Tuyết Trung Hãn Đao Hành (Dịch)

Chương 214. Tuyết Trung Hãn Đao Hành 214

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Các nữ quan đạo cô thì dung mạo xinh đẹp, dáng người yểu điệu, yến yến oanh oanh, càng làm nổi bật vẻ phóng đãng không bị gò bó của vị đạo sĩ trẻ tuổi. Vị đạo sĩ tuấn dật này nằm nghiêng trên ghế dài trong đình, bên cạnh có mấy vị nữ quan đang bóc hạt dẻ Thanh Dương cho vào miệng hắn, phong thái tiên phủ bậc này, nếu bị đám mã tặc như Lão Mạnh Đầu nhìn thấy chẳng phải sẽ xem là phong thái thần tiên hay sao?

Đạo sĩ trẻ tuổi của Thanh Dương Cung nhìn thấy Thư Tu đầu tiên là mừng rỡ, lại nhìn thấy Ngư Ấu Vi váy trắng mèo trắng thì sững sờ, rồi khi thấy Khương Nê nhảy xuống từ xe ngựa, sự kinh diễm trong mắt càng không thể che giấu. Hắn nhẹ nhàng đẩy nữ quan ra, đứng dậy, dắt thanh đào mộc kiếm vào hông, đi đầu ra khỏi Trú Hạc Đình, tao nhã chắp tay vái, lại còn khách khí vái thật sâu.

Sau khi ngẩng đầu, hắn đứng thẳng, mỉm cười nhìn về phía Từ Phượng Niên, chậm rãi nói: "Thanh Dương Cung, tiểu đạo Ngô Sĩ Trinh…"

Từ Phượng Niên đâu có cho tên đạo sĩ này cơ hội tự khoe khoang, liền bảo Lữ Tiền Đường mở đường, đi thẳng về phía Trú Hạc Đình, vô lễ ngắt lời: "Ngô Sĩ Trinh? Thanh Thành Vương Ngô Linh Tố là gì của ngươi?”

Các nữ đạo sĩ kia vốn có nhiều hảo cảm với Từ Phượng Niên. Chỉ nói về tướng mạo, vị thế tử điện hạ không giống Từ Kiêu nhưng lại có thần thái đến tám phần giống Vương phi này quả là một nam tử có tướng nữ hiếm thấy. Nếu không phải bốn năm du ngoạn cộng thêm khổ luyện đao pháp đã mài đi vẻ nữ tính son phấn thì còn có thể khiến nữ tử yêu thích hơn nữa, đương nhiên so với Ngô Sĩ Trinh càng hơn một bậc. Nay Từ Phượng Niên tuy thân hình có cường tráng hơn một chút, góc cạnh không còn âm nhu như trước, nhưng khí chất âm nhu lại càng đậm thêm vài phần, đến nay cũng chỉ thua mỗi Bạch Hồ Nhi Kiểm, ngoài ra, thật sự không còn ai hơn.

Các nữ quan Thanh Dương Cung tuy kinh ngạc trước vẻ anh tuấn của vị nam tử áo gấm phú quý trước mắt, nhưng ở cùng Ngô Sĩ Trinh đã lâu, quen với lời nói nho nhã, không chịu nổi cách nói chuyện thẳng thắn của Từ Phượng Niên. Các nàng lập tức sa sầm mặt, tên công tử bột từ đâu đến, lại dám gọi thẳng tên của Thanh Thành Vương?

Ngô Sĩ Trinh liếc nhìn Thư Tu và Lữ Tiền Đường đang đứng thế ỷ dốc. Y chỉ nhìn ra Thư Tu là một con hồ ly mình mềm thân mị, nhưng thanh đại kiếm Xích Hà của Lữ Tiền Đường dường như còn nặng hơn mười thanh kiếm gỗ đào cộng lại.

Chẳng thấy Ngô Sĩ Trinh hoảng hốt chút nào, y vẫn tươi cười đón chào, bình tĩnh nói: “Cung chủ chính là phụ thân của tiểu đạo.”

Từ Phượng Niên cười nhạo: “Vậy thì ngươi có một người cha lợi hại đấy. Thanh Thành Vương, nghe đã thấy uy phong, trong vương triều chúng ta cũng chỉ có hai vị dị tính vương, ngươi đầu thai quả là không tệ.”

Đám nữ đạo sĩ đều nổi giận thì thầm bàn tán, tiếng mắng chửi vang lên, rõ ràng đã bị lời lẽ của Từ Phượng Niên chọc giận.

Chính chủ Ngô Sĩ Trinh không hổ là con trai của Thanh Thành Vương, chỉ cười nhẹ: “Nghe khẩu âm của công tử, là người Lương Châu?”

Từ Phượng Niên ngạo nghễ gật đầu. Vốn là tên công tử bột ở Bắc Lương tự nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất, căn bản chẳng cần tốn công giả vờ, tự thân đã toát ra khí thế ngang ngược khiến người ta phải tê dại da đầu.

Hắn cầm Tú Đông đao chỉ vào Ngô Sĩ Trinh, hất hàm sai khiến: “Cha ta chẳng kém Thanh Thành Vương là bao, là một vị tướng quân tay cầm binh phù, mấy năm nay đã tích góp được một gia sản kếch xù. Bổn công tử chê vàng bạc trong nhà quá nhiều, chất thành núi, ngứa mắt. Nghe nói trên núi Thanh Thành có thần tiên nên muốn đến xem có thể mua chút đạo pháp trường sinh, sống thêm trăm năm hay không.”

“Nếu thành, đừng nói trăm vạn bạc trắng, dù là mười vạn cân vàng, bổn công tử cũng có thể chuyển đến Thanh Dương cung cho các ngươi. Tệ nhất cũng phải đến Thanh Dương cung lấy vài bộ điển tịch phòng trung thuật thượng thừa về.”

“Ngươi, đạo sĩ tên Ngô Sĩ Trinh, nếu đã là con trai của Ngô Linh Tố được phong Vương thì dẫn bổn công tử lên đỉnh núi đến Thanh Dương cung. Nếu lão cha ngươi không có chút bản lĩnh thật sự mà dám xưng vương, ta sẽ cho san bằng Thanh Dương cung của các ngươi!”

Ngô Sĩ Trinh híp mắt liếc Ngụy Thúc Dương đang vận trang phục của Cửu Đấu Mễ đạo, nói: “Mời công tử theo tiểu đạo lên núi. Không phải tiểu đạo tự phụ, nhưng trong Thanh Dương cung quả thực có vài bản độc nhất của đạo môn về thuật thổ nạp cầu trường sinh. Công tử đã dẫn theo lão chân nhân của Cửu Đấu Mễ đạo, càng có thể xem qua là biết ngay.”