Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bạch Liên tiên sinh cười ha hả nói: "Ta cho rằng không có."
Tiểu hòa thượng gật đầu nói: "Vậy ta không còn câu hỏi nào nữa.”
Bạch Liên tiên sinh không hề thất vọng hay tức giận, quả là một đại thúc dễ nói chuyện, tính tình tốt. Tiểu cô nương cảm thấy người dưới núi nói chuyện đều có phần không thật, Bạch Liên tiên sinh đâu có kiêu căng, là một vị đại thúc rất hòa nhã mà.
Tiểu thiên sư của Long Hổ sơn được tiểu cô nương xem là đại thúc hòa nhã cười nói: "Uống trà, uống trà."
Tiểu cô nương nhẹ giọng nói: "Uống trà xong chúng ta sẽ xuống núi ạ."
Thật khó tưởng tượng Bạch Liên tiên sinh từng trong hoàng cung giảng đại đạo với Hoàng đế lại gật đầu nói: "Ta là kẻ mù đường, mắt không tốt nên không tiễn cô nương được. Đến lúc đó lại phải phiền vị Tề sư đệ tính tình cực xấu bên cạnh này dẫn ta về."
Tiểu cô nương uống trà xong liền dẫn tiểu hòa thượng rời khỏi trung sảnh, một mạch đi thẳng ra đại môn, đến thềm đá mới thở hắt ra một hơi, vỗ vỗ ngực.
Tiểu hòa thượng sờ sờ đầu trọc, toàn là mồ hôi.
Tiểu cô nương cười nhạo: "Nam Bắc ngốc, ngươi cũng sợ à?"
Tiểu hòa thượng đỏ mặt nói: "Cãi nhau không sợ, chỉ sợ bị người ta đóng cửa đánh cho một trận."
Trong trung sảnh, vị Tề sư đệ kia hỏi: "Các ngươi luận đạo thuyết thiền rồi à?"
Bạch Dục cúi đầu uống một ngụm trà, không biết nói gì: "Chắc là không có đâu."
Vị đạo sĩ có vẻ mặt cứng nhắc ồ một tiếng, rồi không nói gì thêm.
Bạch Dục trêu chọc: "Cãi qua cãi lại có gì hay ho, ngươi xem, bây giờ ta có tâm trạng tốt để uống trà, thế này chẳng phải hơn hết thảy à? Một tiểu cô nương không thông minh, một tiểu hòa thượng không ngốc, há chẳng phải là đại thiền ư?"
Tiểu thiên sư cầm phất trần cau mày nói: "Ngươi biết ta không hiểu những thứ này."
Bạch Dục cười nói: "Mơ mơ màng màng là Thiên Đạo, mông lung ngây ngô chính là thiền. Không hiểu chính là đã hiểu. Những kẻ nói hiểu đều là hiểu cái rắm. Hiểu hay không hiểu, ta thấy là không hiểu."
Đạo sĩ họ Tề vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu cảm, hỏi: "Hi Đoàn gia gia đã nói, tiền bạc tu sửa Tiêu Dao Quan phải do Thiên Sư Phủ chi trả, sau này có người bên Bắc Lương lên núi, cũng phải do Thiên Sư Phủ đứng ra tiếp đãi. Nhưng chưởng giáo đang bế quan, vị ở kinh thành kia lại nói cứ để việc này đó không cần để tâm, ngươi nói xem?"
Bạch Liên tiên sinh cười nói: "Để đó thì cứ để đó, cùng lắm lại diễn ra một màn náo kịch Mã Đạp Long Hổ, ta lại thích náo nhiệt, dù sao đánh đánh giết giết cũng có ngươi đi đầu. Ngươi vài năm nữa cảnh giới còn cao hơn chưởng giáo thiên sư của chúng ta một trọng lâu, đến lúc đó còn kém ai được nữa?"
Đạo sĩ bình tĩnh không nói.
Bạch Liên tiên sinh híp mắt nhìn bức họa ba vị tổ tông thiên sư, cảm khái: "Nói thì nói vậy, lỡ bị cái miệng quạ của ta nói trúng thì không dễ thu dọn đâu. ‘Từ gia hữu Phượng, Mã Đạp Long Hổ’, đây chính là sấm truyền trên thiên thư đó."
…
Từ Phượng Niên không cho Từ phu nhân cơ hội viết «Phanh Nga Thiếp» vào buổi tối, vì đại kích Ninh Nga Mi đã dẫn một trăm khinh kỵ Phượng Tự doanh đến huyện thành Dĩnh Xuyên vào lúc hoàng hôn.
Giữa đường dường như đã xảy ra xung đột với đám vũ quân của Đông Cấm phó đô úy Đường Âm Sơn, nguyên nhân là do trông thấy khinh kỵ đang đến gần thành, Đường Âm Sơn đã lệnh cho môn lại gác cổng đóng cửa thành từ trước. Lời đồn rằng Ninh Nga Mi không hề lên tiếng, chỉ rút hơn mười cây đoản kích từ chiếc túi lớn sau lưng, từng cây một phóng vào cửa thành, tiếng vang ầm ầm. Trước khi Ninh Nga Mi phóng ra cây đoản kích cuối cùng, Đông Cấm phó đô úy cuối cùng cũng chịu yếu thế mở cửa thành. Một trăm khinh kỵ phóng ngựa vào, Bặc Tự thiết kích của Ninh Nga Mi chỉ một kích đã hất văng Đường Âm Sơn, kẻ tự cho mình võ lực không yếu, ngã ngựa. Đại kích dí sát ngực Đông Cấm phó đô úy khiến hắn không thể động đậy, quả là sỉ nhục tột cùng.
Sau khi hội hợp với Thế tử điện hạ, cả đoàn cùng rời khỏi huyện thành Dĩnh Xuyên. Người đứng đầu văn quan trong thành là Trịnh Hàn Hải cáo bệnh không ra, đám thuộc hạ cũ của Cố Kiếm Đường như Đường Âm Sơn thì câm như hến, không dám lộ diện. Chỉ có tam lang Tấn Lan Đình, người có tòa trạch viện bị quậy cho gà bay chó sủa, là mặt mày khổ sở tiễn đến cổng thành.
Tấn Lan Đình nhìn bóng dáng tiêu sái của Thế tử điện hạ lưng đeo song đao, cưỡi ngựa trắng, rồi vô tình liếc sang vị phu nhân bên cạnh đang một mực đòi đi tiễn. Thấy ánh mắt nàng hoảng hốt, dường như có phần không nỡ, Tấn tam lang vốn sợ vợ uất nghẹn trong lòng, hận không thể tát cho nàng hai bạt tai. Tiếc rằng vị phu nhân này lại là đích nữ của Từ thị, hào tộc số một Ung Châu, hắn nào dám động thủ, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng không dám nặng lời. Nàng không sinh được con nối dõi cho lão Tấn gia, Tấn Lan Đình cũng đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Thậm chí cả chuyện phòng the cũng khổ không tả xiết, mấy tư thế tình thú vợ chồng đều phải chiều theo ý nàng sao cho thoải mái, đến nay ngay cả một lần lão hán đẩy xe cũng chưa được hưởng, lần nào cũng đòi thế lão thụ bàn căn tốn sức nhất. Đáng thương Tấn tam lang thể yếu sức mòn, chuyện vui khuê phòng bỗng thành một nỗi khổ sai, thật sự đến chết cũng muốn, nỗi bi phẫn này, biết tỏ cùng ai?