“Mười.”
Trong lòng Tiểu Dịch đếm ngược, nhưng đối với bóng tối trước mặt lại có chút bó tay không biện pháp.
Dù sao đây cũng là ban đêm, năng lực của đối phương được gia tăng rất lớn, muốn trọng thương một [Mộng Yểm] đã hòa vào màn đêm trong vòng mười giây, độ khó khăn trong đó có thể tưởng tượng được.
Ngay khi hắn đã có chút tuyệt vọng, nghĩ đến việc thản nhiên đối mặt với cái chết.
Một viên “đạn chiếu sáng” bỗng nhiên bắn tới!
Viên đạn chiếu sáng kia tỏa ra ánh sáng đỏ chói mắt, chính là viên đạn ánh sáng đỏ cuối cùng trong khẩu súng lục ổ quay được giữ lại để làm pháo hiệu!
Tiểu Dịch thấy thế thì mừng rỡ vô cùng, không những không nheo mắt lại mà ngược lại còn trợn to hai mắt, tìm kiếm dấu vết của lão già mặc tro bào trong bóng tối.
“Bản năng chiến đấu của người này thật nhạy bén, nếu ngay từ đầu có anh ta giúp đỡ, mình cũng không đến mức chật vật như thế này!”
Ngay cả vào thời khắc sinh tử cận kề thế này, Tiểu Dịch vẫn không kìm được mà cảm thán một câu trong lòng.
“Chín!”
“Tám!”
“Bảy!”
Thân thể hắn càng lúc càng suy yếu, thậm chí có thể cảm nhận được các khớp xương đang dần trở nên cứng đờ, nhưng người đồng hành của hắn là Tiểu Vân vẫn không hề tiến lên giúp đỡ.
Bởi vì không ai có thể đảm bảo nơi này chỉ có hai lão già mặc tro bào kia.
Nếu cô ta tiến lên giúp đỡ, ngộ nhỡ có kẻ thừa cơ đánh lén thiên kim Bộ trưởng, vậy thì nói gì cũng đã muộn.
“Sáu!”
“Năm!”
“Bốn!”
Cuối cùng, Tiểu Dịch rốt cuộc cũng phát hiện ra một tia bất thường trong bóng tối.
Không cần suy nghĩ, thân thể hắn đã đi trước một bước đưa ra động tác.
Toàn bộ năng lượng đều hội tụ về phía thanh đao trong tay!
“Chết đi!!!”
Vút!
Hắn dùng hết sức bình sinh ném mạnh thanh đao ra ngoài.
Tiểu Dịch quá mức suy yếu, đến mức ngay khoảnh khắc ném thanh trường đao đi, thân thể hắn liền ngã ngửa về phía sau.
“Ba!”
“Hai!”
Trong lòng hắn vẫn đang âm thầm đếm ngược, cuối cùng ngay khi hắn sắp sửa không chống đỡ nổi nữa, tai bỗng nghe thấy một tiếng hừ nhẹ đầy đau đớn.
Tiểu Dịch khóe miệng giật giật, trong lòng trút bỏ được gánh nặng, hắn biết mình đã ném trúng rồi.
“Một.”
Bịch.
Tiểu Dịch thân thể ngã xuống đất, hoàn toàn rơi vào trạng thái sốc và hôn mê sâu.
Mà lão già mặc tro bào trong bóng tối cũng chậm rãi hiện thân, trên đùi hách nhiên đang cắm một thanh trường đao, nhìn góc độ kia, vừa rồi Tiểu Dịch nhắm vào bụng lão, kết quả lại bị lão né tránh được.
Cục diện hiện tại là một-đấu-một.
Tiểu Vân cần phải bảo vệ thiên kim Bộ trưởng nên bị bó tay bó chân, còn đối phương thì một chân gần như đã tàn phế, coi như là thế lực ngang nhau.
Bịch.
Ân Dương lại tiến lên một bước, nhấn mạnh sự hiện diện của mình.
Ân Dương vốn dĩ chỉ là một “biến số nhỏ”, dưới cục diện hiện tại đã phát triển thành “nhân vật quan trọng” mang tính quyết định!
“Mỗi người đều có giá trị riêng của mình.”
“Cách nhanh nhất để nâng cao giá trị của bản thân chính là tự tạo ra thời cơ.”
