Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 107. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 107

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người giàu đều thích mùa đông, dù trong nhà không đủ tiền để lát địa long tốn không biết bao nhiêu than củi thì cũng có thể khoác lên mình những chiếc áo lông chồn vừa ấm áp vừa sang trọng, ra ngoài cũng thêm phần thể diện. Nhưng tất cả người nghèo trên thế gian này đều sợ nhất mùa này.

Ngoài lão ăn mày rách rưới, Từ Phượng Niên còn thấy một bóng lưng nhỏ nhắn yếu ớt đang ngồi xổm ở đó. Bên cạnh nàng có một tiểu sa di khoác áo cà sa màu xanh lục viền đỏ nhạt, không biết đã nói gì mà tiểu hòa thượng liền vội vã chạy đi.

Từ Phượng Niên nhíu mày nói: "Tuy Phật môn có nhiều tông phái, nhưng quy tắc khoác cà sa đều gần như nhau, làm gì có chuyện tiểu sa di lại mặc tăng y màu này, đây là màu áo chỉ giảng tăng mới được mặc, một tiểu hòa thượng thì có tư cách gì để giảng kinh thuyết pháp cho người khác? Hơn nữa, tăng nhân ra ngoài không phải nên khoác thông vai à? Sao sa di kia lại để hở vai phải?"

Vì Bắc Lương Vương phi cả đời tin Phật nên Thế tử điện hạ tất nhiên cũng am hiểu, đối với quy củ lễ số của Phật môn vô cùng rõ ràng.

Thanh Điểu sửa lại: "Tiểu sa di kia để hở vai trái."

Từ Phượng Niên cười nói: "Tiểu hòa thượng từ đâu đến vậy."

Đối với tăng nhân, Từ Phượng Niên dù mang tiếng xấu khắp Bắc Lương nhưng vẫn luôn khoan dung thiện đãi, mỗi lần gặp đều ban thưởng. Thông thường, đa số tăng nhân sẽ không nhận tiền bạc vàng vòng, Từ Phượng Niên không so đo. Đến nỗi rất nhiều thuật sĩ bói toán trong thành Lương Châu đều đổi nghề làm hòa thượng dỏm, quản chi chuyện khi sư diệt tổ, được Thế tử điện hạ tiện tay ban thưởng mới là con đường chính đạo bằng phẳng.

Từ Phượng Niên đột nhiên nheo mắt, nhìn chằm chằm một hòa thượng Mật Tông trung niên đang chậm rãi đi giữa đường. Hòa thượng mình khoác áo cà sa đỏ thẫm, khuôn mặt khô héo, đi tới chân tường, thấy lão ăn mày đang hấp hối, mặt lộ vẻ bi thương.

Đợi tiểu sa di không hiểu quy củ kia bưng một lồng bánh bao nóng hổi chạy như bay tới góc tường thì chỉ thấy lão ăn mày nghẹo đầu sang một bên, đã qua đời.

Hòa thượng Mật Tông cúi người đưa tay, nắm lấy tay của lão ăn mày, tụng kinh cho người đã khuất.

Tiểu sa di đưa bánh bao thịt cho cô gái đã đứng dậy, cúi đầu chắp tay mặc niệm.

Từ Phượng Niên nhìn thấy tất cả những điều này, trong lòng có phần cảm khái.

Hai hòa thượng một lớn một nhỏ, bất kể đến từ đâu, sẽ đi về đâu.

Đưa tay là thiền.

Cúi đầu cũng là thiền.

Hồng Thự bước vào xe, Từ Phượng Niên đột nhiên cảm thấy món thịt bò sốt tương mà lúc ở trên núi Võ Đang nghĩ đến đã thèm nhỏ dãi giờ có phần nhạt nhẽo, bèn đặt sang một bên, nhẹ giọng nói: "Dù ta có được Đại Hoàng Đình của chưởng giáo Võ Đang thì vẫn thích tăng nhân hơn một chút. Lưỡng Thiền Tự chỉ ngộ hai chữ thiền, Lạn Đà Sơn nơi khổ hạnh tăng xuất hiện lớp lớp, xem ra đều đáng yêu hơn Võ Đang và Long Hổ nhiều."

Từ Phượng Niên chuẩn bị về phủ, vô tình nhìn thấy gò má của cô gái. Sau khi sững sờ một lúc, tâm trạng hắn vui hẳn lên.

Hắn xách túi thịt bò sốt tương, đứng dậy cười nói: "Hồng Thự, Thanh Điểu, ta đi gặp một người quen, các ngươi về trước đi."

Từ Phượng Niên rời khỏi xe ngựa, đứng xa xa, đợi toàn bộ thiết kỵ Bắc Lương đi khỏi mới bước về phía góc tường kia.

Từ Phượng Niên rất thích cô nhóc tuy không thân nhưng quen này. Năm đó, lúc cùng lão Hoàng đến quận Lang Gia là khi hắn nghèo túng nhất, liền tình cờ gặp được cô bé bỏ nhà ra đi này.

Nàng tự xưng muốn hành tẩu giang hồ làm nữ hiệp, trên người chỉ còn lại chút bạc vụn đồng xu, trông đã rất đáng thương. Sau khi không đánh không quen biết với Từ Phượng Niên và lão Hoàng, nàng đã rất hào phóng mời một bữa cá thịt ê hề, rồi hoàn toàn cháy túi.

Ba người cùng nhau trải qua tháng ngày nghèo khổ buồn tẻ, cãi cọ ầm ĩ, cùng nhau trộm gà bắt chó, cũng thật thú vị. Thường thì nàng sẽ canh gác, còn Thế tử điện hạ và lão Hoàng thì hành động. Lúc bỏ chạy, cô nhóc buộc tóc hai bím sừng dê chạy nhanh như gió.

Cuối cùng nàng nói muốn xuống phía nam ngắm biển nên họ chia tay. Từ Phượng Niên chỉ biết nàng họ Lý, thích tự xưng là Lý cô nương, nếu gọi nàng một tiếng Lý nữ hiệp thì có thể khiến nàng dù đói bụng cũng vui vẻ được mấy ngày.

Từ Phượng Niên chậm rãi đi tới. Sao bên cạnh Lý nữ hiệp lại có thêm một tiểu hòa thượng? Nhà nàng đâu phải là chùa miếu?

Nghĩ đến đây, Từ Phượng Niên một tay xách thịt bò, tay kia lại nắm lấy chuôi đao Tú Đông. Hòa thượng Mật Tông kia không hề đơn giản.