người thanh niên quay ba vòng trên không trung rồi mới rơi xuống đất.
“Nhận ra tao mà mày còn dám bắt nạt phụ tá của tao, sau này quần áo của cậu ấy do hai thằng chúng mày giặt, nghe rõ chưa hả?”
Người thanh niên ôm mặt gật đầu lia lịa: “Vâng... Tôi tôi tôi giặt, tôi giặt.”
“Còn mày nữa, có nghe hiểu không?!”
Đỗ Quang ở góc tường cảm thấy vô cùng nhục nhã, ánh mắt đầy oán hận, dù trong lòng không cam tâm nhưng hiện tại thế yếu hơn người, gã cũng đành khó nhọc gật đầu.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Đỗ Quang ngẩng đầu lên, trước mắt dường như bị bóng tối bao trùm, một bàn tay lông lá mọc đầy vuốt sắc như thể xé toạc tấm rèm che mà xé tan bóng tối trước mặt, từ bên trong thò ra một cái miệng to như chậu máu.