Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kiếm thế như trường hồng quán nhật.
Trong mắt kẻ ngoại đạo, kiếm thế chỉ để dọa người, trừ phi dọa cho vỡ mật, nếu không thì cũng chỉ là thứ đẹp mắt mà thôi. Nhưng kiếm chiêu ẩn dưới kiếm thế lại có thể đoạt mạng.
Xích Hà kiếm của Lữ Tiền Đường va chạm với một thanh Thanh Cương kiếm do Thanh Dương Cung tỉ mỉ luyện chế, tên đạo sĩ trong kiếm trận liền bay ngược ra ngoài. Thân hình hắn còn chưa chạm đất đã bị ba thanh kiếm dán chặt vào sau lưng, chỉ thấy ba thanh kiếm cong thành một đường cong tuyệt mỹ, gắng gượng đỡ lấy hắn. Ba kiếm rút về, thân thể đạo sĩ phiêu nhiên đáp xuống, sắc mặt vẫn như thường.
Tâm cảnh của Lữ Tiền Đường tĩnh như mặt nước, một kiếm phá địch là tinh túy bá đạo của trọng kiếm. Nhưng kiếm sĩ trong thiên hạ nhiều vô số, được mấy người có cảnh giới Lục Địa Kiếm Tiên? Nếu chưa đạt tới cảnh giới kiếm đạo đó thì phải có một kiếm tâm kiên cường không sợ hiểm nguy. Lữ Tiền Đường người theo kiếm hóa thành trường long, lướt thẳng tới đầu một đạo sĩ.
Không cần đạo sĩ kia xuất kiếm, chỉ lùi lại rồi lùi lại, tự có mấy vị đạo hữu trong kiếm trận gần đó ứng cứu. Điểm kỳ diệu nhất của kiếm trận chính là dung hợp mỗi một vị kiếm sĩ thành một thể. Tiếng kiếm trong trận ngân vang như loan hạc cất tiếng hót dài, chỉ trong nháy mắt đã có ba kiếm bật ra, một kiếm chặn Xích Hà, một kiếm chém vào cánh tay cầm kiếm của Lữ Tiền Đường, kiếm thứ ba lại âm hiểm đâm thẳng vào sau lưng gã. Cùng lúc đó, mấy vị đạo sĩ khác bay vút lên không, như tiên hạc lượn vòng, lao về phía Lữ Tiền Đường, trông vô cùng đẹp mắt.
Từ Phượng Niên híp mắt tán thưởng mười tám vị đạo sĩ linh hoạt di chuyển, mười tám đạo kiếm quang vung múa đến hoa cả mắt, chân thành ngưỡng mộ nói:
“Kiếm trận này không tệ, sau này có cơ hội cũng phải sắm một bộ, gọi hết cao thủ dụng kiếm trong vương phủ lại. Chỉ không biết Lý Thuần Cương có chịu ra tay chỉ dạy không, hay là học Ngô Linh Tố trộm học ba đại kiếm trận? Một trăm lẻ tám kiếm của Long Hổ Sơn, trăm kiếm thành quân, nghe quả thật không ai bì nổi, nhưng có phần hơi quá khoa trương. Ngô gia kiếm trủng nhân số thì ít, nhưng làm sao lại một hơi tìm được chín vị kiếm đạo tông sư? Chỉ có Thái Cực kiếm trận tám mươi mốt người của Võ Đang sơn là xem ra gần nhất, phải hỏi thử xem gã cưỡi trâu kia có thể tinh giản xuống quy mô hai ba mươi người được không.”
Kiếm chiêu của Lữ Tiền Đường vô cùng dữ dội, đáng tiếc Ngọc Tiêu kiếm trận lại lấy nhu khắc cương, dùng sự khinh linh để thủ thắng. Lữ Tiền Đường không muốn hao tổn khí lực, nhưng lại không có cách nào giết trước một hai người, ngay cả muốn trọng thương một người cũng khó.
Từ Phượng Niên lẩm bẩm:
“Kiếm trận này vô địch dưới Nhất phẩm, xem ra Ngô Đại Ngưu Bì kia hiếm khi không khoác lác.”
Một mình Lữ Tiền Đường không địch lại kiếm trận, không sao cả, dù sao Từ Phượng Niên không phải kẻ ngốc cố chấp sĩ diện hão. Hắn lập tức hô lớn:
“Thư Tu, Dương Thanh Phong, ra trợ trận!”
Ngô Sĩ Trinh thấy Lữ Tiền Đường một mình phá trận sức không đủ thì thở phào nhẹ nhõm, như vậy mới hợp lý. Nếu bị một người dễ dàng phá mất Ngọc Tiêu kiếm trận thì chẳng phải là tự đập nát tấm biển vàng ngự ban của Thanh Dương Cung ngay trước cửa nhà mình sao.
Một người không phá được, thêm hai người thì sao? Ngô Sĩ Trinh không hề sợ hãi. Ngọc Tiêu kiếm trận mười tám kiếm, vốn không thể đạt đến cảnh giới “vạn kiếm cùng xuất” phô thiên cái địa, đó là bản lĩnh thông thiên của hai đại kiếm trận Long Hổ sơn và Võ Đang sơn. Có cái dở thì cũng có cái hay, thêm hai người nữa, vừa hay kiếm trận chia làm ba, soi chiếu lẫn nhau, sáu kiếm đối một người, đúng lúc phát huy được uy lực lớn nhất của Ngọc Tiêu kiếm trận.
Thanh Dương Cung vốn không làm được những trò đốt phù niệm chú gọi gió hô mưa, nhưng dùng kiếm trận vây địch giết địch lại là sở trường.
Ngô Sĩ Trinh một tay mân mê dải lụa buộc tóc, một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của một nữ quan trẻ tuổi, nhẹ nhàng xoa nắn. Mắt gã gắt gao dán vào vị Thư đại nương trong trận, có bộ ngực đầy đặn rung động lòng người như vậy, mà lại có vòng eo nhỏ nhắn thon thả đến thế, thật là quyến rũ chết người! Vòng eo của nữ quan bên cạnh sờ vào cũng thật thoải mái, nếu được sờ lên eo của Thư đại nương kia, chẳng phải càng thêm tiêu hồn à?
Nhất là khi Ngô Sĩ Trinh thấy Thư Tu vào trận, chỉ bằng chân khí sung mãn đã ép cong một thanh Thanh Cương kiếm đâm tới ngực, nếu không rút kiếm kịp thì đã bị bẻ gãy một cách hung hãn, Ngô Sĩ Trinh càng tấm tắc khen lạ, không kìm được yết hầu khẽ động, nuốt một ngụm nước bọt, buông lời trêu ghẹo: