Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đôi tay Giang Lê không mảy may dừng lại, từng viên Dưỡng Khí Đan cứ thế được hắn tuồn thẳng vào miệng. Một luồng khí ấm áp cuộn lên trong dạ dày, khí huyết sôi trào khiến gương mặt hắn đỏ gay. Luồng linh khí tinh khiết vốn ngủ vùi bên trong linh đan cũng chầm chậm lan tỏa, bị "Quỷ Mộc Quyết" điên cuồng hấp thu, không ngừng bồi đắp cho dải mộc âm linh khí giữa lòng khí hải.
Chỉ đến khi cơ thể bắt đầu trương phình, tựa như trái bóng bị thổi căng tới điểm giới hạn cực độ, Giang Lê mới ngưng tay.
[Sử dụng quá liều lượng Dưỡng Khí Đan. Trạng thái Gia Tốc Dưỡng Khí tác dụng lên cơ thể.]
[Gia tốc dưỡng khí: Gia tăng khí huyết cơ thể. Nâng cao tốc độ tu luyện công pháp Luyện Khí Kỳ thêm hai trăm phần trăm. Thời gian duy trì: Ba giờ.] (-+)
Ấn giữ sau năm giây.
[Gia tốc dưỡng khí: Gia tăng khí huyết cơ thể. Nâng cao tốc độ tu luyện công pháp Luyện Khí Kỳ thêm hai trăm phần trăm. Thời gian duy trì: Vô cực.] (-)
Mãi tới lúc này, Giang Lê mới vỡ lẽ, hóa ra tu luyện lại là một chuyện sung sướng đến nhường này. Linh khí thao thao bất tuyệt dồn vào khí hải, mộc âm linh khí ngày một dồi dào. Hắn có thể cảm nhận sâu sắc bản thân đang lớn mạnh từng khoảnh khắc.
Tốc độ gia tốc tới năm trăm phần trăm! Đây có phải là cảm giác rèn luyện của đám thiên tài cực phẩm linh căn không?
Quả nhiên tiểu thuyết trên mạng không hề lừa ta! Cái cảm giác phê pha này thậm chí còn sướng hơn cả việc duy trì nòi giống. Đám tu sĩ hễ bế quan là ngốn mất mấy năm, vài chục năm, thực chất cái thú ấy chẳng tẻ nhạt, buồn chán như người phàm vẫn thường hay tưởng tượng.
Thoáng chốc, thời gian lẳng lặng trôi qua trong bầu không khí tu luyện tĩnh lặng. Trong tâm trí hắn, hạt giống được rèn giũa dưới ảo cảnh cũng khẽ khàng nứt vỏ, thấp thoáng phơi bày một ngọn chồi non xanh rờn.
...
Một tuần sau. Ngoại môn Đại Học Đường.
Vị trưởng lão truyền công vừa rảo bước vào thềm đại sảnh bỗng khựng lại. Ngay sau đó, trên khuôn mặt lão bừng sáng vẻ hân hoan.
"Xem ra trong số các ngươi đã có kẻ phá kén đột phá!"
"Đến đây, để lão phu xem đó là những ai."
Lão nhấc danh sách lên, liếc mắt đảo quanh dò xét từng vị trí.
"Vu Bán Hạ, thượng phẩm linh căn. Ừm, không tồi! Chứng tỏ thời gian qua ngươi đã rất nỗ lực."
Đón nhận lời ngợi khen, Vu Bán Hạ - người luôn chễm chệ ngồi ở hàng ghế đầu trong lớp - dõng dạc ưỡn ngực, khuôn mặt lộ vẻ kiêu ngạo.
Khích lệ Vu Bán Hạ đôi câu, vị trưởng lão lại đánh mắt hướng về phía Giang Lê.
"Giang Lê, trung phẩm linh căn sao?"
Đôi mày của lão chợt chau lại.
"Giang Lê, ngươi đã dùng đan dược từ sớm rồi hả?"
