Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 199. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 199

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy cảnh tượng tức cười này, Ngư Ấu Vi không nhịn được mà mỉm cười.

Từ Phượng Niên lại không có chút ý cười nào, chỉ cúi đầu uống một ngụm rượu, lẩm bẩm một mình: "Ôn Hoa, không có tiền mua không nổi kiếm tốt thì đã sao, hy vọng gã nhà ngươi có thể mãi cầm thanh kiếm gỗ mục đó mà danh chấn thiên hạ. Đến lúc đó, theo như ước hẹn của huynh đệ, ngươi mời ta ăn thịt bò, ta sẽ reo hò cổ vũ cho ngươi."

Lão Kiếm Thần Lý Thuần Cương thần sắc khẽ động.

Lão già nhìn về phía vị Thế tử điện hạ hôm nay có hành vi hơi kỳ lạ, theo thói quen kéo kéo chiếc áo lông cừu, nhẹ giọng nói: "Tiểu tử, tìm lúc nào đó, ngươi và gã họ Lữ kẻ ngoại đạo về kiếm thuật kia tỷ thí một trận. Lão phu xem trò hay, còn thú vị hơn xem hai tên ngốc ngay cả tư cách cầm kiếm cũng không có gây sự ở đây."

Từ Phượng Niên đang bận nhớ lại ước định năm xưa, không nghe rõ lời lão già, ngẩng đầu ngạc nhiên hỏi: "Cái gì?"

Lão già luôn nói lời cay nghiệt với Thế tử điện hạ nay bỗng dưng như mặt trời mọc đằng tây, thản nhiên nói:

"Để ngươi so chiêu với tên họ Lữ kia, lão phu xem trò hay.”

Từ Phượng Niên trầm giọng đáp:

"Được!"

***

Lữ Tiền Đường đương nhiên không phải kẻ điếc. Hắn nghe lão tiền bối kiếm tiên không rõ thân phận kia muốn mình so chiêu với Thế tử điện hạ, tuy nói chung chỉ là mấy việc khổ sai, chậm rãi vờn chiêu để điện hạ dưỡng đao, nhưng hắn luyện là Quan Triều trọng kiếm, ra tay không được tinh tế chuẩn xác như các kiếm thuật khác. Lỡ như làm Thế tử điện hạ bị thương, biết tìm ai kêu oan? Tìm Đại Trụ quốc nổi danh bao che khuyết điểm chắc chắn là tìm đường chết. Nói với Thế tử điện hạ đạo lý lớn đao kiếm không có mắt ư? Vị điện hạ này nhìn thế nào cũng không phải chủ nhân dễ nói chuyện, không chừng sẽ bị gây khó dễ suốt đường đi. Lữ Tiền Đường trong lòng than thở, thôi vậy, binh tới thì tướng chặn, đến lúc đó nên giết hay nên lóc thịt cũng chỉ đành liều mạng, cùng lắm thì đứng yên không động đậy để Thế tử điện hạ chém cho mấy đao.

Trong trận ba người liên thủ với Phù tướng Hồng Giáp, Thư Tu từng bị Từ Phượng Niên quát một tiếng cút đi, nay đôi mắt cười cong lên, thầm nghĩ, lần này đến lượt Lữ Tiền Đường ngươi nếm trái đắng rồi nhé, cứ một hai đòi học kiếm, để xem ngươi thu dọn tàn cuộc ra sao. Thư Tu khẽ "phì" một tiếng với chính mình, lão nương cái gì chứ, tiểu nữ tử ta còn trẻ măng, thế gian có mấy nữ tử đến ba mươi tuổi mà vẫn có được dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn như mình? Thử véo má một cái, da thịt còn có thể rịn ra nước.

Thư Tu, người đã không làm vu nữ nhiều năm, đang tự tán thưởng vẻ đẹp của mình ở bên này thì Từ Phượng Niên đã đứng dậy. Thanh Điểu trả tiền, còn cho thêm mấy lượng bạc vụn, khiến chủ quán rượu vui mừng khôn xiết.

Nhìn đoàn ngựa chậm rãi đi xa, ông chủ quán rượu ngồi trên băng ghế dài ở một bàn trống, mân mê mấy lượng bạc vụn mà vui thầm. Lão hiếm khi tự rót cho mình một bát rượu cặn Hạnh Hoa Nhi được vớt lên từ đáy vò. Thứ này bán chẳng được mấy đồng nhưng cũng có thể giải mệt. Lão lang trung còn nói nó có thể trị say nắng mùa hè, phòng thấp khớp, trị cước tay chân mùa đông. Vài thôn phu bị rắn rết ong đốt cũng quen đến xin chút rượu cặn để giải độc, trăm lần như một đều hiệu nghiệm.

Ông chủ quán ngẩng đầu nhìn ba chữ xám xịt trên tấm cờ hiệu, thầm nghĩ lúc nào đó phải gỡ xuống giặt giũ cho sạch sẽ.

Đúng lúc lão đang mải nghĩ những chuyện vặt vãnh thì cảm thấy mặt đất rung chuyển dữ dội. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tướng quân dẫn đầu, tay cầm một món binh khí khổng lồ xa lạ, dẫn theo hơn trăm kỵ binh tinh nhuệ ầm ầm lướt qua.

Lão chủ quán dụi dụi mắt, không nhìn lầm, chính là vị tướng lĩnh mặc trọng giáp vô cùng cung kính trước mặt công tử ca phong lưu phóng khoáng ban nãy. Lão cũng từng xa xa trông thấy trang bị của binh mã Ung Châu vài lần, đã đủ làm người ta chấn động, nhưng đội kỵ binh trước mắt này lại càng hùng tráng sắc bén hơn. Ngoại trừ viên tướng quân khôi ngô đi đầu, toàn bộ đều cưỡi tuấn mã mặc khinh giáp, mỗi người đều đeo một thanh Bắc Lương đao theo đúng tiêu chuẩn, lưng mang cung nỏ. Thanh đao kia, chủ quán lờ mờ nhận ra, trong thời Xuân Thu quốc chiến, danh tiếng của loại đao giết người này đã sớm truyền khắp thiên hạ. Thuở trước, vô số người trong vương triều đều lấy việc sở hữu một thanh chiến đao Bắc Lương làm niềm kiêu hãnh, sau này triều đình hạ chỉ, ngoài quân tốt Bắc Lương ra không ai được phép tự ý mang đao này, nếu không sẽ bị xử tội phạm cấm, luồng gió mạnh mẽ này mới dần dần lắng xuống.