Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 203. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 203

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngư Ấu Vi lí nhí nói: "Nhưng bình dị gần gũi một chút thì vẫn tốt hơn mà.”

Từ Phượng Niên cười nói: "Đó là vì ngươi chưa từng trong quân Bắc Lương nên mới nói ra lời này. Chẳng nói ai xa, uy vọng của Từ Kiêu đều là do lần nào cũng thân chinh đi đầu, liều mạng mà có được. Cuối thời Xuân Thu loạn chiến, tiên hoàng đã từng đặc chỉ không cho phép Từ Kiêu đích thân lâm trận. Bắc Lương có mấy vị đại tướng cầm cờ, đã chết thay Từ Kiêu mấy người, ngươi có biết không? Vương Tiễn, vị dũng tướng cái thế được xưng là Cự Linh Thần chốn thiên đình giáng thế, còn có hai vị trước đó nữa, đều đã chết. Hiện nay người cầm đại kỳ của Bắc Lương là Tề Đương Quốc, vết sẹo trên người hắn, đến lão tốt trăm trận nhìn thấy cũng phải kinh hồn. Chính Từ Kiêu cũng từng nói, hắn sống được đến ngày hôm nay là nhờ thiên mệnh, là ông trời không nỡ để hắn chết. Cho người ta chút lợi nhỏ, nếu vận dụng thỏa đáng, đương nhiên có thể đổi lại lợi lớn, nhưng thế nào không đổi được lòng trung thành đến chết của người khác. Dù là đám võ phu giang hồ như Lữ Tiền Đường, hay là đám tinh nhuệ Bắc Lương như Phượng tự doanh, nếu muốn họ giao mạng cho ta, hầy, còn sớm lắm."

Ngư Ấu Vi đang ngồi xổm trước đống lửa sưởi ấm, bỗng không dưng cảm thấy một luồng hơi lạnh. Vị Thế tử điện hạ này còn chưa nói với họ được mấy câu, đã nghĩ đến chuyện sau này lừa gạt tính mạng của họ rồi à?

Dường như đoán được suy nghĩ của Ngư Ấu Vi, Từ Phượng Niên tự giễu nói: "Ngươi tưởng họ là đồ ngốc à? Ta chỉ cần nói một tiếng, này, các ngươi giao mạng ra đây, là họ sẽ ngoan ngoãn giao ra thật à? Cái danh hiệu Thế tử điện hạ này chỉ có thể dọa người, dụ dỗ một vài kẻ tiểu nhân trục lợi. Nếu bản thân ta là một kẻ thùng rỗng kêu to thì cuối cùng cũng chỉ là một tên công tử phá gia chi tử mà thôi. Ngư Ấu Vi, chẳng ngại nói cho ngươi biết vài chuyện ngươi chưa biết."

"Vừa rồi chúng ta lên núi, từ trên cao nhìn xuống, có thấy đuốc của kỵ binh đi trong đêm không? Không có đúng không, bởi vì cả dạ chiến và dã chiến của khinh kỵ Phượng tự doanh đều thuộc hàng đầu trong quân Bắc Lương. Binh thư có nói, kỵ binh có mười điều thắng, chín điều bại, tám điều hại. Theo lý mà nói, rừng cây rậm rạp là tử địa của kỵ binh, nhưng nếu ai thật sự cho rằng một trăm kỵ binh Phượng tự doanh kia lên núi sẽ không thể một kỵ địch ba bộ thì đúng là tự tìm phiền phức."

"Chiến mã của Phượng tự doanh, từ khâu xem tướng ngựa, gây giống, nuôi dưỡng, huấn luyện, cho đến móng ngựa, bàn đạp, yên ngựa, giáp ngựa, cuối cùng là chọn lựa những con có tốc độ chạy nhảy tương đồng để biên đội, chuyên cần luyện tập cưỡi ngựa bắn cung và tạo sự gắn kết giữa người và ngựa, mỗi một khâu đều không được phép sai sót. Chiến mã chết trận, không được phép lột da ăn thịt, chỉ được cắt tai và móng ngựa về báo cáo cho giám mã quan, kẻ vi phạm sẽ bị xử nặng theo quân pháp. Đây chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của quân Bắc Lương."

"Từ Kiêu trị quân, thưởng phạt phân minh, trước khi ra trận không bao giờ cầu đại công, chỉ cầu bản thân không mắc sai lầm. Cuối cùng nói cho cùng, chỉ có lâm trận tử chiến, tử chiến, và vẫn là tử chiến! Đó mới là đặc điểm lớn nhất và duy nhất trong cách dùng binh của Từ Kiêu. Ngay cả đại tướng quân như hắn cũng dám đi đầu xông trận, ba mươi vạn thiết kỵ sao có thể không làm được tất bại không lùi, tất chết không từ?! Xuân Thu tứ đại danh tướng, hình như mấy năm trước lại có thêm bốn người nữa, ai có thể được như Từ Kiêu, khiến cho tên lính quèn nhất cũng nguyện tử chiến đến cùng?! Ngư Ấu Vi, ngươi nói xem, bản thế tử lúc này mang theo mỹ nhân như ngươi thong dong dạo chơi danh sơn, lại bớt chút thời gian ban phát chút ân huệ nhỏ cho Phượng tự doanh, là tốt hay là xấu?"

Ngư Ấu Vi kinh ngạc đến không nói nên lời.

Từ Phượng Niên chùi hai tay vào xiêm y trên người Ngư Ấu Vi, cười nói: "Đừng có xót, mấy ngày nữa đến quận thành lớn, quần áo cũ đều thay hết. Còn nữa, khi nào ngươi mới tháo dải lụa buộc ngực ra hả? Một phen phong cảnh hùng vĩ như vậy lại cứ phải che che giấu giấu. Sao nào, thấy nó lớn quá, múa kiếm sẽ không đẹp à? Sai rồi, chính vì lớn, múa kiếm mới có khí phách, một lần nhún một lần nhảy, chẳng phải là kiếm ý bá đạo đã lộ ra rồi à? Nữ tử xinh đẹp nhất thiên hạ thấy ngươi cũng phải tự thấy hổ thẹn. Lời bản thế tử nói dưới giường, đều là lời thật lòng."

Có lẽ do Thế tử điện hạ chuyển chủ đề quá đột ngột, Ngư Ấu Vi nhất thời không kịp thẹn thùng bỏ chạy, chỉ ôm Vũ Mị Nương ngây người.