Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 201. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 201

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ung Châu có ba tuyệt cảnh. Phía cực đông là "Tây Khứ Kiếm Các" được xưng là do một kiếm tiên từ phía đông tới vung một kiếm chém ra, hiểm trở đệ nhất; phía nam tương truyền có Quỳ Môn Quan nơi thánh nhân từng cưỡi trâu đi qua, hùng vĩ vô song. Kế đến chính là ngọn núi đạo giáo danh sơn phúc địa này.

Núi Thanh Thành vốn là một động thiên của Cửu Đấu Mễ đạo, nơi đã sinh ra một vị Thanh Thành Vương. Thế nhưng vị cung chủ Thanh Dương cung được lão Hoàng đế ban cho tước hiệu Thanh Thành Vương lại là một đạo sĩ xuất thân từ Long Hổ Chính Nhất giáo. Xem như tu hú chiếm tổ chim khách, gã đuổi hết toàn bộ Cửu Đấu Mễ đạo vốn đang hương khói thịnh vượng đi, chỉ còn lại một mình Thanh Dương cung độc chiếm vị trí đứng đầu.

Vì vậy, núi Thanh Thành xanh tươi bạt ngàn hiện nay mỗi năm hương khói lại giảm mạnh, so với các danh sơn khác thì lạnh lẽo hơn nhiều, thật sự không tương xứng với danh tiếng lẫy lừng của nó. Họa vô đơn chí, khách viếng thăm ít đi, nhưng đám thảo khấu chiếm núi xưng vương lại nhiều lên. Từng toán từng toán lính tan quân rã hành tung bất định, cùng xưng vương với Thanh Thành Vương, khiến quan phủ khi tiễu trừ vô cùng phiền phức.

Dù có treo thưởng hậu hĩnh để lão thợ săn trong núi mạo hiểm dẫn đường cũng thường xuyên vồ hụt. Sau mấy lần trắc trở, quận thủ thấy cung chủ Thanh Dương cung không lĩnh tình thì thôi, lại còn cắn ngược lại, nói quan phủ gây chuyện thị phi, ồn ào không ngớt trên mảnh đất thanh tịnh này, liền tức giận mà càng không muốn hao người tốn của. Trừ phi có vị quan to quý nhân nào ăn no rửng mỡ đến núi Thanh Thành du ngoạn thưởng cảnh không may gặp nạn, vì bị áp lực mới phải xuất binh vào núi, còn dân thường gặp nạn thì nhất quyết không đoái hoài.

Quan phủ cứ chờ cho ngọn núi Thanh Thành này biến thành một ngọn núi chết, thành chết, để xem một kẻ chỉ có danh hiệu suông như ngươi, Thanh Thành Vương, làm sao duy trì được hương khói.

Thế tử điện hạ thay đổi hành trình khiến lão đạo sĩ Cửu Đấu Mễ Ngụy Thúc Dương khá nhiều cảm xúc. Thời trẻ, ông từng dựng lều cỏ sống ở một ngọn núi phía sau, nhưng ông không phải loại người từ trẻ đã mộ đạo, mà là sau khi trải qua đủ loại chán nản mới đi làm đạo sĩ. Ông có chút tình cảm với núi Thanh Thành, nhưng không sâu đậm, chỉ là vô cùng tức giận với hành vi của Thanh Thành Vương khi xua đuổi Cửu Đấu Mễ đạo. Nếu không phải đang mang trọng trách bảo vệ Thế tử điện hạ, ông nhất định phải đến Thanh Dương cung để nói lý lẽ với tên đạo sĩ ở Long Hổ sơn không ngóc đầu lên được bèn chạy đến núi Thanh Thành xưng vương này.

Núi Thanh Thành vốn nổi tiếng nhiều sương mù, vào núi được nửa canh giờ, sắc trời hoàng hôn đã trở nên đặc biệt nặng nề. Từ Phượng Niên không vội để Lữ Tiền Đường đi tìm chỗ nghỉ đêm, cứ thong dong cưỡi trên lưng ngựa trắng. Ngư Ấu Vi suốt đường đi nghe lão đạo Ngụy Thúc Dương giới thiệu về phong cảnh "u giáp thiên hạ" của núi Thanh Thành, không lo lắng chuyện màn trời chiếu đất. Năm đó, mười mấy vạn dân chúng ở hoàng thành Tây Sở chạy nạn, nàng và phụ thân bị cuốn vào dòng người đó, có nỗi khổ nào mà chưa từng nếm trải?

Năm đó Từ Phượng Niên chính là nghe nói trên núi có động thiên phúc địa của Đạo giáo xếp hạng rất cao, mới rời quan đạo lên núi, kết quả ban ngày ban mặt đã gặp phải một bọn cướp đường, ngươi đuổi ta chạy, quả thực là vô cùng chật vật.

Từ Phượng Niên nghĩ tới đây, khóe miệng bất giác cong lên. Nếu không biết Lão Hoàng là Kiếm Cửu Hoàng, có lẽ phải rất lâu sau mới biết gã thiếu răng cửa thích uống hoàng tửu này lại là một cao thủ. Khi đó Từ Phượng Niên cưỡi trên lưng ngựa, còn Lão Hoàng lại ở dưới ngựa, vác hòm đeo hành lý, rảo bước như bay mà không hề chậm chút nào. Thân hình gầy gò đó, nếu là người thường thì đâu ra khí lực dồi dào như biển để chạy theo tuấn mã suốt nửa ngọn núi? Sao lúc ấy mình lại không nghĩ ra nhỉ?

Từ Phượng Niên hoàn hồn, dựa vào trí nhớ nhìn cảnh sắc quen thuộc, cười nói: "Lữ Tiền Đường, đi lên một dặm nữa có một tòa đạo quan bỏ hoang, ngươi đến đó dò xét trước đi.”

Lữ Tiền Đường lĩnh mệnh rời đi.

Trên núi âm ẩm, Ngư Ấu Vi thấy hơi lạnh, bèn ôm chặt Võ Mị Nương. Từ Phượng Niên liếc thấy, bèn dịu dàng nói: "Tối nay ngươi và Khương Nê ngủ trên xe ngựa."

Ngư Ấu Vi thần sắc phức tạp, rũ mắt xuống, nhìn Võ Mị Nương đang ngẩng đầu lên.

Chẳng bao lâu, Lữ Tiền Đường quay lại, cung kính nói: "Bẩm điện hạ, quả thực có một tòa đạo quan bỏ hoang, không có kẻ lạ mặt nào."