Ân Dương lại vẫy tay với Đề Đăng Quỷ một cái, khẩu súng lục ổ quay trong tay biến mất, thay vào đó là một chiếc nỏ.
Ân Dương giơ chiếc nỏ trong tay lên, nhắm thẳng vào lão già mặc tro bào rồi nói:
“Bây giờ tôi muốn đưa bạn của tôi rời đi, ai tán thành? Ai phản đối?”
Tiểu Vân có chút ngoài ý muốn, không hiểu tại sao “đồng đội” lại lựa chọn rút lui vào thời điểm này.
Anh ta rõ ràng có thể hợp tác với cô ta, chỉ cần tiêu diệt lão già mặc tro bào trước mặt, chẳng lẽ tiểu thư lại keo kiệt phần thưởng hay sao?
Còn lão già mặc tro bào thì khó giấu nổi vẻ vui mừng, dù sao nếu Ân Dương tiếp tục giúp đỡ đối phương, cục diện chắc chắn sẽ bất lợi cho lão.
Thiên kim Bộ trưởng lại khẽ híp mắt nói:
“Tôi có một đề nghị tốt hơn, có muốn nghe thử không?”
Tình thế lại một lần nữa đảo ngược.
Nếu nói vừa rồi vì nguyên nhân của Tiểu Dịch, kéo dài thời gian sẽ bất lợi cho thiên kim Bộ trưởng, thì hiện tại lại là bất lợi cho Âm Liên Giáo Hội.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, chuyện lớn như thế này không thể nào che giấu mãi được.
Một vị thiên kim Bộ trưởng gặp hiểm cảnh, cao thủ của các thành trì lân cận chắc chắn sẽ nhanh chóng lao tới.
Cho nên thời gian kéo dài càng lâu, Âm Liên Giáo Hội sẽ càng nguy hiểm.
Mà điều thiên kim Bộ trưởng muốn làm lúc này chính là lôi kéo Ân Dương để kéo dài thời gian!
Nhưng vị thiên kim này không biết rằng, Ân Dương đã nẫng tay trên của Âm Liên Giáo Hội từ lâu.
Đối với Ân Dương mà nói, Âm Liên Giáo Hội chiến thắng thì lợi ích của cậu mới được tối đa hóa.
Cũng chính vì thế, lúc nổ súng bắn gã lão giả đứt tay vừa rồi, Ân Dương mới chọn nhắm vào chân chứ không nhắm vào đầu.
Mục đích là để hai bên cố gắng giữ thế cân bằng, và mọi chuyện quả thực đang diễn ra đúng như dự tính của cậu.
Ân Dương không đợi thiên kim Bộ trưởng lên tiếng, đã chĩa thẳng nỏ tiễn vào đầu cô ta.
“Cô phản đối?”
Hành động này của cậu lập tức kích thích dây thần kinh của Tiểu Vân. Cô nàng nhanh chóng chắn trước người thiên kim Bộ trưởng, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Ân Dương và lão giả mặc áo bào xám.
Lão giả áo xám như nhìn thấy hy vọng, ánh mắt hưng phấn nói:
“Phải như vậy chứ! Cô ta có ý kiến thì cứ thịt cô ta đi!”
Dù là Âm Liên Giáo Hội hay thiên kim Bộ trưởng, đối với Ân Dương đều không quan trọng.
Cậu xuất hiện ở đây chỉ vì bạn của cậu đang ở chỗ này.
Bằng không, cho dù Cửu Thanh Sơn có biến thành núi thây biển máu, cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến giấc ngủ đêm nay của Ân Dương.
Thậm chí trong mắt Ân Dương, bọn họ đều cùng một giuộc. Khác biệt duy nhất là nếu Âm Liên Giáo Hội thắng, tỷ lệ cao là bọn họ sẽ giết cậu diệt khẩu.
Còn nếu thiên kim Bộ trưởng thắng, cô ta sẽ ghi lại tên cậu, rồi chẳng biết đến khi nào mới gửi tới một bức cờ lưu niệm cùng một khoản tiền thưởng.
Đây là thứ cậu phải dùng mạng sống để đổi lấy sao?
Dĩ nhiên, tình thế lúc này đã hoàn toàn khác biệt.
Sau khi Ân Dương giúp bọn họ đạt được thế “cân tài cân sức”, hiện tại cậu chính là chiếc chìa khóa duy nhất có thể phá vỡ cục diện bế tắc trong thời gian ngắn!