“Lão ta bị giết ngay tại nhà, giống hệt sáu cái xác trước đó, đều bị người ta lột da.”
“Lần này ngay cả Mai tiên sinh cũng đến hiện trường rồi, bọn họ vẫn đang điều tra, chắc không bao lâu nữa thi thể sẽ được đưa tới đây.”
Ân Dương bất ngờ hỏi.
“Sao cậu biết rõ thế?”
“Vì tôi nhìn thấy mà!”
“Tối nay sau khi kết thúc hoạt động, trong người tôi vẫn còn hơi nóng nảy, liền định đi ăn chút đồ lạnh, uống chút cà phê.”
“Tôi đang uống vui vẻ thì bên ngoài quán cà phê vang lên tiếng phanh xe chói tai, hơn hai mươi nhân viên an ninh vũ trang đầy đủ xông lên.”
“Tôi hơi tò mò nên thò đầu ra xem, ai ngờ lại bị nhận ra, gọi tôi đến giúp đỡ.”
“Lúc đó tôi mới biết, nhà Hứa tiên sinh ở ngay đó.”
Cậu ta nói xong vớ lấy ấm nước trên bàn tự rót cho mình một cốc lớn.
“Sau đó những người đó bảo tôi kiểm tra thi thể, tôi nào có hiểu mấy cái này.”
“Tôi chỉ có thể dựa vào bản năng của Khiên Thi Tượng mà nói bừa vài câu. Mai tiên sinh có lẽ cũng nhìn ra nên bảo tôi về trước, nói lát nữa sẽ đưa thi thể đến nghĩa trang bảo quản, ngài ấy sẽ điều một Ngỗ Tác từ thành phố khác tới.”
“Ha ha ha, trước đây tôi đã thấy lão Hứa đắc ý chẳng ra làm sao rồi, đáng đời! Xảy ra chuyện rồi chứ gì!”
Nói đến đây Tiêu Triết lại rùng mình một cái, nhìn ngó xung quanh.
“Cái chỗ rách nát này của cậu sao mà lạnh thế?”
“Ở lâu thế này không sợ bị phong thấp à?”
“Tôi có thuê một căn nhà ở ngoài, hay là cậu dọn đến chỗ tôi ở đi.”
Ân Dương nhìn sáu bảy chục âm hồn sau lưng Tiêu Triết, thầm nghĩ cậu không lạnh mới lạ.
Hắn bất động thanh sắc làm một thủ thế, một bàn tay hư ảo khổng lồ “gạt” đám quỷ hồn đó sang một bên, Tiêu Triết lập tức cảm thấy ấm áp hơn hẳn.
“Không cần đâu, tôi ở đây quen rồi, đi làm cũng tiện, bình thường còn có thể ngủ nướng thêm một lúc.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, bên ngoài nghĩa trang vang lên tiếng động cơ ô tô.
Tiêu Triết hưng phấn nói.
“Đến rồi đến rồi.”
Cậu ta kéo Ân Dương đi ra ngoài.
“Tiêu Triết, dù nói thế nào thì Hứa tiên sinh cũng là cấp trên của chúng ta, bây giờ lão ta chết rồi, chúng ta dù không buồn thì cũng không thể quá vui vẻ được.”
“Nếu không người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào? Bọn họ chỉ cảm thấy chúng ta bạc tình bạc nghĩa thôi.”
Tiêu Triết nghe vậy vội vàng thu lại nụ cười, cố nặn ra một vẻ mặt buồn bã.
“Bây giờ thì sao?”
“Hơi cứng nhắc.”
“Cứng nhắc thì cứng nhắc, tôi không cười ra tiếng đã là nể mặt lão ta lắm rồi.”
Hai người bước ra khỏi phòng, đèn trong sân nghĩa trang đã được thắp sáng.
Mai tiên sinh sải bước đi vào, Ân Dương và Tiêu Triết vội vàng hành lễ.
“Đại nhân.”
“Đại nhân.”
Ánh mắt Mai tiên sinh quét qua hai người một vòng rồi dừng lại trên người Ân Dương.
“Cậu chính là Ân Dương?”
“Vâng.”
“Hứa Ngỗ Tác từng nhắc đến cậu với tôi, nói cậu làm việc rất điềm đạm.”
“Tiên sinh quá khen.”
“Thi thể cứ để ở chỗ cậu, ngày mai Ngỗ Tác mới sẽ đến, phối hợp cho tốt.”
“Vâng.”
