Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Không biết có phải do bộ não của anh và Liễu Bạch dung hợp với nhau hay do bản tính Liễu Bạch vốn đã chẳng đứng đắn gì, anh nhận ra lão nói chuyện cứ lưu manh cợt nhả, chẳng ra dáng một Bảo gia tiên chút nào.
Anh bất lực đảo mắt.
Liễu Bạch tiếp tục: "Xấu hổ cái gì, cách tu luyện của dòng họ Liễu khác với bốn tiên gia còn lại. Dòng dõi Liễu tiên chủ yếu dựa vào song tu để nâng cao tu vi. Gặp người nào ưng mắt thì cứ tiến tới, đừng kiềm chế."
Nghe xong, mặt anh đỏ bừng lên. Anh vẫn còn là một chàng trai tân, làm gì hiểu mấy chuyện này. Anh lầm bầm chửi "Lão già mất nết" rồi nằm dần thiếp đi.
________________________________________
Khi Lâm Thiên Hoa mở mắt ra thì đã là hơn một giờ chiều ngày hôm sau.
Các tụ điểm ăn chơi về đêm đều mở cửa vào buổi tối, và hoạt động đến tận ba bốn giờ sáng mới đóng cửa. Giờ giấc sinh hoạt của những người làm việc tại đây hoàn toàn ngược lại với người bình thường. Anh thức dậy lúc này đã được coi là sớm.
Trong phòng có phòng vệ sinh riêng. Anh đánh răng rửa mặt qua loa rồi bước ra khỏi phòng. Lúc này nhóm Đao Sẹo vẫn chưa ngủ dậy. Anh định tranh thủ thời gian này quay về khu ký túc xá cũ để lấy quần áo. Hiện tại anh đang mặc đồ của Trọc, bộ đồ cũ của anh đã rách bươm không mặc được nữa. Anh cũng không quen mặc quần áo của người khác.
Quán bar có bố trí ký túc xá cho nhân viên, nhưng nằm ở rất xa. Chủ yếu là vì giá thuê nhà ở đó rẻ.
Anh mặc một chiếc áo khoác bông dày cộm, bước ra trạm xe buýt. Năm ngoái Đao Sẹo mới đổi một chiếc xe Audi, chiếc Santana cũ gã để lại cho đàn em lái, đồng thời mua thêm một chiếc xe bánh mì. Dù là băng đảng lớn hay nhỏ, xe bánh mì là phương tiện không thể thiếu. Bởi vì nó chở được nhiều người, cốp sau lại rộng rãi chứa được nhiều đồ. Quan trọng nhất là bền bỉ, hiếm khi hỏng hóc, không bao giờ làm hỏng việc. Quả thực là món đồ "trấn phái" của giới giang hồ.
Tiếc là đàn em của Đao Sẹo đều đang ngủ say, bản thân anh lại không biết lái xe. Nên anh đành chọn cách bắt xe buýt.
Nhiệt độ ở thành phố Cáp Bắc lúc này vào khoảng âm hai mươi mấy độ. Trong lúc đứng chờ xe buýt, miệng anh cứ liên tục phả ra từng ngụm khói trắng.
Ngay lúc chiếc xe buýt đang từ từ tiến tới trạm, cơ thể anh bỗng nhiên khẽ run lên. Anh cúi xuống nhìn cổ tay mình, chỉ thấy sợi tóc quấn quanh cổ tay bỗng nhiên động đậy. Sợi tóc dần dài ra, bay về phía con đường lớn. Cuối cùng, sợi tóc bay vào một chiếc xe vượt địa hình đang đỗ chờ đèn đỏ.
Anh sực tỉnh, trầm giọng nói: "Xem ra vận may của mình không tồi, con của nữ quỷ chắc chắn đang ở trong chiếc xe đó."
Lúc này, cửa kính chiếc xe vượt địa hình từ từ hạ xuống. Nhìn thấy khuôn mặt người ngồi bên trong, ánh mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo.
"Đúng là oan gia ngõ hẹp!"
Kẻ ngồi trong chiếc xe đó không ai khác chính là Bò Cạp của băng Độc Xà. Bò Cạp hạ cửa kính, nhổ một bãi đờm đặc ra ngoài.
Trong lúc gã nhổ đờm, anh thoáng thấy trên cổ Bò Cạp đang đeo một sợi dây chuyền vàng. Bên dưới sợi dây chuyền có treo một tấm thẻ vàng to cỡ bàn tay. Và sợi tóc trên tay anh đang nối thẳng vào tấm thẻ vàng đó.
"Hắn ta đang đeo một tấm âm bài." Giọng của Liễu Bạch bỗng nhiên cất lên.
"Âm bài?" Anh không hiểu, liền hỏi lại.
Liễu Bạch giải thích: "Bên Tương Tây có một loại tà thuật, dùng thai nhi chưa chào đời luyện thành Kumanthong, sau đó bỏ Kumanthong vào trong một tấm thẻ, gọi là âm bài. Âm bài có thể dùng để chắn tai họa, đổi vận mệnh."
Nghe xong, trong mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo, mắng: "Mẹ kiếp, cũng quá thất đức rồi, vừa hay, hôm nay tính sổ luôn nợ cũ nợ mới một thể."
Đúng lúc này, đèn xanh bật sáng. Bò Cạp ngồi trong xe huênh hoang không biết đang nói cái gì, chỉ thấy gã chỉ tay về phía khu trung tâm tắm hơi cách đó không xa. Sau đó chiếc xe vượt địa hình rẽ thẳng vào đó.
Anh nhìn theo chiếc xe, nhếch mép cười nhạt. Anh không hề lỗ mãng xông vào, mà rút điện thoại gọi cho Đao Sẹo.
"Alô." Nghe giọng thì có vẻ Đao Sẹo vừa mới tỉnh ngủ.
Anh vội nói: "Anh Đao, em nhìn thấy thằng Bò Cạp rồi, nó đang dắt theo bốn tên đàn em vào nhà tắm hơi Vân Đỉnh."
Đao Sẹo nghe thấy lời anh liền ngồi bật dậy, trầm giọng hỏi: "Có phải nhà tắm hơi Vân Đỉnh ở khu Đạo Ngoại không?"
"Đúng vậy." Anh đi đến trước cửa trung tâm tắm hơi, đáp.
Đao Sẹo trầm giọng dặn dò: "Theo dõi sát nó, anh lập tức dẫn anh em tới."
Cúp điện thoại, anh nhìn vào bên trong trung tâm tắm hơi. Chỉ thấy Bò Cạp và bốn tên đàn em đã nhận vòng tay thẻ, thay dép lê, cười nói hỉ hả đi lên lầu. Anh chần chừ một chút rồi cũng bước vào trong.
Một nhân viên phục vụ bước tới hỏi: "Chào anh, anh đi mấy người ạ."