Tu Tiên! Buff Của Ta Không Có Thời Hạn (Dịch)

Chương 1. Nút Cộng Trừ Của Ta (1)

Chương sau

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Cái đầu của ta!!”

Đây là cảm giác đầu tiên của Giang Lê khi tỉnh lại, đầu óc cứ như bị một con lừa tung cước đá thẳng vào mặt, đau đến mức tưởng chừng như đã biến dạng.

Khó khăn lắm hắn mới mở mắt ra được. Cảnh tượng trước mắt là bên trong một cỗ xe ngựa đang chạy.

Thân xe bằng gỗ chòng chành lắc lư, và mỗi lần như vậy, cơn đau trên đầu hắn lại giật lên từng hồi, khiến hắn phải nghiến răng trợn mắt.

Hắn cố nén cơn đau dữ dội để quan sát môi trường xung quanh.

Đây là một không gian kín được bao bọc bởi những tấm ván gỗ đã ngả màu đen. Xung quanh còn có vài thiếu niên nam nữ mặc trường bào kiểu cổ đang ngồi chen chúc. Vài người liếc nhìn hắn với vẻ hả hê, nhưng phần lớn thì chẳng thèm đếm xỉa.

Hắn đoán mình đang nằm trên sàn xe. Mùi ẩm mốc hôi hám cùng cảm giác lạnh lẽo, ướt át khiến hắn vô cùng khó chịu, bèn gắng gượng ngồi dậy.

Nhưng đúng lúc này, một cơn đau buốt khác đột nhiên bùng lên từ sâu trong tâm trí hắn.

Tựa như áp lực trong sọ đột nhiên tăng vọt, kèm theo cơn đau nhức như muốn nổ tung đại não, vô số ký ức xa lạ của một cuộc đời khác lướt qua như đèn kéo quân, ồ ạt tuôn vào đầu hắn.

Giang Lê co giật hai chân, mắt trợn trắng rồi lại ngất lịm đi.

...

"Giang Lê! Tỉnh lại đi! Giang Lê!..."

Trong cơn mơ màng, Giang Lê nghe thấy có người đang gọi mình. Ý thức lơ lửng giữa không trung dường như dần tìm lại được chỗ bám, rồi hắn từ từ mở mắt ra.

Ta... đã xuyên không rồi sao?

Giang Lê vẫn còn nhớ như in mùi khói đặc bốc lên khi khoang game thực tế ảo bị chập điện bốc cháy.

Cửa chống trộm nhà ta lại chắc đến mức vô lý, e rằng trước khi đội cứu hộ phá được cửa vào, mình đã sớm bị hỏa thiêu hoàn toàn thành tro rồi.

Huống hồ, loại xe ngựa kiểu cổ và những tấm ván gỗ đầy vết mốc meo này, ở thời đại của hắn, có lẽ chỉ có thể thấy trong các bộ phim cổ trang mà thôi.

Hồi tưởng lại những ký ức vừa được rót vào đầu, Giang Lê đã có hiểu biết cơ bản về thân phận hiện tại của mình và tình hình của thế giới này.

Thế giới này rất giống với thời cổ đại của Hoa Hạ, hay nói đúng hơn là rất giống với thời cổ đại trong truyền thuyết và tưởng tượng, bởi vì nơi đây được cho là có sự tồn tại của tiên nhân thật sự!

Thật trùng hợp, thân thể này cũng tên là Giang Lê giống hắn, là một đích tử của võ lâm thế gia.

Vì là con đầu lòng nên được đặt tên mang ý nghĩa là khởi đầu của bình minh, ngụ ý sau này con cháu đầy đàn. Tóm lại, cái tên này chỉ là một phiên bản văn vẻ hơn của cái tên "Chiêu Đệ" mà thôi.

Nửa tháng trước, trong một lần kiểm tra, nguyên thân đã cực kỳ may mắn được phát hiện có tư chất tu tiên, hay còn gọi là linh căn.

Cái gọi là tiên duyên khó tìm, người người đều muốn tu tiên, nhưng ngược lại, các môn phái tu tiên cũng muốn chiêu mộ thêm nhiều đệ tử ưu tú để củng cố và phát triển thế lực.

Cho dù là một tên ăn mày, một khi đã có được tiên duyên, ai dám chắc kẻ đó sẽ không một bước lên mây?

Vì vậy, chỉ cần sở hữu linh căn, đa số các tông môn đều sẽ không từ chối.

Chỉ có điều, phụ thân của nguyên thân, Giang gia gia chủ Giang Viễn Sơn, hiển nhiên đã lăn lộn quá lâu trên chốn giang hồ tình đời. Để Giang Lê có thể trở thành đệ tử tông môn tu tiên, ông đã phải trả một cái giá khá lớn để lo lót, đút lót.

Hiện tại, Giang Lê đang ở trên cỗ xe ngựa đến tông môn tu tiên.

Hắn chống tay ngồi dậy, cơn đau đầu đã giảm đi rất nhiều.

Hắn nhìn về phía người đã gọi mình tỉnh, đó là một chàng trai to lớn với gương mặt còn khá non nớt.

Mặt tròn mũi lớn, môi dày, chỉ có đôi mắt là bé tí hin trông có phần hài hước, nhưng trên người y lại toát ra một khí thế uy nghiêm nhàn nhạt dù không hề tức giận, rõ ràng không phải con nhà tầm thường.

"Hì hì, Giang Lê, cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi. Nếu muộn thêm vài canh giờ nữa, có lẽ bọn họ đã vứt ngươi ra vệ đường cho sói ăn rồi đấy."

Thấy Giang Lê tỉnh lại, chàng trai to lớn có vẻ rất vui mừng, cười mấy tiếng.

Giang Lê ôm đầu lục tìm trong ký ức, rất nhanh đã biết được thân phận của người trước mặt.

"Cảm ơn ngươi, Ngôn Hoành."

Kẻ đã lo lót và người chưa lo lót chung quy vẫn có sự khác biệt. Ít nhất thì những thiếu niên nam nữ cùng đi trong đoàn xe với hắn đều không phải dân thường.

Ngôn Hoành này còn là con cháu của một vị vương gia trong nước, tuy không phải đích tử nhưng cũng rất được coi trọng, địa vị rõ ràng cao hơn nhiều so với cái gọi là đệ tử võ lâm thế gia như hắn.

"Hì hì, ai bảo chúng ta là huynh đệ chứ, mau đứng dậy trước đã."

Ngôn Hoành vịn lấy Giang Lê, đỡ hắn từ dưới đất đứng lên. Trông y chỉ mới mười ba mười bốn tuổi, nhưng sức mạnh truyền đến từ cánh tay lại chắc chắn vượt xa bản thân hắn ở kiếp trước lúc trưởng thành.

"Còn có vật này, ngươi tự mình cất cho kỹ. Lần này là ta nhanh tay giữ lại giúp ngươi, đừng làm mất nữa đấy."

Chưa kịp để Giang Lê kinh ngạc, Ngôn Hoành đã lén lút nhét một túi vải nhỏ vào tay hắn.

Giang Lê cầm lấy sờ thử, chất liệu cứng rắn, tròn trịa và lành lạnh, hình như là một miếng ngọc bội.

Chương sau