Trong lúc nói chuyện, ngài ấy bước đến trước mặt Ân Dương, giọng điệu không cho phép nghi ngờ.
“Ngẩng đầu lên.”
Ân Dương từ từ ngẩng đầu, vẻ mặt đầy cung kính.
“Cậu không phải là Khiên Thi Tượng?”
Giọng điệu Mai tiên sinh có chút nghi hoặc, Ân Dương cung kính đáp.
“Đại nhân nói đúng, tôi chỉ là người bình thường, trước đây vẫn luôn theo Hứa tiên sinh học việc.”
“Ở đây bao lâu rồi?”
“Chưa tới hai năm.”
Mai tiên sinh gật đầu, vỗ vỗ vai hắn.
“Làm việc cho tốt, chỉ cần cậu biểu hiện tốt, một phần ma dược thăng cấp đối với tôi không là gì cả.”
“Cảm ơn đại nhân!”
Mai tiên sinh sai người giao thi thể cho Ân Dương xong, không quay đầu lại mà rời khỏi nghĩa trang.
Đợi đám người đi khuất, Tiêu Triết mới nhướng mày với Ân Dương.
“Thế nào? Không lừa cậu chứ, lão Hứa tèo thật rồi!”
Ân Dương đẩy chiếc cáng chở thi thể.
“Nghĩa tử là nghĩa tận, bớt nói vài câu đi.”
“Tôi phải đi kiểm tra thi thể, cậu đi không?”
“Tất nhiên, tôi sợ cậu bận không xuể nên mới quay lại mà.”
Hai người bước vào nhà xác, Ân Dương thay quần áo, đeo găng tay, Tiêu Triết bên cạnh cầm sổ bắt đầu ghi chép.
Ân Dương thành thạo tách lớp da người ra, nhìn kỹ hai cái rồi mới nói.
“Thi thể bị hung thủ dùng hung khí sắc bén rạch từ cổ xuống tận xương mu rồi lột da.”
Ân Dương còn chưa nói xong, Tiêu Triết đã viết xong rồi, dù sao sáu cái xác trước cũng đều viết như vậy.
Nhưng ngay sau đó cậu ta lại nghe Ân Dương nói tiếp.
“Vết thương có dấu vết bị thiêu đốt, dao đã được nung nóng, nghi ngờ có sức mạnh siêu phàm lưu lại.”
“Hung thủ là Siêu Phàm Giả, đây là bắt chước gây án
Tay Tiêu Triết run lên, đột ngột ngẩng đầu hỏi.
“Siêu Phàm Giả?”
“Ừm.”
“Chắc chắn không?”
“Nếu không thì sao? Hứa tiên sinh là Tự Liệt 8, cậu nghĩ ai có thể giết được lão ta?”
Tiêu Triết lúc này mới phản ứng lại.
Đúng vậy, lão Hứa là Tự Liệt 8, hơn nữa còn là Ngỗ Tác!
Một trong những năng lực đặc thù của Ngỗ Tác là cường hóa cơ thể, trì hoãn cảm giác đau đớn.
Đồng thời có thể miễn dịch phần lớn độc tố, muốn lặng lẽ giết chết lão ta, đâu có dễ dàng như vậy?
Xem ra, phân tích của Ân Dương quả thực rất có lý.
“Đường dao thô kệch, da tứ chi lột không đủ hoàn chỉnh, mô cơ sót lại quá nhiều, hơn nữa cũng không có mùi ma dược ăn mòn.”
“Thông qua những manh mối trên có thể phán đoán, lần này hẳn là bắt chước gây án.”
Tiêu Triết nghe xong vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Lợi hại!”
“Tôi nói chứ cần gì phải điều Ngỗ Tác từ thành phố khác tới? Dù sao bình thường công việc của Ngỗ Tác ở Vọng Đoạn Thành đều do cậu làm, chi bằng trực tiếp bồi dưỡng cậu thành Ngỗ Tác cho xong.”
“Mai đại nhân chẳng phải cũng nói rồi sao, một phần ma dược thăng cấp đối với ngài ấy không là gì cả.”
“Hay là tôi kiếm cho cậu một phần ma dược thăng cấp Khiên Thi Tượng, cậu cứ trở thành Khiên Thi Tượng trước đã.”
“Đợi cậu tiêu hóa hoàn toàn ma dược, cảm thấy có thể thăng cấp rồi, chúng ta sẽ đi tìm Mai đại nhân xin ma dược thăng cấp Ngỗ Tác!”