Giọng nói của vị trưởng lão rõ ràng mang theo vài phần phật ý. Sở hữu tư chất trung phẩm linh căn mà lại đột phá Luyện Khí Kỳ vào đúng lúc này, ý nghĩ vụt qua đầu lão chính là tác dụng của đan dược.
Thế nhưng ngay trong buổi học đầu tiên tại Ngoại Môn Đại Học Đường, lão đã nhắc nhở rành mạch: Đám đệ tử có trung phẩm và thượng phẩm linh căn tuyệt đối không được phép sử dụng đan dược trước khi chính thức đặt chân vào Luyện Khí. Việc ép buộc đan dược sẽ hủy hoại nghiêm trọng đến khả năng tu hành sau này, cái mất lớn hơn nhiều so với cái được!
Chỉ có bọn hạ phẩm linh căn trở xuống, vốn dĩ tiềm lực rỗng tuếch, nếu không xài đan dược thì chả tài nào qua nổi cửa ải nhập môn mới được trao quyền dùng đan dược. Hiện giờ lão đinh ninh Giang Lê đã làm trái lời khuyên răn của lão, đương nhiên trong bụng lão bực dọc ra mặt.
"Bẩm trưởng lão, đệ tử không hề sử dụng đan dược từ sớm. Sở dĩ đệ tử có thể đột phá vào ngay lúc này, hoàn toàn là nhờ những lời chỉ bảo tận tình của ngài."
Giang Lê không vội vàng cự cãi, ngược lại còn nhét thêm một lời nịnh nọt bùi tai vào trước. Chuyện đẩy xích mích cỏn con, lời ra tiếng vào vụn vặt thành một trận chiến giữ thể diện hay cao trào thành ân oán sống còn, quả thực hắn chẳng rảnh rỗi gì để xen vào.
"Ồ? Tính từ thời điểm ngươi mới tu luyện đến giờ cũng chỉ vỏn vẹn hơn hai mươi ngày. Vài tên có thượng phẩm linh căn khác cũng chưa thể đột phá. Vậy ngươi kể thử lão phu nghe, lời dạy dỗ nào của ta đã giúp ngươi vượt mặt bọn chúng với tốc độ kinh hồn nhường ấy?"
Chắc chắn lão không tin rồi. Trừ phi Giang Lê có lai lịch tu tiên sâu xa, được các trưởng bối nhúng tay hỗ trợ, vẽ trận pháp hay trải thảm đón đường, thì lúc ấy lão còn có thể coi là bình thường. Khốn nỗi, lý lịch của tên Giang Lê này thì trong sạch từ trong trứng. Một gã đệ tử ngoại môn bình thường đến mức không thể bình thường hơn, dựa vào đâu mà có chiêu bài hay ho?
"Trưởng lão có điều chưa rõ. Công pháp đệ tử đang tu tập là 'Quỷ Mộc Quyết'. Trong tiết học tuần trước, ngài từng nhắc tới..."
Giang Lê bình tĩnh giải trình, tiện thể kể lại cách làm của mình sau khi đã tỉa bớt dăm ba tình tiết thái quá.
Lời mới lọt đến nửa đường, đôi hàng lông mày của vị trưởng lão đã hoàn toàn giãn ra. Chuyện ở bãi loạn táng ngoại môn, lão nắm rõ như lòng bàn tay. Lão chỉ đi ngang qua cũng tiện tay vỗ nát vài chục con quỷ chứ chẳng ít.
Cây hòe vốn mang tính âm, vốn là kiến thức sơ đẳng trong thế giới tu tiên. Loài hòe bình thường phải mất cả trăm năm mới thành tinh, nhưng nếu gieo rễ tại cái bãi tha ma tàn bạo của ngoại môn này, e chừng chục năm là đủ sức rước lấy họa yêu tà.
Giang Lê chạy thẳng tới đó tu luyện "Quỷ Mộc Quyết", tốc độ chẳng cao chót vót mới gọi là có quỷ!