Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi hay tin Giang Lê đã cứu mạng mình thì gật đầu bái tạ như giã tỏi, thậm chí còn hứa hẹn rằng trong vương phủ nhà mình vẫn còn cô em gái chưa xuất giá, định bụng làm một phen thân thượng gia thân.

"Thân với chả thiết, còn không lăn lại đây giúp ta lôi cái đầu này xuống đi!"

Giang Lê đau đến mức sắp khóc tới nơi rồi. Lân Yêu thối tha nhất định có họ hàng hang hốc với loài vương bát (rùa), chết thẳng cẳng rồi mà hai hàm răng tuyệt nhiên không chịu buông lỏng.

Biện pháp bạo lực dùng sức giật văng đã bị Giang Lê nghiêm túc cự tuyệt. Ngôn Hoành đành cầm con dao găm nhỏ xíu, hì hục cắt đứt từng thớ thịt với dây chằng ở hai bên má Lân Yêu, cuối cùng mới vật vã tháo được cái đầu xuống.

Máu tươi lập tức túa ra chứng tỏ động mạch của Giang Lê đã bị cắn rách toạc. May thay, năm giây sau lượng máu tuôn ra một cách khoa trương đột nhiên ngừng bặt, nếu không cái tình trạng sốc do mất máu chắc chắn sẽ rơi vào tay hắn.

Giang Lê quả thực có phần tự buồn bực. Bây giờ ngẫm nghĩ cặn kẽ lại, giá mà lúc đó không phải kiếm đâm, mà là vung tay chém thẳng một nhát từ trên đầu, thì bả vai của hắn đâu đến nỗi phải nhận một vết cắn như này.

Kết cục chỉ vỏn vẹn hai con Lân Yêu mà khiến bản thân thê thảm nhường này. Thử hỏi có thêm một con nữa thôi, cái mạng nhỏ của hắn chắc hôm nay đã gửi lại tại đây.

Song ngẫm ra thì sự thật cũng là điều hết cách. Giang Lê đừng nói là đối đầu với lũ quái thú ghê tởm này, ngay cả kinh nghiệm đánh nhau liều mạng với con người cũng chưa từng trải qua. Chuyện không có kinh nghiệm vốn là bình thường, phương diện này chỉ đành để mai sau chậm rãi bù đắp.

"Này tiểu tử, mạng ngươi cũng cứng phết nhỉ. Bị cắn một miếng to đến thế mà chỉ chảy có ngần này máu thôi sao."

Rất nhanh, một võ giả đã đến xử lý vết thương cho Giang Lê. Còn kẻ không sứt mẻ miếng thịt nào là Ngôn Hoành lại bị sai bảo qua một bên đào hố chôn người. Đêm nay thương vong không ít, người mất phải được nhập thổ vi an.

Y gỡ cuộn băng gạc xấu xí mà Ngôn Hoành quấn cho hắn, trợn mắt nhìn vết thương mà chép miệng tấm tắc.

Động tác của vị hắc y võ giả vô cùng điêu luyện. Dùng nước ấm rửa sạch vết thương, dùng rượu mạnh sát trùng, cuối cùng là thoa thuốc băng bó lại đàng hoàng. Phải chăng đối với họ mấy loại ngoại thương này cũng chỉ là chuyện cơm bữa.

Giang Lê sao có thể đi tiết lộ với gã là bởi bản thân hắn đã xóa bỏ trạng thái mất máu. Hắn đành chối khéo đánh lảng cho qua chuyện, tỏ ý rằng mình cũng là một võ giả, sức vóc cực kỳ tráng kiện.

Có điều, hắn lại để ý thấy vị võ giả này thoạt trông trẻ tuổi hơn đám người mặc đồ đen khác, lại vô cùng dễ gần, bèn hé lời lân la bắt chuyện.

“Xuýt! Vị đại ca này, ngươi nhẹ tay một chút.”

Giang Lê đau đến hít một hơi khí lạnh, nhưng vị võ giả kia lại nhìn hắn mà thấy buồn cười.

“Cố chịu đi nhóc con, vết cắn ở nơi hoang dã là loại vết thương phiền phức nhất. Nếu không xử lý sạch sẽ, đến lúc nhiễm phải nha độc thì cả cánh tay này của ngươi cũng không giữ được đâu.”

Giang Lê biết, “nha độc” là cách họ gọi tình trạng nhiễm trùng vết thương. Dù hắn có bảng hệ thống bá đạo có thể xóa bỏ trạng thái bất thường, nhưng hắn cũng không muốn nước dãi bẩn thỉu của Lân Yêu lưu lại trên miệng vết thương, đành phải nén đau bắt chuyện tiếp.

“Được rồi... có điều đại ca này, mấy thứ tấn công chúng ta hôm nay rốt cuộc là gì vậy? Sao lại trông giống người thế.”

Giang Lê biết rõ nhưng vẫn cố hỏi.

“Đó là Lân Yêu, một loại quái vật dưới biển. Ngươi đừng thấy chúng nó giống người, lại còn con nào con nấy đều là mỹ nhân.”

“Nhưng loại đó ấy à, thật ra con đực hay con cái cũng đều có dáng vẻ đó cả. Hơn nữa, chúng nó còn ăn thịt người nữa đấy.”

Ý của y đã quá rõ ràng, vẻ ngoài xinh đẹp đó chẳng qua chỉ là lớp ngụy trang để dụ dỗ con mồi mà thôi.

Giang Lê cũng thấy rùng mình ớn lạnh. Ban nãy hắn còn thắc mắc tại sao đám Lân Yêu này trông toàn là giống cái, hóa ra là vì vậy.

Thời buổi này, ngay cả giả gái cũng đã vượt qua ranh giới chủng tộc rồi, thật không thể trêu vào mà.

“Vậy đại ca, loại quái vật này cứ giết quách đi là xong, sao các người còn bắt chúng làm gì?”

Hắn chỉ về phía mấy võ giả cách đó không xa, bọn họ đang khuân vác những con Lân Yêu không thể cử động trên mặt đất, ném vào trong mấy cỗ xe ngựa lồng sắt lúc trước.

Cuộc đột kích ban nãy đã khiến hơn nửa số Lân Yêu trốn thoát, bây giờ những con bắt lại được thì bị nhốt vào những chiếc lồng trống.

Sau trận tập kích đêm nay, đoàn xe thiệt hại không nhỏ, nhưng nếu tính cả những con Lân Yêu đã chết thì bên kia hiển nhiên còn lỗ nặng hơn, không biết rốt cuộc chúng nó mưu tính điều gì.