Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thong dong dạo bước một vòng, Từ Phượng Niên cười nói: "Đi, chúng ta đi xem cây cầu treo bằng xích sắt kia.”
Ra khỏi Thanh Dương Cung, càng đến gần vách núi Thanh Dương Phong, càng cảm thấy gió mạnh thổi vào mặt, tay áo bị thổi kêu phần phật. Từ Phượng Niên tay vịn đao lao đi, cuối cùng cũng nhìn thấy cây cầu treo bằng sắt đang lắc lư trong gió núi. Trông nó mờ ảo, còn về việc đặt chân lên có vững chãi không thì Từ Phượng Niên chẳng hề muốn thử.
Thân cầu chỉ được dựng nên bởi chín sợi xích sắt to bằng miệng bát sứ xanh. Ngoài bốn sợi xích sắt làm tay vịn, xích sắt lót chân chỉ có năm sợi, trông vô cùng chật hẹp hiểm trở. Mỗi sợi xích sắt được tạo thành từ hơn một nghìn chiếc vòng sắt rèn đan vào nhau, trên xích sắt có lót ván gỗ. Hai đầu cầu là cọc Địa Long và đinh Ngọa Long dùng để cố định toàn bộ cây cầu. Theo sử liệu của Thanh Thành Sơn, cọc Địa Long nặng tới hai vạn cân.
Hai đầu cầu sắt sừng sững hai tòa đình, bên phía Thanh Dương Phong gọi là đình Quan Âm, đầu kia gọi là đình Thính Đăng. Từ Phượng Niên đi vào đình Quan Âm, cười nói: "Đình này gọi là Quan Âm, quan sát âm thanh gì? Bên kia gọi là Thính Đăng, lắng nghe ngọn đèn nào? Hai cái tên đều đặt thật khó hiểu."
Từ Phượng Niên nhìn sang ngọn núi đối diện, tiếc nuối nói: "Không mưa thì không thấy được cảnh tượng nghìn đèn vạn đèn chầu về thiên đình, ài."
Thanh Điểu mỉm cười, rồi đột nhiên cảnh giác quay người, nhìn chằm chằm một thân hình vạm vỡ đang chậm rãi bước tới.
Nữ tử cao lớn khỏe mạnh như vậy không nhiều. Nàng mặc một bộ đạo bào, tay cầm phất trần đuôi trắng. So với vẻ đạo mạo giả tạo của Thanh Thành Vương, vị nữ đạo sĩ trung niên lớn tuổi này có tướng mạo hung thần ác sát, trên mặt sẹo ngang dọc, may mà nàng mặc đạo bào của phái Thần Tiêu ở Thanh Dương Cung, nếu không Thanh Điểu đã lầm tưởng là sơn quỷ võng lượng.
Từ Phượng Niên quay đầu chỉ nhìn lướt qua, ánh mắt liền đờ đẫn, ngây ngốc đứng dậy. Thanh Điểu rất hiếm khi thấy Thế tử điện hạ để lộ vẻ thất hồn lạc phách thế này, lần gần nhất là vào tháng Giêng năm lão Hoàng chết trên đầu thành Võ Đế, tin dữ truyền về, điện hạ vừa mới làm lễ đội mũ, đã một mình lên gác ấm rượu độc ẩm.
Đầu óc Từ Phượng Niên trống rỗng. Y nhìn nữ đạo sĩ cao lớn có khuôn mặt dữ tợn xấu xí trước mắt, không có chút kiêu ngạo nào như khi đối mặt với Thanh Thành Vương, càng không có vẻ trào phúng và khinh miệt của một công tử tuấn tú khi gặp phải một phụ nữ thô kệch nơi sơn dã, chỉ có sự hoảng hốt.
Năm đó, gã đồ tể vừa được phong danh hiệu Đại Trụ Quốc, ngày hôm sau lại được phong Vương, thực sự đã đạt đến cực hạn của bậc thần tử dưới một người trên vạn người, cho nên năm đó trên đường Thanh Ngưu xe ngựa như rồng, nghìn cỗ vạn cỗ đổ về Bắc Lương. Thế tử điện hạ khi ấy mới mấy tuổi, vừa theo mẹ học đọc học viết, tính tình nghịch ngợm. Vương phi vốn thích mặc bạch y tinh khôi dường như trải qua một trận bệnh nặng, vừa khỏi bệnh liền mang theo nữ tỳ thân cận và con trai nhỏ đi du ngoạn sơn thủy hữu tình.
Nữ tỳ kia đã âm thầm theo nàng rời khỏi ngôi mộ chôn hai mươi vạn thanh kiếm, lặng lẽ theo nàng đến Cẩm Châu, Liêu Đông cằn cỗi hoang vu, cùng Từ gia trải qua những trận chiến loạn lạc thời Xuân Thu hào hùng bi tráng. Nữ tỳ quanh năm che mặt bằng tấm giáp đồng, khi uống nước trên núi, nàng đã tháo tấm giáp mặt ra, vô tình bị tiểu Thế tử điện hạ nhìn thấy, doạ cho oà khóc nức nở. Vương phi vốn chưa từng đánh mắng mà chỉ hết mực cưng chiều con trai, sau khi xuống núi lại phạt tiểu Thế tử hai tay xách hai cuốn điển tịch thánh nhân dày cộp, đứng úp mặt vào tường, không cho ăn cơm.
Nữ tỳ đeo lại giáp mặt, lén mang hộp thức ăn đến thăm tiểu Thế tử đang bị phạt đứng, lại bị tiểu gia hỏa hai tay tê rần, một bụng oán hận đá cho một cước, càng khiến Vương phi thực sự nổi giận. Thế tử nhỏ tuổi chỉ cảm thấy tủi thân, cảm thấy mẫu thân không còn thương mình nữa, một mình khóc đến xé lòng. Nữ tỳ lặng lẽ quỳ bên cạnh, cùng tiểu gia hỏa đang úp mặt vào tường hối lỗi từ gào khóc đến khản giọng nức nở rồi nghẹn ngào không thành tiếng. Thế tử ngây thơ hai tay mất cảm giác, không biết mình sai ở đâu, nhưng mẫu thân nói không được ăn cơm thì hắn liền không ăn. Về sau không nhấc nổi sách nữa, bèn đội một cuốn lên đầu, miệng cắn một cuốn, bộ dạng ấy, quật cường đến nao lòng.
Sau đó y ngất đi, khi tỉnh lại trên giường, mẫu thân ngồi ở đầu giường, kể cho Thế tử khi ấy vẫn còn là một đứa trẻ non nớt nghe câu chuyện về nữ tỳ mang giáp. Tiểu Thế tử mới biết vị trưởng bối không giống nữ tỳ mà giống cô cô của mình hơn này đã cùng lớn lên với mẫu thân. Cô cô vì để trốn thoát khỏi một nơi rất đáng sợ, đã không tiếc giao đấu một trận với một đại ác nhân, dung mạo bị đúng mười tám nhát kiếm từ từ hủy hoại. Mẫu thân nói cô cô này lúc trẻ, dung mạo anh khí, có vô số tuấn kiệt kiếm đạo say đắm ái mộ, những năm hành quân đánh trận này, vị cô cô này càng bị thương vô số, đến cả những đại anh hùng như Triệu Trường Lăng cũng phải nể phục.